Tin mới Xem thêm

  • Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt…

    Bên cạnh những việc làm hợp đạo lý đối với những người đã nằm xuống, hiện vẫn còn nhiều hiện tượng đáng chê trách. Chẳng hạn, nhân danh “công nghiệp hoá, hiện đại hoá”, có nơi giải toả nghĩa trang một cách tùy tiện để xây dựng cơ quan, nhà máy, mở đường cao tốc hay thành lập khu du lịch…

  • Phong cách diễn đạt của Chủ tịch Hồ Chí Minh

    Phong cách nói và viết của Hồ Chí Minh luôn để lại những ấn tượng hết sức sâu sắc cho tất cả những ai từng được gặp cũng như đã đọc tác phẩm

  • Người của một thời của Nguyễn Đông Nhật - Lê...

    Đọc xong "Người của một thời”, tác phẩm mới nhất của nhà văn Nguyễn Đông Nhật và nhà giáo ưu tú Lê Công

  • Ngọc Anh sống chết dưới bóng cây Kơnia

    Vào khoảng những năm 1956, 1957, rải rác trên các báo miền Bắc có đăng những bài thơ của các dân tộc Tây Nguyên, dưới bài ghi cái tên nhỏ

  • Thành Chung sờ lên dòng chữ quặn đau

    Đồng Xoài Bốn mươi năm nay trở lại đây/ Trường Sơn chống mòn cây gậy/ Hòa ơi! Từ ngày ấy/ Hết chiến tranh lại

  • Lòng tin bị đánh mất!

    Dư luận những ngày qua không khỏi xót xa khi 2 phụ nữ yếu đuối, nghèo khó phải cam chịu những trận đòn của đám đông

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Ngọc Khánh Dư - Thư cho anh

03.7.2017-10:00

Nhà thơ trẻ Trần Ngọc Khánh Dư

 

 

THƯ CHO ANH!

Viết cho những người mẹ của đất nước tôi!

 

Anh có thấy không anh,

Cơn mưa nhỏ chiều nay về thăm mẹ

Lưng mẹ còng theo tháng năm, có lẽ!

Hay vì nhớ thương anh quay quắt hết đời mình?

 

Anh có thấy không anh,

Lối nhỏ vào ngôi nhà mẹ đã đi gần hết cuộc bình sinh

Mẹ gieo đầy những bông hoa đỏ

Mẹ bảo để anh nhớ đường tìm về với mẹ

Em chẳng tin…

 

Là chẳng tin anh đã quên một lối về!

 

Ngày anh bước chân đi,

Ôm trong mình vận mệnh nước non

Mẹ chỉ dám giấu mình héo mòn vì thương nhớ

Đau một lần giờ đau thêm lần nữa

Có xá gì trước cuộc trường trinh.

 

Ngày người ta báo tin Ba đã hy sinh

Trong cuộc chiến Điện Biên hào hùng khói lửa

Mẹ chỉ lặng lẽ đặt chiếc ba lô kỉ vật

Lên ban thờ gia tiên!

Rồi lại ngoan hiền

Tảo tần làm Mẹ!

 

Em đã sống cả nửa đời mình,

Vẫn không thể hiểu nổi tại sao không bao giờ mẹ khóc

Nhà vắng ba, vắng anh – nhà như không có nóc!

Mẹ vẫn ngoan cường trước bão trước giông.

 

Rồi em và út cũng đi lấy chồng

Mẹ bẻ đời mình dưới dáng chiều hiu hắt

Ôi người đàn bà trọn một đời lay lắt…

Cô đơn!

 

Anh về đi cho mẹ bớt sớm hôm,

Gieo niềm tin nơi lối mòn với màu hoa đỏ cháy

Để hàng ngày mẹ thôi cúi lạy…

cầu mong ba dẫn lối…

để anh về!

 

Daknong, 12.2016

TRẦN NGỌC KHÁNH DƯ 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.