Tin mới Xem thêm

  • Phan Khôi với việc dịch thuật

    Nhà văn, nhà báo lão thành Phan Khôi có nhiều đóng góp cho văn hóa, văn học nước nhà. Đặc biệt là trong lĩnh vực dịch thuật.

  • Trần Thế Tuyển & khúc tưởng niệm

    Mọi người về nhà đã mấy chục năm/ Đồng đội vẫn ở miền xa thẳm/ Rừng Thốt nốt mùa này lạnh lắm/ Gió Biển Hồ cứ da diết, thúc thôi.

  • Đa số giáo viên dạy thêm vì….tiền

    Nếu dạy thêm mong giáo viên chỉ dạy thêm những em học sinh trung bình và yếu, dành thời gian học tập nâng cao chuyên môn, đổi mới phương pháp

  • Bữa cơm từ thiện và lòng tự trọng

    Sinh viên xếp hàng ăn cơm từ thiện với giá 2 nghìn đồng có thể được coi là “thiếu tự trọng”, vì đã “cướp miếng ăn của người nghèo” hay không là một chủ đề có thể tạo ra những cuộc tranh luận không có hồi kết như đã xảy ra mới rồi trên mạng xã hội

  • Trương Văn Tuấn - Người chạy theo người

    Đó là một buổi chiều hơi hơi giống bao buổi chiều khác. Phúc đi đến trước cổng nhà Thủy, đứng đợi cô quay mặt ra, đợi cô bắt gặp ánh mắt chất chứa

  • Nguyễn Thanh Huyền đói những mùa thương nhớ

    Đất mẹ, nơi đon mạ thâm bầm chết nửa vẫn ngẩng lên màu lúa nơi những đêm hanh luống cầy của cha xô nghiêng gối vụ cho mùa

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Lê Khánh một hôm đánh rớt thảnh thơi

29.7.2017-15:15

 

 

ngọn gió thổi ngang bụi gai

người ơi nghiệp chướng hình hài ra sao

 

*

 

thế giới toàn chuyện tào lao

niềm mơ ước là ngôi sao không nhà

 

*

 

người hờn trầm tích tiếng ca

hồn ai hoá thạch những là dấu yêu

 

*

 

đêm qua em đẹp mỹ miều

khói sương mờ ảo ra điều là ta

 

*

 

đêm trắng trong tuyết bao la

em đi gót nhỏ băng hà dấu chân

 

*

 

gió đông đứng lạnh ngoài sân

ngọn lửa phủ phục tượng thần lung linh

 

*

 

mùa đông sỏi đá cũng tình

em đừng nhích lại, thân hình lạnh thêm

 

*

 

em như khói mỏng bay lên

anh ngọn lửa cạn xin đền hoang vu

 

*

 

đời dài một thoáng thiên thu

ngủ quên trong giấc mộng du được mùa

 

*

 

thì ra con sóng vỗ thừa

mây trôi nắn nót cho vừa hoàng hôn

 

*

Nhà thơ Trần Lê Khánh

 

 

mùa đông môi má dỗi hờn

dậu hoa héo đỏ buồn hơn mặt trời

 

*

 

một hôm đánh rớt thảnh thơi

ôi đời thêm nhẹ như lời chia ly

 

*

đêm đông lệ nóng bờ mi

ngọn đèn phố thị nghĩ gì trong sương

 

*

hoa buồn đàn bướm mù hương

thoảng đôi cánh mỏng khinh thường cõi mơ

 

*

 

con nhện nhả một sợi tơ

giăng vầng trăng khuyết mà mơ tình đầy

 

*

chiều nặng vắt gió lên cây

vài hạt mưa cũ lung lay thì buồn

 

*

em vần vũ mây quay cuồng

mảnh trăng nhợt nhạt đóng tuồng tròn không

 

ánh đèn nhảy xuống dòng sông

ôi đêm nước chảy như không có gì

 

TRẦN LÊ KHÁNH

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.