Tin mới Xem thêm

  • Phan Duy - Mấy suy nghĩ về thơ trẻ

    Thơ trẻ, truyền thống và cách tân qua vài bình diện khai thác đã đặt ra những vấn đề cần giải quyết trong sự tìm tòi và sáng tạo

  • Mật mã đặc khu của Phan Tùng Sơn

    Tù đầy, gian khổ như vậy, nhưng dưới ngòi bút của Phan Tùng Sơn người chiến sỹ cách mạng Phan Kiệm luôn có cuộc sống

  • Buổi xin lỗi bất thành

    Đêm trước buổi xin lỗi, vợ chồng ông Hàn Đức Long thức trắng. Ông nói với tôi, đó là do chứng mất ngủ kinh niên khi còn ở tù

  • Hoàng Nhuận Cầm “lên đồng” với Xúc xắc mùa...

    Cách đây 25 năm, khi nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm in tập thơ “Xúc xắc mùa thu” (được trao Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam năm 1992

  • Phạm Hồng Nhật vịn vào bao nhiêu huyền thoại...

    Một bên đục, một bên trong/ nghĩ mà thương hai nửa/ như mối tình dang dở/ sông Thương đôi dòng!/ Nối hai bờ bằng chiếc cầu sắt cổ/ bên Đa Mai, Mỹ Độ/ bên phố Mới, cầu Chui/ chưa bao giờ là một/ đến tận giờ vẫn hai/ Thuở nhỏ vẫy vùng trong dòng đục/ dòng trong em tắm - Ngọc ngà ơi!

  • Trải nghiệm bằng trang sách

    Trải nghiệm, với nhà văn, có thể bằng cách lăn mình vào đời sống hoặc thông qua những trang sách. Tác giả như Huỳnh Trọng Khang

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Hữu Lục hư ảo nửa bờ vai mềm

NVTPHCM-26.4.2011-12:22

Nha thơ Trần Hữu Lục do hoạ sĩ Bửu Chỉ vẽ

 

>> Vô sắc trong thơ Trần Hữu Lục

Lặng lẽ phố xưa

 

Sâm cầm lẻ loi bay về xứ

Gam trời xanh mơ màu áo em

 

Liễu ven hồ đa đoan chiều nhớ

Mây tím chợt ùa chật kín hồn

 

Hà Nội xanh làm dịu cơn khát

Góc phố quen ríu rít tiếng chim

 

Cơn mưa chiều còn chưa thấm đất

Chẳng lẽ vì anh mới xa em?

 

Đi qua, đi qua chiều Hà Nội

Hoàng hôn vàng rụng trên hai vai

 

Biết chẳng có ai đợi đầu ngõ

Rộn ràng ơi những ý nghĩ rời…

 

Hoàng hôn nơi này chỉ có một

Lặng lẽ phố xưa, lặng lẽ tôi!

 

 

Tháng giêng non

 

Cuối cùng rồi em sẽ trở về 

Dẫu ngọn nến một thời đã tắt

Tháng giêng non mà thiếu tiếng chim…

 

Cứ ngỡ mùa đông còn ngủ yên

Lời yêu thương không thể níu lại

Dốc phố buồn không số, không tên

 

Cứ ngỡ em hồn nhiên như sông

Những lúc dỗi hờn em là gió

Sông chỉ chảy xuôi, gió tang bồng…

 

Nơi em  về có còn tháng giêng?

Giọt mưa xuân theo đêm tàn rụng

Và sớm mai hồng ngày chưa phai?

 

Những thanh âm chưa thể thành lời

Tháng giêng rộng dài như cổ tích

Em về kịp với tháng giêng non?

 

 

Nhan sắc

 

Người neo lại trong xa thẳm

Hư ảo nửa bờ vai mềm

Nồng nàn hương, minh mang gió…

Vuột mất rồi thời giêng xanh !

 

Người thổi vào miền  ẩn khuất

Bất ngờ dạ thưa ngọt mềm !

