Tin mới Xem thêm

  • Ngăn cái ác làm tổn thương thầy thuốc

    Thực tế cho thấy, chỉ trong vài tháng đầu năm nay, tại nhiều bệnh viện trong cả nước đã xảy ra hàng loạt vụ hành hung, lăng mạ y, bác sĩ, cán bộ, nhân viên

  • Ý Nhi & Đợi tàu ngược

    Nhà ga nằm trên một nền đất khá cao, so với nơi đỗ tàu. Đó là một gian phòng hình chữ nhật, có bốn cửa đối diện với nhau, hai cửa để ra tàu và hai cửa cho khách xuống tàu. Các cánh cửa đều có màu xanh biển, màu đồng phục của tất cả các ngôi nhà, công sở, trường học một thời.

  • Ơi cái tuổi trăng tròn làm sao vui sống!

    Nhan đề sách như tiếng kêu, cất lên vừa kịp lúc, nhất là khi dư luận đang băn khoăn không chỉ với cái kết cục không vui của em nữ sinh Song Toàn

  • Phạm Vân Anh đãi quặng thành vàng

    Đọc từ thơ, truyện ngắn, ký, đến nghe những câu chuyện về nhà thơ Phạm Vân Anh trước khi được gặp chị. Để rồi lần đầu tiên tiếp xúc

  • Cà phê trộn pin

    Chuyện cà phê trộn pin là lần gần nhất làm tôi sửng sốt vì cách mà người Việt có thể “ác” với nhau. Các chuyên gia hôm qua lên báo phân tích rằng

  • Kiều Bích Hậu - Tìm thấy một mùa hoa

    Mùa đông ở châu Âu quá khắc nghiệt với thời tiết thông thường từ âm năm độ tới âm hai mươi độ nên người châu Âu khắc khoải mong mùa xuân

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Ngọc Khánh Dư - Thư cho anh

03.7.2017-10:00

Nhà thơ trẻ Trần Ngọc Khánh Dư

 

 

THƯ CHO ANH!

Viết cho những người mẹ của đất nước tôi!

 

Anh có thấy không anh,

Cơn mưa nhỏ chiều nay về thăm mẹ

Lưng mẹ còng theo tháng năm, có lẽ!

Hay vì nhớ thương anh quay quắt hết đời mình?

 

Anh có thấy không anh,

Lối nhỏ vào ngôi nhà mẹ đã đi gần hết cuộc bình sinh

Mẹ gieo đầy những bông hoa đỏ

Mẹ bảo để anh nhớ đường tìm về với mẹ

Em chẳng tin…

 

Là chẳng tin anh đã quên một lối về!

 

Ngày anh bước chân đi,

Ôm trong mình vận mệnh nước non

Mẹ chỉ dám giấu mình héo mòn vì thương nhớ

Đau một lần giờ đau thêm lần nữa

Có xá gì trước cuộc trường trinh.

 

Ngày người ta báo tin Ba đã hy sinh

Trong cuộc chiến Điện Biên hào hùng khói lửa

Mẹ chỉ lặng lẽ đặt chiếc ba lô kỉ vật

Lên ban thờ gia tiên!

Rồi lại ngoan hiền

Tảo tần làm Mẹ!

 

Em đã sống cả nửa đời mình,

Vẫn không thể hiểu nổi tại sao không bao giờ mẹ khóc

Nhà vắng ba, vắng anh – nhà như không có nóc!

Mẹ vẫn ngoan cường trước bão trước giông.

 

Rồi em và út cũng đi lấy chồng

Mẹ bẻ đời mình dưới dáng chiều hiu hắt

Ôi người đàn bà trọn một đời lay lắt…

Cô đơn!

 

Anh về đi cho mẹ bớt sớm hôm,

Gieo niềm tin nơi lối mòn với màu hoa đỏ cháy

Để hàng ngày mẹ thôi cúi lạy…

cầu mong ba dẫn lối…

để anh về!

 

Daknong, 12.2016

TRẦN NGỌC KHÁNH DƯ 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.