Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Quang Thân & Chàng thi nhân đầu...

    Nguyễn bước ra khỏi bóng những tán cây. Nhiều năm sau, khi đặt bút viết Truyện Kiều, Nguyễn Du đã thêm một dòng lạc thảo đề tặng Xuân Hương

  • Bình Địa Mộc cánh chim bạt gió tung tăng

    nghĩ về quả tên lửa được Triều Tiên phóng đi/ có thể đã bay qua/ giấc mơ vượt lên chính mình của người khuyết tật

  • Sức sáng tạo và cá tính văn chương Đồng bằng...

    Văn chương đòi hỏi người viết phải sống chết với nó để nảy ra cá tính. Không có cá tính, không bay cao ý tưởng thì coi như chẳng thể tồn tại một thể loại văn chương đích thực. Văn chương dường như không còn chỗ dung thân ở Đồng bằng sông Cửu Long...

  • Không có trường phái viết văn Nguyễn Du!

    Mới đây, nhà văn - PGS. TS Văn Giá cho tôi biết, anh và một số nhà văn đang đề nghị cấp trên cho lấy lại tên ngôi trường xưa vì thực chất cho đến

  • Quà trung thu từ một trại viết ở rừng Mã Đà

    Nhằm tạo hứng khởi sáng tác và tìm vùng đề tài mới cho các nhà văn, Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh đã ký kết văn bản hơp tác với Khu Bảo tồn thiên nhiên - văn hoá Đồng Nai thuộc Uỷ ban nhân dân tỉnh Đồng Nai. Tính đến nay Hội đã tổ chức được 3 trại sáng tác tại khu bảo tồn này. Sau khi tham gia trại, nhiều trại viên đã có sách được xuất bản.

  • Tài xế Grabbike, một cổ nhiều tròng

    Người nước ngoài có câu: “High risk, high return” (Rủi ro càng nhiều, quyền lợi càng cao), tuy nhiên trong trường hợp này, có vẻ tài xế GrabBike chỉ mới nhận

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Lê Khánh lá rơi cắt gió mỏng dần

12.7.2017-22:30

 

 

gió lồng lộng tuyết đê mê

hàng cây buốt giá ê chề đứng im

 

*

 

đêm đông gió nổi gió chìm

nghe nghe khung cửa nhịp tim quỷ thần

 

*

 

lá rơi cắt gió mỏng dần

nhặt lên mảnh lụa đau lần giao duyên

 

*

 

mùa đông đốm lửa gieo mình

ôm trời mây thấp, u minh chiều tàn

 

*

 

hỡi người trốn ở địa đàng

đêm đông đừng thả mơ màng xuống đây

 

*

 

trần gian mỏng lớp mộng dày

nhốt tình trong cõi như mây bồng bềnh

 

*

 

hang sâu ngọn núi nhẹ tênh

mùa đông áo trắng hớ hênh thân người

 

*

 

em chờ ngọn lửa còn tươi

chồi non ngủ gục trong mười ngón tay

 

*

 

buồn ơi cởi áo đêm nay

em cài bông tuyết, khuy này lạnh run

 

*

 

chiều đông, đường kiếm đã cùng

mà tia nắng tắt chưa ngừng đao quang

 

*

 

một tia sét chớp hoang mang

tận cùng dĩ vãng cõi nàng mênh mông

 

*

 

lâu lâu con nước ngược dòng

hờn ghen bèo bọt phải lòng đêm trôi

 

*

Nhà thơ Trần Lê Khánh

 

 

trăng thở ra khói trên trời

em ngồi xoa dịu mảnh đời cô liêu

 

*

 

đêm qua em đẹp mỹ miều

dậu hoa phù phiếm một liều khói sương

 

*

 

tiếng chuông ngân vọng tứ phương

trong lần cố tiễn bước đường người ta

 

*

 

từ trong sương khói bước ra

con đường lừng lững đang tha người về

 

gió đông phước báo nhiều ghê

vô hình vết sẹo lần về phôi phai

 

TRẦN LÊ KHÁNH

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.