Tin mới Xem thêm

  • Sự suy thoái và biến dạng các giá trị nhân...

    Sự suy thoái các giá trị nhân văn trong kỷ nguyên phát triển công nghệ và kinh tế đang diễn ra ở quy mô toàn cầu, có những xu hướng chung của toàn thế giới. Nhưng trong xã hội cụ thể như Việt Nam các xu hướng lớn này được thể hiện ra trong những dạng thức riêng

  • Cô đơn, khát vọng và khoảnh khắc trong thơ...

    Thi sĩ hiện đại nắm bắt khoảnh khắc như nắm bắt mùi hương thoảng qua. Trong các nền văn học xa xưa, ý nghĩa của cái khoảnh

  • Nguyễn Đức Mậu & quả chuông nằm yên lặng...

    Giống quả chuông nằm yên lặng trên đồi/ có tiếng gì rung vang trong tôi/ tiếng biển thét gào và âm u tiếng gió

  • Mai Hương & Cơn giông chiều

    Khung cửa sổ luôn cháng nắng, cái nắng ngầy ngật của mùa hè đầy mồ hôi và bụi bặm. Tiếng ve rè như có hàng trăm chiếc ghi ta xăng, ghi ta bát đánh loạn xạ. Thụy An ngồi viết trong tiết trời đó, không một chút gió. Phóng sự vừa xong. Vẫn còn soát lại cho thẳng thớm lối hàng, thì chuông

  • Hoàng Việt Hằng & Người vợ lính nhà hàng...

    Hoa phượng vĩ vẫn như bó đuốc thắp rực lên trên các hè phố Hà Nội. Màu gợi về nỗi biết ơn người lính đâu chỉ trong một ngày tháng bảy

  • My Tiên buổi sáng và giấc mơ

    Sáng mở mắt/ Hình như chiếc giường đã cạn/ Đặt chân xuống là chạm đất/ Giấc mơ còn rơi rớt đâu đây/ Đêm qua tôi mơ thấy tôi/ Làm miếng mồi móc trên chiếc lưỡi của gã đi buôn/ Hắn nói gì đó vài câu với đồng nghiệp/ Bên dưới là thành phố/ Rất sâu/ Không có bầu trời/ Đêm qua tôi mơ thấy

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Lê Khánh ngày dài đánh rớt hoàng hôn

18.6.2017-11:00

>> Thư viện Trần Lê Khánh

 

 

mùa thu mắc kẹt hàng rào

tay em ứa giọt máu đào chớm đông

 

*

 

đàn cá sưởi ấm dòng sông

không tin vào ngọn lửa hồng trên kia

 

*

 

mùa đông là cõi xa lìa

tuyết rơi trắng xoá sao chia đường về

 

*

 

co ro một kiếp phu thê

cần chi hong lửa lời thề đêm đông

 

*

 

chảy ngang đây một dòng sông

hôm nao đời ngập mùa không là mùa

 

*

 

vạn người bán, một người mua

ông trời chưa chán trò đùa vô vi

 

*

 

địa đàng chợt hiểu lâm li

vì cơn bão tuyết cuồng si ngày nào

 

*

 

chiều đông mây gió thét gào

hồi chuông đổ cạn nôn nao đời mình

 

*

 

ngoài sân vắng bóng thần linh

đôi kỳ lân đá đứng rình nhân duyên

 

*

 

ngoài hiên trắng xoá hiện tiền

mây mưa qua cõi luân phiên tận cùng

 

*

 

quen rồi hơi ấm mông lung

giờ thì em hiểu vô cùng là đây

 

*

 

lá rơi lát mỏng lát dày

lát sương lát gió lát mây đường về

 

*

Nhà thơ Trần Lê Khánh 

 

 

sầu đông lát mỏng cơn mê

giật mình nhón nhẹ bên lề chiêm bao

 

*

 

nợ duyên như triệu vì sao

em cứ hái, ở trên cao còn nhiều

 

*

 

nợ duyên ba cõi cô liêu

em xin cột lại cầu siêu một lần

 

*

 

hương tình đêm đó đem cân

nặng hơn trái cấm vài lần mà thôi

 

*

 

ngọn lửa buồn ngủ lắm rồi

gối chăn thao thức níu hơi ấm chàng

 

*

 

vùi dấu chân mỏng lang thang

nàng đông dấu vội dung nhan linh hồn

 

*

 

ngày dài đánh rớt hoàng hôn

mây mù chầm chậm đem chôn vào lòng

 

*

 

lửa hờn muội gá đồi thông

buồn lên ngọn khói thả rong đời mình

 

*

 

tại vì ngọn gió bất minh

lời thề của lửa vô tình trăm năm

 

*

 

đêm đông nhặt ánh trăng rằm

đem về hong lại xa xăm thuở nào

 

*

 

đêm đông lạnh thấu vì sao

người ngồi thắp lửa cánh nào tái tê

 

TRẦN LÊ KHÁNH

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.