Tin mới Xem thêm

  • Văn Nguyên Lương với những vần thơ đẫm nước...

    Văn Nguyên Lương tên thật Nguyễn Văn Lương, sinh năm 1986 ở Quảng Ngãi, tốt nghiệp khoa toán Trường Đại học Sư phạm. Hiện dạy

  • Ngô Kim Đỉnh may không ngã lên trời

    Mảnh đất cũ ủ ê ngôi nhà cũ/ mơ mơ những tán cây, dây leo dăng mắc/ có thật không cái màu xanh/ khi cả tiếng chó, tiếng gà/ và hơi ấm con người thiếu vắng/ Nền nhà ơi, mảnh vườn ơi tôi đang đứng đây/ cái thằng bé nhút nhát, nghịch ngợm/ của bao năm về trước/ mà có lẽ lớp cây nhâng nhâng, dài dại/ thế kia chắc gì hiểu được

  • Từ Kế Tường còn những bóng mưa tan trong mắt

    Những vần thơ lãng đãng gieo rắc, quyện chặt áng văn Từ Kế Tường. Truyện ông dành cho tuổi hoa mộng. Tuổi đã biết yêu, tuổi đã chớm buồn

  • Chính phủ điện tử và trở ngại tư tưởng

    Tại cuộc họp mới đây của Ủy ban quốc gia về ứng dụng CNTT, Bộ TT-TT cho biết, đến nay các bộ, ngành đã cung cấp 1.357 dịch vụ công trực tuyến

  • Người đàn bà nhặt nỗi buồn - Mai Tuyết

    “Người đàn bà nhặt nỗi buồn”, tập thơ đầu tay của tác giả Mai Tuyết, do Nhà xuất bản Hội Nhà Văn ấn hành vào cuối năm 2016

  • Về vụ việc phát sinh từ giải thuởng 2017

    Vào sáng ngày 18.01.2018, Ban Chấp hành Hội Nhà văn TP.HCM đã họp đột xuất để xem xét xử lý vụ việc phát sinh sau khi công bố kết quả Giải thuởng Văn học năm 2017. Sau đây là kết luận chính thức do Chủ tịch Trần Văn Tuấn thay mặt Ban Chấp

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Lê Khánh sóng gợn đau cơn ảo ảnh

11.9.2017-10:10

 >> Thư viện Trần Lê Khánh

 

 

tri kỷ

 

vì ta là rơm rỗng

phúc cho người thù tạc hình nhân

giữa cánh đồng

bầy đỉa đói không còn lân mẫn

đốt cơn gió trống

phúc cho người thù tạc tình nhân

 

 

tầm hương

 

chiều đi ngang ghềnh đá

con sóng vô tư rượt đuổi vô tư

triền miên bất tận

ái ân này rồi như bọt trắng trôi xa

chiều đi ngang ghềnh đá

chiều mòn

phôi pha

 

 

bẫy trăng

 

đêm đó

em rủ anh đi bẫy trăng

bằng vũng nước con con đầu ngõ

anh cười

rằng trăng chỉ thích biển hồ sông suối

thích dạ khúc buông trôi

ngọn đèn buồn rượi

đêm đêm giả vờ đứng im

giăng bầy thiêu thân bay về nhìn

rơi vào vũng nước

bẫy em

 

 

thu là phôi pha

 

lần đó ngày đi qua

đồi thông giăng giăng giữ lại

rõ ràng sớm ma i t rong kẽ lá

mà ai vội gom ánh chiều tà

 

lần đó tháng gần dư

lỡ thêm một ngày chờ thu

hàng cây đang cơn lá rụng

níu làm chi, cõi lưng chừng

 

lần đó tháng nhìn năm

ngọn đèn lâu tưởng mình rằm

sóng gợn đau cơn ảo ảnh

mây bay về chẳng đến thăm

 

từ lần mưa tạnh đi chơi

xuân hết, hạ lâu, đông vộ i

trời cao mỏi mong thu tới

đang mải khúc sầu, lững lơ trôi

 

 

lần trọ bên nhau

 

sông ôm chiều mây vào lòng

sao không ôm được con sóng

đời là lần trọ bên nhau

chẳng qua lữ khách bước sầu

 

dập dềnh gánh cuộc bể dâu

lớp lớp mù khơi sóng nhầu

bọt trắng xô bờ hối hả

tan rồi chẳng biết ai đau

 

chiều đoạn chiều khúc biệt li

mây vò mây lưu luyến gì

sóng đẩy sóng ngang chốn cũ

đáy dòng lay động mà chi

 

TRẦN LÊ KHÁNH

 

 

TIN THƠ:

 

>> Thanh Quế với cục đất, hòn than, chiếc lá

>> Trương Tri & Vu lan bồn dâng mẹ

>> Thanh Tùng người về như khách lạ

>> Thành Chung & tiếng chuông xanh tựa rừng

>> Lê Hà Thăng nợ áo cơm và nợ ánh trăng rằm

>> Nguyên Trân đôi vai nhỏ run run đầy hờn giận

>> Văn Nguyên Lương trong cơn mơ thoát xác

>> Huệ Thi nguyện cầu cõi ấy linh thiêng mẹ cười

>> Phạm Trung Tín & giàn trầu mẹ chăm

>> Lê Đạt vườn thức một mùi hoa đi vắng

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...   

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.