Tin mới Xem thêm

  • Văn hóa nơi công cộng

    Cục Hàng không đã ra quyết định cấm bay 1 năm với hành khách có hành vi ném điện thoại vào mặt nhân viên hàng không xảy ra vào tối

  • Bùi Phan Thảo - không chờ những giấc mơ

    Qua tập thơ "Không chờ những giấc mơ", Bùi Phan Thảo đã ít nhiều thể hiện tư duy trăn trở của mình. Anh thả niềm bao dung lên thế sự, được bao

  • Bút Mực Tím học viết truyện giả tưởng

    Trong dịp hè 2017, Câu lạc bộ Bút Mực Tím - Nhà Thiếu nhi quận 5 được đón tiếp và giao lưu với tác giả Tam Vũ về những truyện giả tưởng của ông, khi những truyện ấy còn ở dạng bản thảo. Tới hè 2018 này những truyện ấy đã được Nhà xuất bản tổng hợp TP. HCM in thành sách Bỗng dưng thành khổng lồ và Người tù của đĩa bay

  • Khaly Chàm buổi sáng & khái niệm

    mùa màng có thể tĩnh lặng/ không ngừng huỷ hoại trong cơn mê của đất/ tiếng nấc của loài chim từ vòm cây rụng xuống/ khởi sinh thứ ánh sáng trầm đục

  • Võ Chí Nhất - Văn học và đời sống

    “Ở đời không nên khinh thường cái gì. Con tốt sang sông, tức là đứa tiểu nhân lúc đắc thế. Tha hồ mà phá phách. Mạng nó đổi lấy quân nào nó

  • Chu Thị Minh Huệ & Nhật ký IVF

    Mình biết làm thế nào đây chứ. Bản thân mình sinh ra trong gia đình toàn con gái, cả họ cũng toàn con gái nên hiểu hơn ai hết nỗi khát khao một mụn con trai đến thế nào. Khao khát gấp nghìn lần nhà chồng í chứ. Nhưng làm thế nào để đứa thứ hai là con trai bây giờ.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Ngọc Khánh Dư - Thư cho anh

03.7.2017-10:00

Nhà thơ trẻ Trần Ngọc Khánh Dư

 

 

THƯ CHO ANH!

Viết cho những người mẹ của đất nước tôi!

 

Anh có thấy không anh,

Cơn mưa nhỏ chiều nay về thăm mẹ

Lưng mẹ còng theo tháng năm, có lẽ!

Hay vì nhớ thương anh quay quắt hết đời mình?

 

Anh có thấy không anh,

Lối nhỏ vào ngôi nhà mẹ đã đi gần hết cuộc bình sinh

Mẹ gieo đầy những bông hoa đỏ

Mẹ bảo để anh nhớ đường tìm về với mẹ

Em chẳng tin…

 

Là chẳng tin anh đã quên một lối về!

 

Ngày anh bước chân đi,

Ôm trong mình vận mệnh nước non

Mẹ chỉ dám giấu mình héo mòn vì thương nhớ

Đau một lần giờ đau thêm lần nữa

Có xá gì trước cuộc trường trinh.

 

Ngày người ta báo tin Ba đã hy sinh

Trong cuộc chiến Điện Biên hào hùng khói lửa

Mẹ chỉ lặng lẽ đặt chiếc ba lô kỉ vật

Lên ban thờ gia tiên!

Rồi lại ngoan hiền

Tảo tần làm Mẹ!

 

Em đã sống cả nửa đời mình,

Vẫn không thể hiểu nổi tại sao không bao giờ mẹ khóc

Nhà vắng ba, vắng anh – nhà như không có nóc!

Mẹ vẫn ngoan cường trước bão trước giông.

 

Rồi em và út cũng đi lấy chồng

Mẹ bẻ đời mình dưới dáng chiều hiu hắt

Ôi người đàn bà trọn một đời lay lắt…

Cô đơn!

 

Anh về đi cho mẹ bớt sớm hôm,

Gieo niềm tin nơi lối mòn với màu hoa đỏ cháy

Để hàng ngày mẹ thôi cúi lạy…

cầu mong ba dẫn lối…

để anh về!

 

Daknong, 12.2016

TRẦN NGỌC KHÁNH DƯ 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.