Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Ngọc Hạnh đâu rồi giấc mơ cỏ xanh

    Đấy là bầu trời không còn bình yên/ khi gót chân em giẫm lên chiếc bóng hạnh phúc nhỏ nhoi dưới chân mình/ đâu rồi giấc mơ cỏ xanh

  • “Thay áo” của Trịnh Công Lộc

    Có thể nói, “Thay áo” là một bài thơ viết như không, với câu chữ giản dị mà chân thành, sâu sắc. Mặt khác, những câu thơ ấy cũng chính là những câu thơ gan ruột của Trịnh Công Lộc.

  • Cử nhân thất nghiệp: quá lãng phí nguồn lực

    Thông tin từ Bộ Giáo dục và Đào tạo và Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội mới đây cho biết, hiện có khoảng 200.000 người thất nghiệp

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Hữu Việt đón kiếm vào lòng và mở lá ra

    Tôi gặp/ một con bò kiên nhẫn đứng nhai mưa/ Nó không đứng chơi, trên vai ách nặng/ Mắt rợp buồn chiều đông

  • Khi nhà báo... viết sách

    Là một nghề gắn với viết lách, chữ nghĩa nên không có gì lạ khi nhiều nhà báo viết sách. Nhưng bản chất nghề báo là công việc liên quan đến thông tin nên sách của nhà báo ngoài sự đa dạng còn có một đặc thù riêng là luôn gắn với dòng chảy của thời sự, nhất là dòng thời sự liên quan đến chuyên môn của từng người.

Chân dung Xem thêm

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

  • Hoàng Việt Hằng hẹn gì với những đam mê?

    Nhà thơ Hoàng Việt Hằng đã thử sức qua nhiều thể loại. Chị viết cả truyện ngắn, tản văn và tiểu thuyết. Thế nhưng, trong những trang bản thảo

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Lê Khánh & cảnh giới của lá

12.9.2016-15:30

 

 

DẤU CHÂN CỦA CÁT

 

biển vắng           

hạt cát lăn tròn

theo dấu chân

con kiến đếm từng hạt cát

con tim đếm từng dấu chân của cát

mênh mông

 

 

CẢNH GIỚI CỦA LÁ

 

ngày lìa tháng rơi rơi

như chiếc lá xa cành       

bước chân mềm đau nhói

khi dẫm lên một sáng trong lành

 

lá dài ngắn

ngày vàng xanh

ngày đỏ trắng nhanh

lá rụng khỏi cành

chất đầy đêm trăng

 

ngày

mọc ra như lá

đêm đón mai về

để ngọn gió đông

trong gốc cây không

linh hồn trầm mình bao kiếp

tháng năm sâu chớp mắt một ngày

 

ngày dài ngắn

lá vàng xanh

dưới bạt ngàn lớp lớp cây cành

một bóng trăng thanh

 

 

MÙA THU NỔI SẤM

 

một vòng tay,

chiều thu ôm buổi chiều thật nhọn

đau cánh hoa đỏ hỏn

ôm giọt sương rơi

 

một giấc mơ chơi vơi

ôm chặt cơn mộng mị

buổi chiều ngã quỵ

giọt sương trong ôm giấc mơ trong

 

em ôm hết chiều thu vào lòng

co ro nhớ vòng tay thu ấm

mùa thu nổi sấm

hỏi giấc mơ một đóa hoa hồng

 

Trần Lê Khánh

 

 

NGỌN LỬA VỀ ĐÂU

 

nhà sư quét lá đa

gom thành đống mây vàng

gió thổi bay lả tả

những kiếp ngày đi qua

 

chú tiểu đống lá đa

thoảng chốc ngọn khói già

vầng trăng rằm đau đẻ

những linh hồn thứ ba

 

gió thổi đống tro ra

lách tách, tàn dư bay lả tả

đem theo từng đốm lửa

về sáng  gốc cây ma

 

 

VẦNG TRĂNG HÓA THẠCH

 

bông tuyết rơi

người thả nốt nhạc xuống trần đời

trắng tinh màu xám

chầm chậm nốt âm thứ tám

gió đông lộng tiếng mây sâu

vỡ tan trong đêm tuyết

nơi vầng trăng khuyết

soi tiếng rắc hóa thạch dưới ngàn bang

âm vực thênh thang

thượng đế run tay trên từng nốt lặng

 

TRẦN LÊ KHÁNH

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.