Tin mới Xem thêm

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Lê Khánh ngày dài đánh rớt hoàng hôn

18.6.2017-11:00

>> Thư viện Trần Lê Khánh

 

 

mùa thu mắc kẹt hàng rào

tay em ứa giọt máu đào chớm đông

 

*

 

đàn cá sưởi ấm dòng sông

không tin vào ngọn lửa hồng trên kia

 

*

 

mùa đông là cõi xa lìa

tuyết rơi trắng xoá sao chia đường về

 

*

 

co ro một kiếp phu thê

cần chi hong lửa lời thề đêm đông

 

*

 

chảy ngang đây một dòng sông

hôm nao đời ngập mùa không là mùa

 

*

 

vạn người bán, một người mua

ông trời chưa chán trò đùa vô vi

 

*

 

địa đàng chợt hiểu lâm li

vì cơn bão tuyết cuồng si ngày nào

 

*

 

chiều đông mây gió thét gào

hồi chuông đổ cạn nôn nao đời mình

 

*

 

ngoài sân vắng bóng thần linh

đôi kỳ lân đá đứng rình nhân duyên

 

*

 

ngoài hiên trắng xoá hiện tiền

mây mưa qua cõi luân phiên tận cùng

 

*

 

quen rồi hơi ấm mông lung

giờ thì em hiểu vô cùng là đây

 

*

 

lá rơi lát mỏng lát dày

lát sương lát gió lát mây đường về

 

*

Nhà thơ Trần Lê Khánh 

 

 

sầu đông lát mỏng cơn mê

giật mình nhón nhẹ bên lề chiêm bao

 

*

 

nợ duyên như triệu vì sao

em cứ hái, ở trên cao còn nhiều

 

*

 

nợ duyên ba cõi cô liêu

em xin cột lại cầu siêu một lần

 

*

 

hương tình đêm đó đem cân

nặng hơn trái cấm vài lần mà thôi

 

*

 

ngọn lửa buồn ngủ lắm rồi

gối chăn thao thức níu hơi ấm chàng

 

*

 

vùi dấu chân mỏng lang thang

nàng đông dấu vội dung nhan linh hồn

 

*

 

ngày dài đánh rớt hoàng hôn

mây mù chầm chậm đem chôn vào lòng

 

*

 

lửa hờn muội gá đồi thông

buồn lên ngọn khói thả rong đời mình

 

*

 

tại vì ngọn gió bất minh

lời thề của lửa vô tình trăm năm

 

*

 

đêm đông nhặt ánh trăng rằm

đem về hong lại xa xăm thuở nào

 

*

 

đêm đông lạnh thấu vì sao

người ngồi thắp lửa cánh nào tái tê

 

TRẦN LÊ KHÁNH

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.