Tin mới Xem thêm

  • Ma Văn Kháng & Khách lạ đến nhà

    Bà Chín từ thành phố về đến nhà thì có người đàn bà lạ mặt, tuổi chòm chèm bốn chục gõ cửa: - Ủa, nghe tin chị mới lên thăm ảnh trên thành phố

  • Phạm Đình Phú & một thời bi tráng

    Bệnh viện tiền phương/ Một thời và muôn thuở// Bức tranh hoành tráng đến vô cùng/ Bức tranh vẽ trên nền đạn lửa/ Gam màu rực rỡ sáng mênh mông/ Kí ức thẳm sâu/ Tràn trề/ Sống động/ Diệu kì như giấc chiêm bao/ Những ca mổ thâu đêm/ Những thương binh hiểm nghèo được cứu sống/ Còn mắc giăng trong nỗi nhớ ngọt ngào

  • Y Nguyên & Nhọc nhằn rơm rạ...

    Nhà nuôi bò nhiều. Mỗi mùa gặt đến, ba mẹ nhọc nhằn gấp đôi nhà người ta. Gặt, đập, ra lúa hột xong, ba tất tả bảo mẹ: lúa giao mẹ

  • Truyện cực ngắn Nguyễn Ngọc Thu - 1

    Tội nghiệp cây hoa sữa ngày nào cũng phải chịu sự phán xét của con người. Người thì nói thoang thoảng hương thơm dễ chịu; kẻ lại chê mùi hăng hắc khó gần. Thế mới biết bao nhiêu chuyện đời thật khó phân giải đâu là phải - trái, đúng - sai ?...

  • Đáng sợ với "bệnh" sống ảo!

    Nhiều nhà tâm lý học định danh cho lối sống thích thể hiện bản thân, tàn nhẫn đến lạnh lùng, man rợ đến độ hồn nhiên như thế của một bộ phận

  • Người Việt nói dối: Con số và viễn cảnh

    Trong một khảo sát được công bố mới đây của nhóm nghiên do Giáo sư, nhà nghiên cứu văn hóa Trần Ngọc Thêm

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Lê Khánh bóng đêm vỗ cánh

10.10.2016-22:30

 >> Cảnh giới của lá

 

 

VẾT NỨT CỦA ĐÁ

 

sấm sét trên bầu trời

mưa thấm đá đơn côi

thời gian rơi điệu múa

chém vết nứt chia phôi

 

 

CÀ PHÊ ĐEN

 

bầu trời đón những linh hồn cuối cùng

thả xuống

triệu giọt sương đen

hoả ngục biến thành đài sen

từng giọt linh hồn

thơm lừng

bình minh sáng bừng trong chiếc cốc

 

 

GIỌT SÁNG ĐI LẠC

 

giọt ánh sáng rỗng

rực cháy

chạy đua với hoàng hôn đi tìm bóng tối

lạc khỏi mặt trời

cô đơn trong vắt

cây bàng đỏ khép sâu đôi mắt

khẽ tạ từ giọt trống không

 

 

BIỂN LƯỜI THAY ÁO

 

mưa xối xả

mịt mờ sâu

hải âu căng cánh thơ che chở

biển lười thay áo

 

biển còn chưa thay áo

xanh đỏ bích vàng

treo đầy trong tủ san hô

cánh chim nghiêng ngả mịt mờ

 

mưa xối xả

tổ chim nổi bão

con sóng mải gội đầu trên cát

biển cởi cài chiếc cúc hải âu

 

Trần Lê Khánh

 

ĐÓN MƯA

 

triệu giọt mưa

không xếp hàng

 

mắt nhìn bờ tây bàng bạc

điệu nhạc chơi vơi

dang dở hơi nồng cỏ cây

vị cay bong bóng vỡ

tay gỡ giọt vô thường

năm vạn nẻo đường

trước cửa trái tim

triệu giọt mưa im

 

không xếp hàng

chờ giọt nước mắt xưa ra đón

 

 

TRÁI TIM RỖNG

 

đêm mải mê ngọn đèn dầu

rơi vào vực sâu

bóng đêm vỗ cánh

quả tim rung

bừng tiếng chuông ngân dài muôn thủa

 

đêm như chiếc lá bay

chất đầy tâm sự

tầng tầng lớp lớp

tận chín tầng mây

hái mặt trời trống rỗng

 

TRẦN LÊ KHÁNH

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.