Tin mới Xem thêm

  • Sơn Ca làm tung cả gió đông

    Tháng mười hai/ Đầu nhà hoang hoải/ Cây xoan gầy trơ cành run rẩy/ Ủ mình chờ nhú lộc mùa sau/ Đêm gió bấc thổi sâu/ Mẹ sinh em trong cơn gió âu sầu/ Tàu lá chuối cũng vặn mình rách toạc/ Theo những cơn đau./ Tháng mười hai/ Cha thắp đèn, mẹ hát những câu ca/ Ru ầu ơ…/ Con gái sinh trong mùa đông tháng giá/ Mắt mẹ thêm sâu/ Áo cha nhiều mảnh vá

  • Bước gió truyền kỳ: Cảm hứng lịch sử...

    Tôi đang cầm trong tay tập trường ca Bước gió truyền kỳ của nhà thơ Phan Hoàng. Đọc xong tập trường ca của anh

  • Đặng Thị Quế Phượng ngực rung lên tưởng vỡ

    Con thuyền lướt trên bóng mây/ Giật mình trăng thức loang đầy sóng xanh/ Giữa ngàn sen tựa bức tranh/ Cầm làn hương ngát ta dành tặng nhau

  • Bán sách theo cân, có hạ giá tác giả?

    Vào dịp cuối năm cũ, đầu năm mới, để thu hút độc giả đến với sách, nhiều đơn vị làm sách đã tung ra các chương trình giảm giá sách, trong đó có cả “bán sách theo cân”, liệu cách làm này có “hạ giá” tác giả? Hàng loạt chương trình sách giảm giá...

  • Phạm Tiến Duật vẫn lấp lánh Lửa đèn

    Nhà thơ Phạm Tiến Duật và các thế hệ nhà thơ chống Mỹ như Nguyễn Khoa Điềm, Hữu Thỉnh, Lê Anh Xuân, Thanh Thảo, Bằng Việt

  • Nhớ rất nhiều là nhớ được bao nhiêu - Huyền...

    Cô gái hiền ngoan ấy thể hiện cảm xúc thơ của mình một cách nhẹ nhàng, sâu lắng, như lời thầm thì nhỏ nhẹ. Tôi thích những bài thơ

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Văn Khang và bài thơ viết dở

07.4.2015-20:20

>> Biển Việt Nam 

>> Bẫy Hằng Nga  

>> Lạc vào sân khấu cuộc đời

 

 

CUỘC HÀNH TRÌNH

VÀ BÀI THƠ VIẾT DỞ

 

Cuộc hành trình

Anh luôn đi bên trái

Dành cho em bên phải thênh thang.

 

Mặt trời lên từ đông sang tây chói chang

Bóng anh che cho em từng ngày mới

Cuối ngày bóng em che anh mờ sáng tối.

 

Em ơi! Sao em dừng chân vội?

Cuộc hành trình này là một bài thơ

Bài thơ viết dở… giữa chừng mênh mông.

 

4.2015

 

 

HÀNG CÂY PHỐ TÔI!

  Khi biết tin Hà Nội chặt cây xanh

 

Ở trong này

Nghe ngoài ấy…

Người ta chặt hàng cây phố tôi

Mà tim đau nhói.

 

Hàng cây ấy…

Hàng cây năm xưa

Ấp ôm bao kỷ niệm…

Đã bị đốn hạ rồi!

 

Thế là mất đi bóng mát phố tôi

Mất đi kỷ niệm già, trẻ một thời

Ngày hè đi về, bóng cây lung linh tỏa mát

Tối tối cùng bạn gái dìu nhau, trẻ thơ ca hát.

 

Nơi xa nhớ bao kỷ niệm dội về hàng cây

Mỗi lần… xa về

Hàng cổ thụ đón gió lao xao mừng rỡ

Lòng tôi nhẹ nhõm lâng lâng.

 

Nhìn lá úa, cây bị cưa cắt ngang thân

Nhựa đỏ tươi chảy đầm đìa như khóc

Không cứu được cây lòng đau như thắt

Cây ơi! Ai cứu được cây!?

 

Sài Gòn 4.4.2015

 

 

KIẾP HOA

 

Người buôn thu gom hoa

Từ bốn phương trời

Đem về sửa sang, cài cắm

Trưng bán như những món hàng.

 

Rồi đon đả chèo kéo khách quan

Khách mua ngắm nghía dềnh dàng

Cuộc bán mua tiền xỉa vênh vang

Mà hoa vẫn tươi vẫn đẹp?

 

Hoa ơi! Hoa đẹp cho đời… tỏa ra từ trong cốt cách

Bởi sắc nước, hương trời dành luôn trong sạch

Để ta nặng lòng mùi hương vô tận, vô bờ…

Hãy thương kiếp “hồng nhan” yếu liễu đào tơ!

 

Sài Gòn 7.4.2015

 

 

CÂY MÍA

 

Mía ngon, ngọt… nên mía tự cao !

Khoe nhiều mắt, nhìn ra bốn phía

Lá như những lưỡi gươm bảo vệ cho mía

Rễ bám sâu - khí thế không sợ bão giông.

 

Nhưng mía có hiểu không

Mía nhiều mắt nhưng là những mắt mù

Lá như gươm, nhưng dễ bị rệp phá hư

Thân sâu đục, rễ chịu sao sương mù bão giông

 

Mía có hiểu không…

Mía bị chôn chân không bằng ếch ngồi đáy giếng

Mía đi được đâu, làm được gì cho mình

Khi sự sống cần phải người chăm bón.

 

Mía khiêm nhường là con đường mía cần phải chọn

Hãnh tiến chỉ làm cho mía thành rác bỏ đi

Người ta chặt mía cho bò

Bò cũng chê!

 

TRẦN VĂN KHANG

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.