Tin mới Xem thêm

  • Nốt trầm của Kiều Huệ: Trĩu nặng một...

    Trĩu nặng một chữ tình - đó là cảm nhận lắng đọng trong tôi sau khi đọc xong bản thảo tập thơ Nốt trầm của nhà thơ Kiều Huệ

  • Nguyễn Ngọc Thu & cây đa ký ức tuổi thơ

    Cứ mỗi lần đi qua/ Cây đa đầu làng/ Nghe âm thanh thời gian/ Vọng vào nỗi nhớ/ Tôi lớn lên cây đa làng đã có

  • Thụt chân vào nhà

    Thi hào Nga Maiakovski sáng tạo ra lối thơ bậc thang, theo “nhà Maia học” Hoàng Ngọc Hiến, là vì muốn “xây dựng những câu thơ tiết kiệm và cô đọng”. Thế nhưng lối bậc thang, tam cấp ra vào những ngôi nhà ở ta lại chẳng hề “tiết kiệm” không gian chút nào. Chúng cứ đua nhau duỗi chân ra hè phố, ngáng đường người đi bộ.

  • Đoàn Phương Huyền - Sáo ơi về đâu?

    Được lại hát, tiếng hát của anh quyện vào tiếng sóng, tiếng gió, quyện vào những tâm hồn trên sông. Khi tiếng hát vừa dứt thì tiếng sáo lại

  • Nguyễn Thị Bích Nhàn - Lời hứa hoa anh đào

    Hai hai tuổi, tôi lấy chồng, mối tình đầu mà tôi ngỡ đẹp nhất thế gian. Yêu, cưới, đổ vỡ - nhanh như một trận mưa đá. Giờ ngồi nhớ lại

  • Võ Thanh An trọn đời không nợ nần ai

    Võ Thanh An không phải nhà thơ của trí tưởng tượng, của những cảm xúc đa đoan, mơ hồ, của phép tu từ cầu kỳ, của một cấu trúc

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Hoàng Vy nghiêng mòn đồi Đà Lạt

NVTPHCM-31.3.2011-20:20

Nhà thơ Trần Hoàng Vy

 

Đà Lạt mùa chưa có dã quì

 

Đà lạt mùa thơm nắng vàng ong

Phố cũ ta đi ngược xuôi, vòng…

Hoa của nhà ai cười khoe sắc

Giật mình chợt thiếu đóa hoa mong!

 

Hoa thuở ngày xưa đường đi học

Rực vàng màu nắng ấm hoang sơ

Mắt ngắm trông xanh mùa lá ngọc

Hoa nghiêng về phía của ai chờ?

 

Chầm chậm tháng ngày đằm đẵm hoa

Vàng mơ lên áo quyện sương pha

Đóa quì hư ảo gieo miền nhớ

Nên tháng ba về không gặp hoa.

 

Ta mỏi mắt tìm trong sắc hương

Cái màu hoa hoang dã bình thường

Mà đóa trầm tư vương đắng đót

Trộn lẫn vào lòng nên trót thương…

 

Đà Lạt mùa chưa kịp gặp nhau

Người không lỗi hẹn trách ai đâu

Nghe cái lạnh về lay lá cỏ

Tayvin giọt nắng mắt xanh màu!..

 

 

Ta và thông

 

Ta về,

Chợt thấy thông reo

Miền xanh ấm, lạnh

Chân đèo cỏ hoa.

Ít nhiều,

Bảng lãng sương sa

Chừng như thông cũng…

Chớm già hơn xưa?

Gió ngày,

Bóng lá ru đưa.

Ta hồn nhiên với,

Thông vừa chào nhau…

 

 

Lá thông rơi

 

Vịn vào gió,

Dựa vào sương

Lá thông rơi,

        Giữa vô thường mênh mang

Dịu dàng,

             Sắc nhọn,

Mỏng tang.

Nhói lòng đất,

           Để thông càng xanh hơn!..

 

 

Uống rượu ở chợ đêm Đà Lạt

 

Vòng ly tính một quận nghe

chợ đêm Đà Lạt vỉa hè nhậu chơi

gánh rong, rổ ốc giữa trời

cõi phồn hoa khản giọng mời thập phương.

 

cạn ly môi chạm giọt sương

bạn, tôi, khách lạ phố phường lơ ngơ

bàn đơn sơ, ghế đơn sơ

ốc bưu, ốc gạo, ngồi chờ… đa mang!

