Tin mới Xem thêm

  • Sơn Ca làm tung cả gió đông

    Tháng mười hai/ Đầu nhà hoang hoải/ Cây xoan gầy trơ cành run rẩy/ Ủ mình chờ nhú lộc mùa sau/ Đêm gió bấc thổi sâu/ Mẹ sinh em trong cơn gió âu sầu/ Tàu lá chuối cũng vặn mình rách toạc/ Theo những cơn đau./ Tháng mười hai/ Cha thắp đèn, mẹ hát những câu ca/ Ru ầu ơ…/ Con gái sinh trong mùa đông tháng giá/ Mắt mẹ thêm sâu/ Áo cha nhiều mảnh vá

  • Bước gió truyền kỳ: Cảm hứng lịch sử...

    Tôi đang cầm trong tay tập trường ca Bước gió truyền kỳ của nhà thơ Phan Hoàng. Đọc xong tập trường ca của anh

  • Đặng Thị Quế Phượng ngực rung lên tưởng vỡ

    Con thuyền lướt trên bóng mây/ Giật mình trăng thức loang đầy sóng xanh/ Giữa ngàn sen tựa bức tranh/ Cầm làn hương ngát ta dành tặng nhau

  • Bán sách theo cân, có hạ giá tác giả?

    Vào dịp cuối năm cũ, đầu năm mới, để thu hút độc giả đến với sách, nhiều đơn vị làm sách đã tung ra các chương trình giảm giá sách, trong đó có cả “bán sách theo cân”, liệu cách làm này có “hạ giá” tác giả? Hàng loạt chương trình sách giảm giá...

  • Phạm Tiến Duật vẫn lấp lánh Lửa đèn

    Nhà thơ Phạm Tiến Duật và các thế hệ nhà thơ chống Mỹ như Nguyễn Khoa Điềm, Hữu Thỉnh, Lê Anh Xuân, Thanh Thảo, Bằng Việt

  • Nhớ rất nhiều là nhớ được bao nhiêu - Huyền...

    Cô gái hiền ngoan ấy thể hiện cảm xúc thơ của mình một cách nhẹ nhàng, sâu lắng, như lời thầm thì nhỏ nhẹ. Tôi thích những bài thơ

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Văn Khang & bẫy Hằng Nga

31.01.2015-18:35

 >> Lạc vào sân khấu cuộc đời

 

 

Nỗi nhớ người đi xa

 

Hồ gươm!
Ngàn thương, ngàn nhớ
Long lanh như mắt người yêu
Cầu Thê Húc lung linh nắng chiều
Nâng bước em Ngọc Sơn mềm gió
Chảy trong ta từng bước người đi xa
Gió heo may từng đêm gọi về
Thương mái nhà phố xưa… khói thuốc, cơi trầu!

 

Tôi, đứa con xa nhà
Thuở nhỏ câu tôm vui hè với bạn
Lớn lên theo tiếng sông hồ
Ngược Bắc xuôi Nam
Để lại phía sau thành phố tuổi thơ
Lộc vừng ơi! Mắt đợi
Hoa sữa ngọt ngào thấm từng đêm
Và dáng em trong hoàng hôn tím đỏ
Lại gọi bước chân… thuở ấy đi về!

 

 

Dưới giàn hoa giấy

 

Phố Cửa Bắc chìm trong giấc ngủ
Đêm khuya phố vắng trời đổ mưa
Em hối hả giục tôi tránh ướt
Cổng nhà ai giàn hoa giấy trổ hoa tím mượt.

 

Bỗng chớp sáng sấm vang trời rền rã
Em giật mình ôm chặt lấy tôi
Lửa hai tim đập liên hồi
Mưa rơi… hai cặp môi truyền nóng.

 

Thời gian qua mau
Giờ về thăm chốn cũ giữa buổi giao mùa
Giàn hoa giấy năm xưa úa vàng nỗi nhớ
Nơi xa em còn nhớ…?

Thảng thốt tôi nghe
Tiếng sấm năm xưa đồng vọng
Và mưa rơi…
Còn nóng ướt làn môi!

 

 

Mưa bóng mây

 

Ào ào mưa đổ
Người người đổ xô nép dưới hiên nhà
Em vướng dựng xe vào hiên chậm
Vài giọt mưa nơi em vô tình rắc má tôi
Xuýt xoa lạnh, em mỉm cười xin lỗi
Ríu lòng tôi ánh nhìn
Từ nơi em tỏa làn hương thơm lạ
Cứ nhẹ nhàng thoang thoảng sang tôi.

 

Mưa tạnh, sao mưa nhanh tạnh
Người người ra phố
Em đi… lại duyên dáng mỉm cười
Nụ cười hẫng lòng tôi lưu luyến
Giá hôm ấy trời cứ mưa mưa mãi
Chắc giờ này…
                   tôi đâu có làm thơ!

 

Nhà thơ Trần Văn Khang

 

 

Bẫy Hằng Nga

 

Ngắm trăng qua song cửa
Nguyên tiêu bao lần qua
Hằng Nga vẫn kiêu sa
Mê nàng… ta tinh nghịch!

 

Qua đêm dài trừ tịch
Giờ đến rằm tháng giếng
Hương Xuân gọi nàng lên
Bẫy ta giăng chờ đợi

 

Đêm xuân lòng phơi phới
Tình xuân ngập muôn nơi
Hằng Nga từ trên trời
Dập dìu qua song cửa

 

Ta đóng ngay cửa sổ
Ôm Hằng Nga vào lòng…
Trời đất bỗng tối sầm
Nàng cười ngoài sân vắng

 

Thẫn thờ ta đứng ngắm
Cả không gian ngập trăng
Trên cao nàng bỡn rằng:
“Còn nhiều mùa trăng nữa”

 

Sài Gòn, 15.1 Giáp Thân

TRẦN VĂN KHANG

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.