Tin mới Xem thêm

  • Rưng rưng lòng dân - Trầm Hương

    Xuyên suốt những trang sách về lịch sử Sài Gòn - Chợ Lớn - Gia Định, đọng lại trong lòng tôi là niềm rung cảm mãnh liệt về lòng dân. Đặc biệt, lực lượng tình báo, biệt động đã ẩn mình trong rừng người, được nhân dân đùm bọc, che chở đã làm nên bao kỳ tích

  • Tết Nguyên đán trong các cung đình Việt Nam...

    Tết Nguyên đán trong cung đình thể hiện nổi bật nhất, trang trọng nhất nghi thức của Tết Việt xưa.

  • Nguyễn Hồng tự tưới mình xanh tươi

    Nắng chảy vào cốc cà phê sáng/ Ngày Thành Vinh 40 độ./ Phố biếng cười/ Thương gió mồ côi./ Phác thảo mình trước mùa nhuộm da

  • Văn chương Việt và khủng hoảng mang tính...

    Vẫn quá sớm để nói đến việc khủng hoảng văn chương. Vì cứ mỗi lần giới phê bình lên tiếng thì văn chương tự khắc có lối mở, thoát hiểm ngoạn mục, khiến mọi chỉ trích trở thành khôi hài. Cuộc khủng hoảng tiểu thuyết Mới Mới vào thập niên 1950 là một minh chứng.

  • Bút Tre trăm năm ở một làng vè

    Trường phái thơ Bút Tre là một hiện tượng văn học trong những năm cuối thế kỷ XX. Trước hết, nó xuất hiện là nhằm mục đích gây cười

  • Trao truyền tục gói bánh chưng ngày Tết

    Trong xã hội hiện đại, đã có nhiều truyền thống bị mai một, nhưng có một giá trị truyền thống vẫn được người Việt lưu giữ cho tới bây giờ

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Lê Khánh ngày dài đánh rớt hoàng hôn

18.6.2017-11:00

>> Thư viện Trần Lê Khánh

 

 

mùa thu mắc kẹt hàng rào

tay em ứa giọt máu đào chớm đông

 

*

 

đàn cá sưởi ấm dòng sông

không tin vào ngọn lửa hồng trên kia

 

*

 

mùa đông là cõi xa lìa

tuyết rơi trắng xoá sao chia đường về

 

*

 

co ro một kiếp phu thê

cần chi hong lửa lời thề đêm đông

 

*

 

chảy ngang đây một dòng sông

hôm nao đời ngập mùa không là mùa

 

*

 

vạn người bán, một người mua

ông trời chưa chán trò đùa vô vi

 

*

 

địa đàng chợt hiểu lâm li

vì cơn bão tuyết cuồng si ngày nào

 

*

 

chiều đông mây gió thét gào

hồi chuông đổ cạn nôn nao đời mình

 

*

 

ngoài sân vắng bóng thần linh

đôi kỳ lân đá đứng rình nhân duyên

 

*

 

ngoài hiên trắng xoá hiện tiền

mây mưa qua cõi luân phiên tận cùng

 

*

 

quen rồi hơi ấm mông lung

giờ thì em hiểu vô cùng là đây

 

*

 

lá rơi lát mỏng lát dày

lát sương lát gió lát mây đường về

 

*

Nhà thơ Trần Lê Khánh 

 

 

sầu đông lát mỏng cơn mê

giật mình nhón nhẹ bên lề chiêm bao

 

*

 

nợ duyên như triệu vì sao

em cứ hái, ở trên cao còn nhiều

 

*

 

nợ duyên ba cõi cô liêu

em xin cột lại cầu siêu một lần

 

*

 

hương tình đêm đó đem cân

nặng hơn trái cấm vài lần mà thôi

 

*

 

ngọn lửa buồn ngủ lắm rồi

gối chăn thao thức níu hơi ấm chàng

 

*

 

vùi dấu chân mỏng lang thang

nàng đông dấu vội dung nhan linh hồn

 

*

 

ngày dài đánh rớt hoàng hôn

mây mù chầm chậm đem chôn vào lòng

 

*

 

lửa hờn muội gá đồi thông

buồn lên ngọn khói thả rong đời mình

 

*

 

tại vì ngọn gió bất minh

lời thề của lửa vô tình trăm năm

 

*

 

đêm đông nhặt ánh trăng rằm

đem về hong lại xa xăm thuở nào

 

*

 

đêm đông lạnh thấu vì sao

người ngồi thắp lửa cánh nào tái tê

 

TRẦN LÊ KHÁNH

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.