Tin mới Xem thêm

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Lê Khánh một hôm đánh rớt thảnh thơi

29.7.2017-15:15

 

 

ngọn gió thổi ngang bụi gai

người ơi nghiệp chướng hình hài ra sao

 

*

 

thế giới toàn chuyện tào lao

niềm mơ ước là ngôi sao không nhà

 

*

 

người hờn trầm tích tiếng ca

hồn ai hoá thạch những là dấu yêu

 

*

 

đêm qua em đẹp mỹ miều

khói sương mờ ảo ra điều là ta

 

*

 

đêm trắng trong tuyết bao la

em đi gót nhỏ băng hà dấu chân

 

*

 

gió đông đứng lạnh ngoài sân

ngọn lửa phủ phục tượng thần lung linh

 

*

 

mùa đông sỏi đá cũng tình

em đừng nhích lại, thân hình lạnh thêm

 

*

 

em như khói mỏng bay lên

anh ngọn lửa cạn xin đền hoang vu

 

*

 

đời dài một thoáng thiên thu

ngủ quên trong giấc mộng du được mùa

 

*

 

thì ra con sóng vỗ thừa

mây trôi nắn nót cho vừa hoàng hôn

 

*

Nhà thơ Trần Lê Khánh

 

 

mùa đông môi má dỗi hờn

dậu hoa héo đỏ buồn hơn mặt trời

 

*

 

một hôm đánh rớt thảnh thơi

ôi đời thêm nhẹ như lời chia ly

 

*

đêm đông lệ nóng bờ mi

ngọn đèn phố thị nghĩ gì trong sương

 

*

hoa buồn đàn bướm mù hương

thoảng đôi cánh mỏng khinh thường cõi mơ

 

*

 

con nhện nhả một sợi tơ

giăng vầng trăng khuyết mà mơ tình đầy

 

*

chiều nặng vắt gió lên cây

vài hạt mưa cũ lung lay thì buồn

 

*

em vần vũ mây quay cuồng

mảnh trăng nhợt nhạt đóng tuồng tròn không

 

ánh đèn nhảy xuống dòng sông

ôi đêm nước chảy như không có gì

 

TRẦN LÊ KHÁNH

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.