Lá trúc che khung trời hẹp

Dăm ngã rẽ… một lối mòn.

 

Người gửi vào miền ký ức

Giọt mưa rêu lối đi –v ề

Lớp sóng xưa giờ chợt thức

Giọt nguyệt cầm buổi xuân thì…

 

Góc riêng tôi- miền lưu lạc

Em ẩn mình sau trang thơ

Đôi bờ không là xa lắm

Đằm thắm nhan sắc cố đô.

 

                               

Sài Gòn xuân

 

Cõng nhành mai núi, tôi về

Sài Gòn xuân từng góc phố

Bừng thức một thời non trẻ

Bất chợt màu áo tím bay…

 

Lắng lòng theo cánh hoa mai

Dập dềnh hương giữa chiều muộn

Sông thơm lạc rồi tiếng sóng

Và sương và khói… ngày về

 

Nơi xa ấy nhịp mùa đi

Một đời sông trong vẫn chảy

Cuộc tái sinh không báo trước

Dòng sông- dòng đời phương Nam

 

Tôi nghe giọng nói ngọt mềm

Tà áo bay trên phố cũ

Dòng sông chảy qua bến lạ

Cũng đổi màu theo áo em ?

 

Lòng như thuyền nặng bao dung

Phù hoa chỉ là… cơn gió

Nước có ròng về phương nhớ

Xin chở đầy tình yêu thương.

 

 

Bến phà đêm

 

Giòng sông đêm lấp loáng ánh đèn

Ngã ba sông neo chuyến phà cuối

Tiếng phà gọi dường như xa lắm

Bến sông này áo trắng thôi bay…

 

Đôi bờ vẫn nối đêm và ngày

Tiếng phà đêm nối thời thơ dại

Đôi mắt dõi theo lục bình tím

Ngày ấy, giờ chìm khuất trong sương

 

Bến phà đêm đợi người qua sông

Dường như gió khuya đã ngừng thổi

Dẫu em về kịp chuyến phà cuối

Như hạt phù sa về cuội nguồn…

 

Mai này câu mới bắc qua sông

Còn đâu tiếng phà giục năm tháng

Mỹ Tho có phôi pha lời hẹn

Bến đợi sông chờ cá quẩy trăng…

 

 

Đá chìm

 

Biển xâm thực phi lao bật gốc

Thủy triều xuống nằm phơi đá chìm

Cát tinh khôi ngàn năm còn thức

Cát bay, giờ tìm đâu dấu em

 

Nơi này sóng không ngừng thao thiết

Đá lăn lóc, ai gọi đá chìm

Biển và bờ vô chung vô thủy

Riêng tôi biết gió chẳng hồi âm

 

Nét hoang sơ còn lằn trên cát

Buổi sớm minh mông một sắc hồng

Đá chìm đâu biết lòng tôi khát

Biển xa gọi một thoáng Sài Gòn…

                                Hàm Tân - 4.2007

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Đồng Chuông Tử dâng lễ cầu mưa

>> Vũ Thanh Hoa và cơn bão không hề dự báo

>> Nguyễn Quang Thiều - thư gửi những ma-nơ-canh

>> Đinh Thu Hiền đồng vọng tình yêu

>> Inrasara - 5 bài thơ tình hậu hiện đại

>> Vũ Trọng Quang bản văn rơi mưa chữ

>> Đinh Lăng lầm lỡ và hối tiếc

>> Nguyễn Đức Phú Thọ một đôi mắt khác

>> Huỳnh Văn Quốc tìm dấu tiền nhân

>> Hoa Nip bao giờ đến được cánh đồng

>> Thanh Quế im lặng sống và viết

>> Trần Anh Dũng lòng vẫn chơi vơi

>> Lâm Xuân Vi mềm lòng dốc gió thang mây

>> Trần Hoàng Vy nghiêng mòn đồi Đà Lạt

>> Nguyễn Xuân Thuỷ tìm lại ngày xưa

>> Nguyễn Thái Dương đáp xuống ngực em

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.