Tin mới Xem thêm

  • Tôn Nữ Thu Thuỷ hương của lặng im

    Bên trong và bên ngoài bức tường trong suốt/ Cuộc sống mấy cõi sinh thành/ Gió đi qua không nói gì/ Mưa rơi không nói gì/ Nắng chiều hôm không nói gì/ Cả cơn bão đi qua không nói gì/ Mặt trăng xuyên đêm không nói gì/ Mặt trời qua suốt ban ngày không nói gì.

  • Tượng sáp Trần Văn Khê rút khỏi bảo tàng

    Chị Nguyễn Thị Diện, giám đốc Công ty Cổ phần Tượng Sáp Việt cho biết tôn trọng ý kiến của 3 người con Giáo sư - Tiến sĩ Trần Văn Khê, vào ngày

  • Phan Cát Cẩn & nguyên liệu thời đói khổ

    Cối lặc lè gồng những bàn chân thô nhám/ hàng nghìn năm sự thật đã an bài/ hạt gạo vẫn một màu trắng/ phận người thì đen.

  • Khái lược văn học Nga “thế kỉ bạc”

    Trong tất cả các nền văn học nước ngoài có ảnh hưởng tới văn học Việt Nam, chúng ta không thể không nhắc tới văn học Nga

  • Đỗ Thượng Thế phía đàn chim gọi bầy

    Vẫn hồn cốt quê hương đất Quảng, vẫn tinh thần văn hoá xứ Quảng, nhưng thơ Đỗ Thượng Thế mang lại một giọng điệu mới, gần gũi mà khác lạ, đắm say mà tinh lọc trong một dòng chảy xúc cảm ngôn ngữ hiện đại giàu cá tính. Ngoài tài năng thi ca, Đỗ Thượng Thế còn cho thấy sự lao động

  • Bùi Nguyễn Trường Kiên hỗ trợ đồng đội bằng...

    Nhân cuộc ra mắt tập thơ Cỏ ơi…!, nhà thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên đã tổ chức gây Quỹ Tương trợ đồng đội và Quỹ Học bổng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Lê Khánh ngày dài đánh rớt hoàng hôn

18.6.2017-11:00

>> Thư viện Trần Lê Khánh

 

 

mùa thu mắc kẹt hàng rào

tay em ứa giọt máu đào chớm đông

 

*

 

đàn cá sưởi ấm dòng sông

không tin vào ngọn lửa hồng trên kia

 

*

 

mùa đông là cõi xa lìa

tuyết rơi trắng xoá sao chia đường về

 

*

 

co ro một kiếp phu thê

cần chi hong lửa lời thề đêm đông

 

*

 

chảy ngang đây một dòng sông

hôm nao đời ngập mùa không là mùa

 

*

 

vạn người bán, một người mua

ông trời chưa chán trò đùa vô vi

 

*

 

địa đàng chợt hiểu lâm li

vì cơn bão tuyết cuồng si ngày nào

 

*

 

chiều đông mây gió thét gào

hồi chuông đổ cạn nôn nao đời mình

 

*

 

ngoài sân vắng bóng thần linh

đôi kỳ lân đá đứng rình nhân duyên

 

*

 

ngoài hiên trắng xoá hiện tiền

mây mưa qua cõi luân phiên tận cùng

 

*

 

quen rồi hơi ấm mông lung

giờ thì em hiểu vô cùng là đây

 

*

 

lá rơi lát mỏng lát dày

lát sương lát gió lát mây đường về

 

*

Nhà thơ Trần Lê Khánh 

 

 

sầu đông lát mỏng cơn mê

giật mình nhón nhẹ bên lề chiêm bao

 

*

 

nợ duyên như triệu vì sao

em cứ hái, ở trên cao còn nhiều

 

*

 

nợ duyên ba cõi cô liêu

em xin cột lại cầu siêu một lần

 

*

 

hương tình đêm đó đem cân

nặng hơn trái cấm vài lần mà thôi

 

*

 

ngọn lửa buồn ngủ lắm rồi

gối chăn thao thức níu hơi ấm chàng

 

*

 

vùi dấu chân mỏng lang thang

nàng đông dấu vội dung nhan linh hồn

 

*

 

ngày dài đánh rớt hoàng hôn

mây mù chầm chậm đem chôn vào lòng

 

*

 

lửa hờn muội gá đồi thông

buồn lên ngọn khói thả rong đời mình

 

*

 

tại vì ngọn gió bất minh

lời thề của lửa vô tình trăm năm

 

*

 

đêm đông nhặt ánh trăng rằm

đem về hong lại xa xăm thuở nào

 

*

 

đêm đông lạnh thấu vì sao

người ngồi thắp lửa cánh nào tái tê

 

TRẦN LÊ KHÁNH

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.