Tin mới Xem thêm

  • Thời giàu là nhà giáo và nghèo vẫn là nhà...

    Bây giờ mọi người đã dần dần quen với cách gọi là “Ngày nhà giáo Việt Nam” chứ thời những năm 1980 trở về trước, ngày 20.11 hàng năm là “Hiến chương các nhà giáo” và đã có một thời các thầy cô cười ra nước mắt: “Ngày hiến cam các nhà giáo…” Sự trùng hợp rất đặc biệt vì “mùa này cam rẻ

  • Tạ Ngọc Điệp - Mưa đầu mùa

    Trời hạn đã lâu lắm, già làng nói chắc phải đi từ vùng này sang bên chỗ vua Lửa mời người về cầu mưa để cho dân làng bớt khổ.

  • Chép lên khoảng trời: Thao thức một miền quê

    Bốn mươi hai bài thơ trong tập thì có tới hơn ba mươi bài thơ Nguyễn Vũ Quỳnh viết về quê hương miền xa thẳm. Nếu kể cả

  • Đấu giá ấn bản đầu tiên Gulliver phiêu lưu ký

    Ấn bản đầu tiên cuốn Gulliver’s Travels (Gulliver phiêu lưu ký) sẽ được bán ra vào tuần tới. Cuốn sách này được lưu giữ cách đây hơn 100 năm tại Ireland, với mức bán ra có thể vượt quá 1,8 triệu bảng, mức giá mà Công ty Sotheby đấu giá vào ngày 7-6-2017.

  • Hồn nhiên Lê Văn Thảo

    Kỷ niệm với anh Lê Văn Thảo còn nhiều, chỉ xin nhớ lại vài chuyện nho nhỏ, thay cho nén tâm hương gửi vong linh một nhà văn

  • Diễn viên Nguyễn Hoàng ra đi ở tuổi 51

    Diễn viên Nguyễn Hoàng đã qua đời lúc 22h ngày 17.11, hưởng dương 51 tuổi. Anh tên thật Nguyễn Văn Hoàng, từng là phóng viên thể thao

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Lê Khánh sóng gợn đau cơn ảo ảnh

11.9.2017-10:10

 >> Thư viện Trần Lê Khánh

 

 

tri kỷ

 

vì ta là rơm rỗng

phúc cho người thù tạc hình nhân

giữa cánh đồng

bầy đỉa đói không còn lân mẫn

đốt cơn gió trống

phúc cho người thù tạc tình nhân

 

 

tầm hương

 

chiều đi ngang ghềnh đá

con sóng vô tư rượt đuổi vô tư

triền miên bất tận

ái ân này rồi như bọt trắng trôi xa

chiều đi ngang ghềnh đá

chiều mòn

phôi pha

 

 

bẫy trăng

 

đêm đó

em rủ anh đi bẫy trăng

bằng vũng nước con con đầu ngõ

anh cười

rằng trăng chỉ thích biển hồ sông suối

thích dạ khúc buông trôi

ngọn đèn buồn rượi

đêm đêm giả vờ đứng im

giăng bầy thiêu thân bay về nhìn

rơi vào vũng nước

bẫy em

 

 

thu là phôi pha

 

lần đó ngày đi qua

đồi thông giăng giăng giữ lại

rõ ràng sớm ma i t rong kẽ lá

mà ai vội gom ánh chiều tà

 

lần đó tháng gần dư

lỡ thêm một ngày chờ thu

hàng cây đang cơn lá rụng

níu làm chi, cõi lưng chừng

 

lần đó tháng nhìn năm

ngọn đèn lâu tưởng mình rằm

sóng gợn đau cơn ảo ảnh

mây bay về chẳng đến thăm

 

từ lần mưa tạnh đi chơi

xuân hết, hạ lâu, đông vộ i

trời cao mỏi mong thu tới

đang mải khúc sầu, lững lơ trôi

 

 

lần trọ bên nhau

 

sông ôm chiều mây vào lòng

sao không ôm được con sóng

đời là lần trọ bên nhau

chẳng qua lữ khách bước sầu

 

dập dềnh gánh cuộc bể dâu

lớp lớp mù khơi sóng nhầu

bọt trắng xô bờ hối hả

tan rồi chẳng biết ai đau

 

chiều đoạn chiều khúc biệt li

mây vò mây lưu luyến gì

sóng đẩy sóng ngang chốn cũ

đáy dòng lay động mà chi

 

TRẦN LÊ KHÁNH

 

 

TIN THƠ:

 

>> Thanh Quế với cục đất, hòn than, chiếc lá

>> Trương Tri & Vu lan bồn dâng mẹ

>> Thanh Tùng người về như khách lạ

>> Thành Chung & tiếng chuông xanh tựa rừng

>> Lê Hà Thăng nợ áo cơm và nợ ánh trăng rằm

>> Nguyên Trân đôi vai nhỏ run run đầy hờn giận

>> Văn Nguyên Lương trong cơn mơ thoát xác

>> Huệ Thi nguyện cầu cõi ấy linh thiêng mẹ cười

>> Phạm Trung Tín & giàn trầu mẹ chăm

>> Lê Đạt vườn thức một mùi hoa đi vắng

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...   

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.