Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Vũ Long bước đi trong cuộc cờ người

NVTPHCM-21.9.2011-16:00

Nhà thơ trẻ Trần Vũ Long ở Hà Nội

 

Ám ảnh cuộc cờ người

 

Khi những bông hoa bị dồn về một phía

Những giọt sương mai bị dồn về một phía

Tình yêu bị dồn về một phía

Niềm tin bị dồn về một phía

Sự tôn thờ bị dồn về một phía

Giọng lưỡi bị dồn về một phía

Tiếng cười bị dồn về một phía

Những tiếng vỗ tay bị dồn về một phía

Đôi khi cả nước mắt cũng bị dồn về một phía

Chúng ta thành những kẻ “bơ vơ đông đảo” *

 

Ta bước đi trong cuộc cờ người

Giữa hai phần sáng tối

Lập loè

_____

* Tên tập thơ của Việt Phương

 

 

Áo đá

 

Đồng Văn

Trùng trùng mùa cúc đá

Trời sinh Em sau một trận mưa rào

 

Đồng Văn

Lác đác người

Như mầm xanh nứt ra từ cúc đá

 

Đồng Văn

Đá quây quần như xóm như làng

Người héo người tươi lẫn chìm nét đá

 

Đồng Văn

Đá trù phú no

Dựng chân người đứng thẳng

Ánh mắt trẻ thơ ngơ ngác ráng chiều

 

Người Đồng Văn

Như cọc tiêu Tổ quốc

Giữ cho quê hương

                              đá

                                    đá

                                          đá

                                                trập trùng

 

Ôi những con người nứt ra từ mùa hoa cúc đá

Mùa hoa tam giác mạch

Hồn nhiên xanh.

 

 

Cái bóng

 

Trên phố

tôi gặp

bóng tôi hôm nay

với bóng tôi hôm qua

sẻ chia kinh nghiệm

của một kiếp làm cái bóng.

 

Chúng mỏi mệt khi bám theo hình hài thô kệch

lúc đổi hướng cùng mặt trời

nắng xiên - bóng dài

bóng tròn - nắng xối đỉnh đầu

 

Mặt trời in tôi thành cái bóng đen

đôi khi buộc tôi dẫm lên nó.

 

Tôi thương bóng tôi

biến dạng theo từng góc chiếu

 

Thương kiếp bóng

thương chính mình.

 

 

Cha tôi

 

Cha tôi trái tim nóng bỏng miền Trung

Mảnh đất ngàn đời sỏi đá gối đầu cùng gió Lào nuôi cây lúa

Biển mặn mơn man bờ cát màu vôi

Xoa nứt da cháy sém nụ cười

 

Cha tôi sinh ra bên dòng sông Lam

Con nước chảy điềm tĩnh như lòng người xứ Nghệ

Ẩn chứa bao truyền thuyết

Bà đã kể cho cha

Tôi nghe cha kể lại

 

Cha tôi thả tuổi thơ mình trôi dọc bến sông

Qua những bãi dâu nương ngô ngút mắt

Khi câu đò đưa gọi nắng chiều vội tắt

Chiếc thuyền con lênh đênh chở nặng ánh đèn

 

Lời nói cha tôi thẳng ngay như tước cật

Giữa cuộc sống với trăm ngàn được mất

Với dại khôn bắc giáo thành tầng

 

Cha tôi trái tim nhân hậu như dải đất miền Trung

Như phù sa sông Lam ngày đêm bồi đắp

Màu mỡ cha vun mát hồn tôi.

 

 

Một ông già đi vào phố

               Tưởng nhớ nhà văn Kim Lân

 

Hà Nội lâu nay vắng bóng ông

Dáng nhỏ liêu xiêu

Ba toong dọc phố

Như đi tìm cọng rơm vàng cuối vụ

Tìm một giọng nói nhà quê cho thỏa nỗi khát thèm

 

Lắng nửa cuộc đời

Ông bạn cùng những khoảng trống

Ung dung như nỗi buồn

Gom từng niềm vui người đời quên lãng

 

Quãng đường từ nhà ra phố

Mòn dấu chân ông

Sao cái gì cũng lạ

Một ông già nhà quê giữa phố

Hay một ông già thành phố nơi thôn quê

 

Ông ngụp tận đáy sâu

Để tránh những thứ rong rều trôi nổi

Khi niềm tin một thời không còn là phao cứu sinh

Chuyện ông cười nghe như trong nước mắt

 

Lắng nửa cuộc đời

để sống trọn đời

Hà Nội lâu nay vắng bóng ông

Phố vẫn nhắc tên

Cây vẫn nhớ hình.