 

ốc quê bùn đất mỡ màng

còn đây đĩa trứng cơ hàn rạ rơm

rượu nồng thơm thảo hạt cơm

uống đi nỗi nhớ vừa đơm trong lòng

 

hết tua rồi lại xoay vòng

phố khua trầm lắng những dòng đèn… say

hình như sương ướt lạnh tay

về thôi. Quang gánh nhẹ vai em gầy…

 

 

Xe ngựa, dốc

 

Lóc cóc, lóc cóc…

Vó ngựa vẹt mòn thời gian

Sáng bóng mặt đá ngày lầm lũi

Tiếng lóc cóc thức đêm cổ tích

Trang sách ố vàng ngày xửa, ngày xưa…

 

Dốc. Bờm ngựa rũ rượi, tiếng thở cháy da thịt

Cái roi da hờ hững cắt chéo gương mặt người

Sương chầm chậm

Cạn kiệt độ nóng. Lạnh ngắt mồ hôi

 

Dốc. Nghiêng mòn đồi

Người ngã mặt ngồi

Con ngựa bò lên dốc

Cái bao cỏ treo sau dập dồi

 

Vó thôi khua, bám nghiêng dốc về phía cao

Tiếng bánh xe nghiến vào ký ức

Đồng cỏ nào?

Cuốn gió bờm tung…

 

Phía cao phố

Đèo bòng với xe kết hoa, kết cỏ

Cuồng chân ngựa

Áo cơm người một gánh lo toan

 

Giấc mơ đồng cỏ

Mọc trên da mùi hoang ngái

Rũ bỏ xe, treo dây cương về lại…

Dưới dốc kia cỏ vẫn đâm chồi

 

Vỡ vụn giấc mơ, chiếc roi rát bỏng vào gió

Hàm thiết lồng lên. Dốc

Tiếng lục lạc rung

Cái lá cỏ cột một đời hoang níu lại

Bờm tung!..

 

 

Thác

 

Đột nhiên tiếng đá dội rừng

Hàng hàng sợi nước không ngừng tay reo

 

Khóc trên núi, cười chân đèo

Dựa lưng đá, gối cheo leo, thầm thì

 

Lụa mềm cuộn xiết có khi…

Giao hoan cùng đá xanh rì trời mây

 

Hóa sương dệt gấm cho cây

Ngày gieo cung bậc đêm đầy tiếng trăng

 

Đầm đìa nước, đá giăng giăng

Ngày xưa núi thả mảnh khăn xuống đèo

 

Tôi về mang thác về theo

Gói trong con mắt cả đèo Prenn …

 

 

Chiều hoa Đà Lạt

 

Chiều bên dáng hoa

Nắng gầy soi nghiêng

Lung liêng cuối dốc

Nụ cười Thủy Tiên

 

Này em, Cẩm Tú

Gói hương trong chiều

Và em giữa phố

Dắt ngày liêu xiêu

 

Tặng nhau hoa đỏ

Nụ hồng tinh khôi

Bỗng như cơn gió

Hôn liều lên môi

 

Cuối ngày hoa nhé

Nắng vàng rơi rơi

Hoa vồng ngực dốc

Chiều màu chơi vơi…

 

Hoa ơi!

Chiều ơi!

        Đà Lạt - 3.2011

 

TÁC PHẨM CỦA TRẦN HOÀNG VY:

>> Đêm ngủ đánh vần

>> Thơ Tây Ninh khai phá và tìm kiếm

>> Nguyễn Đức Thiện chưa dừng lang thang

>> Chuyện bút danh...

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Nguyễn Thái Dương đáp xuống ngực em

>> Huệ Nguyên đắm say mải miết đi tìm

>> Phan Trung Thành cắc cớ hỏi trời

>> Quang Chuyền hiển hiện một thời trôi

>> Tăng Thế Phiệt- Thế giới đi về đâu?

>> Những vần thơ an nhiên thanh lạc

>> Tạ Hùng Việt níu xanh cuộc đợi

>> Thơ 4 chàng họ Nguyễn gốc Quảng

>> Huỳnh Thuý Kiều trăng suông giãy giụa

>> Phùng Thị Hương Ly thiên thần giọt sữa

>> Nguyễn Anh Nông linh cảm em tới

>> Ngọc Tuyết khoả thân trong mắt cú vọ

>> Vũ Trọng Quang- Bởi đó là Phạm Công Thiện

>> Lê Văn Lâm ngẩng mặt uống ban mai

>> Diễm Phúc yêu góc chiều bất chợt

>> Vũ Đình Huy suối lệ tiếc thương con

>> Lương Đình Khoa hạt phù sa lạc

>> Phạm Công Thiện đã đi mất hẳn đi rồi

>> Trần Mai Hường núi lửa sẽ tuôn trào

>> Lê Thuỳ Vân túng tẩy trên hoa

>> Phạm Phương Lan nghẹt thở trong em

>> Trần Trương tứ tuyệt... cái thật thà

>> Đinh Minh Toản buồn đau hình lập thể

>> Vũ Quang Tần xin mai đừng trách

>> Văn Thành Lê nhận ra mình khát

>> Lê Khánh Mai luôn tự vỡ mình ra

>> Hoàng Thị Thanh Tâm- Giấc mơ tuổi 25

>> Thanh Tâm Tuyền- Phục sinh; Lệ đá xanh

>> Thuỷ Hướng Dương sợ buồn khẽ rụng

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.