Tin mới Xem thêm

  • Nhà văn Tô Hoài dưới chân núi Xà Phìn

    Trong cánh nhà văn đi “cắm bản” ở Tây Bắc năm ấy duy nhất có Tô Hoài nói được tiếng Mông. Bàn chân ông để thương để nhớ cho

  • Đón tết, đừng quên dưới bóng hoa đào...

    39 năm và mãi mãi về sau, mỗi mùa xuân hoa đào nở, bên hoa đào chúng ta chúc nhau ly rượu mừng, xin đừng quên một mùa hoa đào đã rực đỏ

  • Lê Văn Nghĩa - Ngộ thay tháng chạp

    Sáng nay, nhìn lịch treo tường mới biết đã qua những ngày đầu của tháng 12 âm lịch. Bỗng dưng lẩn thẩn thấy tội nghiệp cho

  • Nguyễn Thụy Anh nhận giải thưởng văn học Nga

    Vào mùng một Tết Nguyên đán Mậu Tuất (16.2.2018), tại trụ sở Hội Nhà văn Nga ở thủ đô Moskva

  • Trương Anh Quốc & Mỗi năm một lần

    Thằng Nam nằm ở bệnh viện, tôi ở lại trông. Nó nằm tuốt luốt tận lầu tám làm tôi lên xuống mệt phờ râu. Không phải là bệnh viện không có thang máy, nhưng đông người quá muốn đi phải chờ lâu. Tôi không thích chờ lâu nên đi bộ. Đi bộ có mệt chút xíu nhưng khỏe người và bù lại ở trên cao tôi nhìn được toàn cảnh thành phố

  • Những quyết định đầu năm

    Ba ngày Tết đã qua, bây giờ là thời điểm nhiều người đưa ra những quyết định quan trọng của năm mới. Không phải ai cũng may mắn

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Thế Vinh mùa yêu đã cạn

17.01.2018-06:30

 

 

Mùa yêu đã cạn

Không có nước để gọi là lụt

miền Tây mình không có mùa yêu đâu em

nụ điên điển bung sáng nở chiều

chưa tàn vì nước đồng chưa cạn

em nhắc anh bông vàng linh láng

rung rinh nắng gọi chiều ký ức đã qua

mùa ta yêu

có theo nước nhạt nhòa…

 

Mình đã từng cặp đôi giòng cá

lên đồng ăn ở cùng rong

bơi theo ngày

theo tháng, theo năm…

Cùng con nước lớn ròng khi vơi khi cạn

em là mặt nước hiền trăng ngửa mặt chọc anh

anh là ánh trời chớp nhá tìm gương khoe nắng

từ ấy chúng mình

có một mùa yêu…

 

Bông điên điển ấp úng nở dọc hiên sông

nói với em một điều xưa cũ

như cặp xuồng đưa dâu

tìm bến vàng mơ ẩn mình lưu trú

mùa yêu nước ngập bất ngờ

theo cơn sóng mùa lạ hoắc

nước đón dấu chân em khoan nhặt

vạt áo mỏng tơ phơi gió ngày tân hôn

trên chiếc cầu quê hôm nay

còn mãi dấu chân em ngồi giặt…

 

Mùa yêu này…

Em có theo dòng nước lụt

sóng ngược liu riu

giựt gió bấc vào bờ Đông anh lạnh buốt

trăng khuya cuối tháng mười

khuyết cong như vành môi em

biền biệt…   

Có thật dòng nước mùa yêu đã cạn rút êm đềm…

 

 

Thân phận

 

Đời sông như thể

làm bà đỡ cho những giòng cá thiên di

sinh tồn đi ở…

cá neo ở dòng sông

cá búng mình theo nước

cá lớn theo rong rêu đồng

tấm lưới nào bẫy giăng phía trước

cá hiến thân một kiếp…

 

Ta như giòng giống cá Linh

mãi mê con nước bưng biền

hả hê rong rêu lai kiếp

Ai nói giòng cá Linh cạn kiệt!

Nhà thơ Trần Thế Vinh

 

 

Bão ngược

Kính tặng đất Mũi trong cơn bão Linda năm 1997.

 

Tháng mười âm

âm theo mây nghịch

gió tụ tập về cuối đất phương Nam

sóng dựng trắng mắt dã tràng

tàu bè kết dây huynh đệ

cành đước rúng mình khóc kể

can chi bão ngược ngọn nguồn

đất Mũi oằn gánh tang thương!

 

Biển trời…

      Sóng gió…

            Tai ương…

Người cực Nam gánh một phương nan giải…

 

TRẦN THẾ VINH

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Đặng Hoàng Thám hẹn với mùa đông

>> Nguyễn Thị Hạnh Loan giấc mơ cũ buốt một thời thiếu nữ

>> Đỗ Thượng Thế mơ gì xa hơn

>> Huỳnh Thúy Kiều đánh thức sông Hồng

>> Trần Xuân An mùa văn chương trái đất sinh sôi

>> Tôn Nữ Thu Thuỷ có ngôn ngữ không lời

>> Thành Chung bàn tay đan cho biển áo mới

>> Lương Minh Cừ màu hoa em đã gói lời gửi trao

>> Lê Mỹ Ý giữa mộng và thực

>> Vương Hoài Uyên gửi cánh chim trời

>> Văn Nguyên Lương chào xuân mới!

>> Nguyễn Thanh Huyền khế ước

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.