Tin mới Xem thêm

  • Lê Mỹ Ý trong một khoảnh khắc

    Con bướm/ Đêm đâm vào bức tường/ Hóa thạch/ Trong một khoảnh khắc/ Bạn cũng đụng vào bức tường/ Chỉ thấy bụi vôi rơi xuống/ Có tiếng động ở bên kia tường đối diện/ Một người sẽ bước ra/ Hay một con mèo đuổi chuột/ Chỉ có con bướm đêm mới hay/ Cái lạnh phút giây nằm trên nền xi măng/ Lạnh đến thế nào

  • My Tiên những ký tự mùa…

    Khi đến với anh em chỉ có vài giọt sương/ Liệu chút nắng trong cánh sứ có đủ làm ấm áp mùa đông/ hàng rào nhà anh đã bám đầy dây leo trắng/ buộc mãi bước chân trong những lần trở về/ lối đi vào mang thêm viên gạch vỡ/ đã trót làm đau nhói một cơn say/ nhưng anh cất viên gạch ấy vào tim/ hơi thở nặng buồn đến nỗi loài hoa không dám nở/ sợ vô tư có lỗi bầu trời

  • Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

    Ám ảnh và day dứt, xót thương và căm giận, sợ hãi và đau đáu truy tìm một giải pháp cấp thiết, cận nhân tình... đó là những phức hợp cảm xúc xâm chiếm người đọc khi gấp lại cuốn truyện dài Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

  • Đỗ Bích Thuý - Váy ướt quấn vào bắp chân

    Tôi luôn luôn nhìn vào đôi bắp chân ấy. Đôi bắp chân trắng mảnh chi chít vết gai cào. Buổi sáng trong cái giá lạnh tái tê sương mù phủ kín

  • Vụ kiện hy hữu và hai gia phả giá trị

    Ngày trước ông bà thường bảo: “Vô phước, đáo tụng đình” nghĩa là vô phước mới kéo nhau ra tòa. Nhưng chuyện “đáo tụng đình” của hai họ Phạm và Nguyễn Văn ở làng Hương Quế và Đồng Tràm với chính quyền địa phương lại là điều “có phúc” không những cho tổ tiên dòng tộc của họ mà còn cho cả… lịch sử!

  • Văn Nguyên Lương với những vần thơ đẫm nước...

    Văn Nguyên Lương tên thật Nguyễn Văn Lương, sinh năm 1986 ở Quảng Ngãi, tốt nghiệp khoa toán Trường Đại học Sư phạm. Hiện dạy

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Ngọc Khánh Dư - Thư cho anh

03.7.2017-10:00

Nhà thơ trẻ Trần Ngọc Khánh Dư

 

 

THƯ CHO ANH!

Viết cho những người mẹ của đất nước tôi!

 

Anh có thấy không anh,

Cơn mưa nhỏ chiều nay về thăm mẹ

Lưng mẹ còng theo tháng năm, có lẽ!

Hay vì nhớ thương anh quay quắt hết đời mình?

 

Anh có thấy không anh,

Lối nhỏ vào ngôi nhà mẹ đã đi gần hết cuộc bình sinh

Mẹ gieo đầy những bông hoa đỏ

Mẹ bảo để anh nhớ đường tìm về với mẹ

Em chẳng tin…

 

Là chẳng tin anh đã quên một lối về!

 

Ngày anh bước chân đi,

Ôm trong mình vận mệnh nước non

Mẹ chỉ dám giấu mình héo mòn vì thương nhớ

Đau một lần giờ đau thêm lần nữa

Có xá gì trước cuộc trường trinh.

 

Ngày người ta báo tin Ba đã hy sinh

Trong cuộc chiến Điện Biên hào hùng khói lửa

Mẹ chỉ lặng lẽ đặt chiếc ba lô kỉ vật

Lên ban thờ gia tiên!

Rồi lại ngoan hiền

Tảo tần làm Mẹ!

 

Em đã sống cả nửa đời mình,

Vẫn không thể hiểu nổi tại sao không bao giờ mẹ khóc

Nhà vắng ba, vắng anh – nhà như không có nóc!

Mẹ vẫn ngoan cường trước bão trước giông.

 

Rồi em và út cũng đi lấy chồng

Mẹ bẻ đời mình dưới dáng chiều hiu hắt

Ôi người đàn bà trọn một đời lay lắt…

Cô đơn!

 

Anh về đi cho mẹ bớt sớm hôm,

Gieo niềm tin nơi lối mòn với màu hoa đỏ cháy

Để hàng ngày mẹ thôi cúi lạy…

cầu mong ba dẫn lối…

để anh về!

 

Daknong, 12.2016

TRẦN NGỌC KHÁNH DƯ 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.