Tin mới Xem thêm

  • Tô Minh Yến mưa bẻ khoá lòng đêm

    Ngày đã cũ/ Lòng người đã cũ/ Dọn nỗi nhớ/ Cất/ Tháng chín chênh vênh/ Nỗi buồn về trú ngụ/ Em khóa lòng vào đêm/ Mưa bẻ khóa/ Tràn ngập bóng anh/ Ngôn từ bất lực/ Vạn vạn tầng số cảm xúc bị dồn nén/ Một lần/ Hai lần/ Khoảng cách đuổi nụ cười / Cơn sóng tình cao hơn lần sám hối

  • Trả tác quyền nhạc trên tivi là đương nhiên

    Trong tác phẩm Sự sống sau cái chết, tác giả Deepack Chopra đã nêu một thử nghiệm kỳ lạ để chứng minh tình trạng con mèo vừa chết vừa sống

  • Tìm một ai đó giống anh - Bùi Đức Ánh

    Thành công tập truyện ngắn Tìm một ai đó giống anh không chỉ dừng ở đam mê mà còn là sự trải nghiệm của tác giả

  • Thanh Tùng & bất diệt Thời hoa đỏ

    Thanh Tùng qua đời ở tuổi 83 là dịp những câu thơ hay nhất của ông tung ra công chúng đi kèm những giai thoại, cho thấy một sức vóc Thanh Tùng lớn

  • Trần Xuân An suối sông theo những lối vòng

    thương đoá vàng mướp đắng/ đặt lên mũi xinh xinh/ hoa xin em hơi thở/ để hồi sinh cõi tình/ dây mướp đắng hoa vàng/ tìm em trong nhà vắng/ em về nghiêng vai trắng/ hoa thành tay ai quàng/ nắng chiếu đoá hôn vàng/ dây mướp ôm lọ gốm

  • Erich Honecker & bức tường Berlin sụp đổ...

    105 năm trước, vào ngày 25 tháng Tám năm 1912, Erich Honecker, Tổng Bí thư Đảng Xã hội Thống nhất Đức, Chủ tịch Hội đồng CHDC Đức

Chân dung Xem thêm

  • Thanh Tùng & bất diệt Thời hoa đỏ

    Thanh Tùng qua đời ở tuổi 83 là dịp những câu thơ hay nhất của ông tung ra công chúng đi kèm những giai thoại, cho thấy một sức vóc Thanh Tùng lớn

  • Vũ Quần Phương nghĩ mới và viết mới

    Câu chuyện muôn đời và cũng là nỗi trăn trở muôn đời của văn học nghệ thuật là “sáng tạo”. Sáng tạo khác với mọi người đã đành

  • Võ Văn Trực chuyện đời bao nỗi đục trong

    Tuổi già, sau lần tai biến cứ dần nuốt chửng trí nhớ và sức lực của ông. Ông không nhớ gì nhiều, khoảng ký ức đậm nét nhất là hình bóng quê nhà

  • Chữ bầu lên Lê Đạt

    Một trong những điều tôi và nhiều anh em làng văn nhớ nhất ở Lê Đạt là tiếng cười. Tiếng cười Lê Đạt mới nghe thấy sảng khoái

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Ngọc Khánh Dư - Thư cho anh

03.7.2017-10:00

Nhà thơ trẻ Trần Ngọc Khánh Dư

 

 

THƯ CHO ANH!

Viết cho những người mẹ của đất nước tôi!

 

Anh có thấy không anh,

Cơn mưa nhỏ chiều nay về thăm mẹ

Lưng mẹ còng theo tháng năm, có lẽ!

Hay vì nhớ thương anh quay quắt hết đời mình?

 

Anh có thấy không anh,

Lối nhỏ vào ngôi nhà mẹ đã đi gần hết cuộc bình sinh

Mẹ gieo đầy những bông hoa đỏ

Mẹ bảo để anh nhớ đường tìm về với mẹ

Em chẳng tin…

 

Là chẳng tin anh đã quên một lối về!

 

Ngày anh bước chân đi,

Ôm trong mình vận mệnh nước non

Mẹ chỉ dám giấu mình héo mòn vì thương nhớ

Đau một lần giờ đau thêm lần nữa

Có xá gì trước cuộc trường trinh.

 

Ngày người ta báo tin Ba đã hy sinh

Trong cuộc chiến Điện Biên hào hùng khói lửa

Mẹ chỉ lặng lẽ đặt chiếc ba lô kỉ vật

Lên ban thờ gia tiên!

Rồi lại ngoan hiền

Tảo tần làm Mẹ!

 

Em đã sống cả nửa đời mình,

Vẫn không thể hiểu nổi tại sao không bao giờ mẹ khóc

Nhà vắng ba, vắng anh – nhà như không có nóc!

Mẹ vẫn ngoan cường trước bão trước giông.

 

Rồi em và út cũng đi lấy chồng

Mẹ bẻ đời mình dưới dáng chiều hiu hắt

Ôi người đàn bà trọn một đời lay lắt…

Cô đơn!

 

Anh về đi cho mẹ bớt sớm hôm,

Gieo niềm tin nơi lối mòn với màu hoa đỏ cháy

Để hàng ngày mẹ thôi cúi lạy…

cầu mong ba dẫn lối…

để anh về!

 

Daknong, 12.2016

TRẦN NGỌC KHÁNH DƯ 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.