 

 

Mùa sớm

 

 

Những quả sấu đầu mùa rơi non vào nỗi nhớ

Đã im lìm tròn nắm tay em

Anh bối rối ngước nhìn hàng cây vừa sai quả

Có lẽ nào mùa sấu đến sớm hơn

 

Những quả sấu đầu mùa chưa kịp chua mà em vội hái

Để non dở mùa sau

Để ai đó còn chưa dám nói

Dang dở một lời, dang dở trong nhau

 

Những quả sấu mùa sau lặng lẽ lăn tròn nơi phố vắng

Tự héo khô trong nỗi nhớ vị muối ớt cay nồng

Em có nhớ đến một mùa như thế

Em có còn hương vị ấy không

 

 

Mãi mãi

        Nhớ nhà thơ Bế Kiến Quốc

 

Mãi mãi ngày đầu tiên*

yêu và thương như thế

trái tim mỏng manh nén cồng kềnh đa cảm

nước mắt nhà thơ chẳng khô bao giờ

 

Một cánh buồm trôi không hẹn bờ đợi bến

thời gian thành vô nghĩa

tham vọng thành thấp hèn

dòng nước vô vi

cánh buồm định mệnh

cười khóc vô nghĩa

trần thế vô thương

 

Lắng đọng phù sa bồi lở yêu thương

 

________

*Tập thơ của Bế kiến Quốc

 

 

Em đừng buồn như thế

            Cho em

 

Anh sẽ héo khô như mùa hạn hán

như thành phố năm triệu dân nhớn nhác chen

nên xin em đừng buồn như thế

bởi vì anh tư duy bằng ánh mắt em

 

Khi cánh cửa ban công mở ra

họa mi không hót nữa

bình minh tung lên cao rồi rớt trước thềm nhà

cánh hoa giấy không còn màu tươi đỏ

giọt mật hôm qua

hôm nay thành vị đắng dờm dợm đầu môi

chúng ta như những tờ giấy bị vo tròn ẩn mình trong ngăn kéo

may thay còn chưa bị vứt vào sọt rác

may thay còn chưa bị xé toạc

cảm ơn cái ngăn bàn còn biết giữ lời

nhưng xin em đừng buồn như thế.

 

Rồi thành phố năm triệu dân sẽ yên bình trở lại

lòng tốt chỉ là lòng tốt

không phải mặt hàng xa xỉ đâu em.

 

Em đừng buồn như như thế

bởi vì anh tư duy bằng ánh mắt em.

 

 

Giấc mơ

 

Tôi lang thang trong giấc mơ

trên cánh đồng hoang mùa gió

gặp đức tin lấm láp trong bụi cỏ gà

đang dướn mắt nhìn tôi cười nhạo

tôi rẽ trái hướng về dòng sông

có tiếng thì thầm vào tai tôi: rẽ phải

dắt tôi qua vũng lầy

qua vùng sáng

để lại sau lưng nụ hôn nồng nàn hương cỏ mật

để lại những tụng ca sau tiếng chạm li

để lại ánh nhìn của bầy thú dữ

 

Tôi thấy mình đang bay trên cánh đồng

lướt trên những gò đồi

trên những lúa ma

trên những dấu chân từ thời tiền sử

tôi nhìn thấy bầu trời trong vũng nước của gót chân có đàn cung quăng đang cựa mình thoát xác

tôi muốn quay đầu về phía dòng sông

dòng sông đang hát gọi tôi

hát lời ru của mẹ

con sông mải miết

biết bao giờ tôi tạ lỗi với dòng sông

 

Con đường uốn lượn hiện trước mặt

hai bên đường hàng cây trổ hoa vàng bám đầy bụi đỏ

bầy thú hoang riết bám theo

quấn mình trong giấc mơ

tôi đang bay.

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Vương Trọng dịch lại Chinh phụ ngâm

>> Nhuỵ Nguyên vén mặt kiếp người

>> Tô Hoàng thơ cho riêng mình

>> Hoa Nip hứng nắng bên thềm

>> Vũ Trọng Quang đóng sập hai cánh cửa

>> Lê Thuỳ Vân đồng dao chuông

>> Lê Minh Dung hững hờ đâm chồi sớm

>> Thai Sắc nhận ra từng sắc lửa

>> Trần Hữu Dũng bị ám sát lúc nửa đêm

>> Ngã Du Tử thơm lừng hương đạo hạnh

>> Phạm Ngọc Lại vẫn lênh đênh giữa dòng

>> Nguyễn Anh Nông yêu em như yêu Hà Nội

>> Duy Bằng nợ tình cùng gió núi

>> Lê Khánh Mai giấu lửa trong cơ thể

>> Nguyễn Thái Dương bất lực mất rồi

>> Phan Trung Thành - trường ca Ăn xà bông

>> Phùng Hiệu chợt nhớ một loài hoa

>> Trần Hoàng Thiên Kim phập phồng ấu thơ

>> Nguyễn Đăng Khương vừa bay vừa đợi

>> Nguyễn Hồng Nhung trong la đà trăng

>> Trần Trương bâng khuâng phố dài

>> Hoa Nip - Lá thư ngày 5.1

>> Lê Minh Quốc trong đám đông tẻ nhạt

>> Đồng Chuông Tử chứng nhân niềm tranh cãi

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.