Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Vũ Long chảy máu đức tin

NVTPHCM-05.11.2011-00:20

Nhà thơ trẻ Trần Vũ Long ở Hà Nội

>> Bước đi trong cuộc cờ người

>> Hồ Phương cỏ vẫn xanh non

Niềm tin gió
   

Gói nhớ vào đêm
tôi tìm em
xao xác tuổi gầy
lời ca lẫn gió
đêm vẫn em
gió đâu phải mình
 
Gói tỉnh vào say tìm một đức tin
đức tin quá xa tôi lóc cóc đường dài
thèm tiếng chim non dìu qua chồi biếc
mịt mùng sương buốt hàng cây
 
Gói lại tình yêu tôi tìm tôi
mênh mông gió ngàn.

 

 

Thu và em

 
Thu tràn
             sen
                   hương phố
 
Cỏ mềm
             như ướt mi
 
Quay quắt
               buồn
                       tóc nhớ
 
Heo may
            vừa em đi

 

 

Đại lộ Tương Lai 
 
Đoàn người cặm cụi bước đi trên đại lộ Tương Lai
đích trước mặt là ẩn số
họ, những chủ nhân bị đuổi ra khỏi ngôi nhà
nơi đang diễn ra bữa tiệc linh đình
và lễ hội hoá trang
 
Những chiếc mặt nạ
đang tung hô và nâng li
rồi cầm búa đóng đinh vào bàn đá cẩm thạch
như lời nguyền bí mật
phía sau chiếc mặt nạ
ánh mắt sắc lưỡi hái tử thần
những tiếng cười
tiếng la hét
bát đĩa hoà nhạc
 
Bên ngoài những ô cửa, đoàn người vẫn đi
họ bước đi trên đại lộ Tương Lai như dòng sông đang tìm đường ra biển
họ dừng lại để nghe một bài diễn thuyết
từ ô cửa sổ bên đường
vẫn là chiếc mặt nạ
nhưng không phải chiếc mặt nạ quỷ dữ
mặt nạ một thiên thần
hàng nghìn cánh hoa
đỏ rực bầu trời
tiếng sâm panh… bốp… bốp từ những ô cửa hai bên đường
đoàn người tắm trong mưa rượu
 
Họ lại tiếp tục bước đi trên đại lộ Tương Lai

 
 
Mưa  
 
Mưa ào ào
Mưa
Giọt nước mái hiên tong tả
 
Mưa!
Đường nhựa phơi mặt nguyên sạch bóng
Đường đất lở lói dị hình
 
Mưa!
Lá thêm xanh
Hoa nhạt mùi thơm nhụy rữa cánh tàn
 
Mưa!
Bầu trời thành phố trong trẻo cao
Làng ven đô cây âm thầm như trút xuống mái nhà trầm lặng
 
Mưa!
Thương dòng sông bến lở teo tóp nhìn bến bồi
Con nước phù sa cuộn mình chảy siết biết về đâu

 
 
Đức tin
   
Có một dòng sông đã qua đời
Khi cánh buồm đang trôi
từng đoàn người trầm mình trong nước
thương điệu hò đứt mái
                                               
Có một tình yêu đã chết
ngự trị trên vòng nguyệt quế
về đâu lời kinh khổ
chảy máu đức tin
 
Bao cánh diều bay cao
khi hát lời của gió
thương ước mơ thuở nhỏ
còn căng như sợi đàn
 
Có một màu son tươi
trên đôi môi lạnh giá.
 
 
Cái bóng 
 
Trên phố
tôi gặp
bóng tôi hôm nay
với bóng tôi hôm qua
sẻ chia kinh nghiệm
của một kiếp làm cái bóng.
 
Chúng mỏi mệt khi bám theo hình hài thô kệch
lúc đổi hướng cùng mặt trời
nắng xiên - bóng dài
bóng tròn - nắng xối đỉnh đầu
 
Mặt trời in tôi thành cái bóng đen
đôi khi buộc tôi dẫm lên nó.
 
Tôi thương bóng tôi
biến dạng theo từng góc chiếu
 
Thương kiếp bóng

thương chính mình.

 
 
Viết tặng mùa cổ điển*  
           Tặng nhà thơ Nguyễn Chí Hoan
 
Có một mùa cổ điển ta chưa qua
ẩn sau gương mặt buồn thiếu phụ
sau những phím đàn lãng quên từ mùa đông trước
chỉ còn chút gió lãng mạn tình cờ
 
Có một mùa cổ điển ta chưa biết
bị niêm phong trong vườn địa đàng bặt tiếng chim
còn đâu đó giọng trầm da diết
ngân nga khúc thánh ca buồn
 
Có một lâu đài nhân danh thuần khiết
khoác lên mình chiếc áo mùa cổ điển
cất những điều bí mật không ai biết
đẩy ta về góc vườn đơn lạnh
 
Trên con đường đầy mảnh ly vỡ
của tiệc rượu đêm trước
ta bước giữa mùa cổ điển
như bùa chú, lá vàng rơi
 ________________
* Gửi một mùa cổ điển, tập thơ của Nguyễn Chí Hoan

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.