Tin mới Xem thêm

  • Truyện ngắn nữ trong văn xuôi Việt Nam đương...

    Từ sau Cách mạng tháng Tám thành công, dân tộc được giải phóng, phụ nữ được bình quyền, Phương Lựu cho rằng “dần dần đã có thể nói đến một dòng văn học của những cây bút nữ” [3, tr.93]. Bên cạnh thơ nữ vốn có truyền thống lâu đời, các nhà văn nữ xuất hiện ngày càng nhiều hơn

  • Chabbi - nỗi khắc khoải phận người

    Điều thương cảm của nhà thơ Quang Dũng ở đây có lẽ bắt nguồn từ chủ nghĩa cảm thương sâu sắc đầy tính nhân bản của người Việt Na

  • Trúc Linh Lan khoả tiếng cười tươi vào hư...

    Người đàn bà buồn/ Bên ly cà phê,/ Giấu trong góc khuất số phận,/ Tuổi xuân hẩm hiu/ Đóa phù dung tím thẩm trong chiều

  • Tiếng Việt hôm nay có còn trong sáng?

    Sách báo thì in sai, in lỗi hoặc để cho nhiều phát ngôn kém văn hóa ngang nhiên tồn tại (ngày xưa báo, nhất là sách, lỗi in sai rất ít). Nhưng ngôn ngữ trên mạng mới thật sự đáng sợ. Từ chuyện nói năng văng mạng (nói cho hả, nói lấy được) đến chuyện viết văng mạng, bất chấp các chuẩn mực chính tả tối thiểu.

  • Mai Hương & “Nữ Oa” của làng

    Hắn lượn qua lượn lại bến đò mấy lần. Trăng non phủ màu bàng bạc lên lá cây, lúc sáng lúc tối vì trời nhiều mây. Cái đèn bão treo trên nóc tum lá cọ cứ sáng quắc lên như con mắt canh chừng. Bên trong, Xoan cứ khâu khâu vá vá, không biết rằng ngoài kia có đôi mắt cú vọ đang dòm dỏ.

  • Cấm dạy ngoài sách giáo khoa: Yêu cầu cứng...

    Nhiều giáo viên cho rằng "tuyệt đối không dạy những nội dung ngoài sách giáo khoa" là yêu cầu có phần cứng nhắc, không phù hợp cho sự phát triển

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Xuân An từ tuần hoa giữa trời cao

06.01.2014-22:40

 

 

 

CUỘC ĐIỆN CHUYỆN TRÒ

   - tặng nhà giáo N.P.T.N.C.V.

   (đồng nghiệp cũ)

   - nhớ những ngày 180C ở TP.HCM.

 

từ tuần hoa giữa trời cao

gọi thăm tôi, giọng thuở nào, dễ thương

nghe thanh ngọt nguồn sông Hương

trưa Đà Lạt bỗng toả sương Sài Gòn

 

ủ ngời, ba mươi năm hơn

sương ngôi trường thuở mình còn dạy chung

long lanh chuyện cũ, rưng rưng

thời trong trẻo, dẫu đâu từng cả tin

 

chưa hoa mùa con cưới xin

chưa hoa mừng thọ, nội vin sinh phần

gọi thăm, đánh thức mùa xuân

hoa tình bạn, mặc bão vần vũ xưa

 

hoa suốt tuần vẫn không thừa

nhưng còn thiếu đoá hoa chưa màu gì

nụ hoa gió, gió bay đi

nở trên trời ấy, sau khi xa rồi.

 

 

KHI BIẾT TIN

NĂM NGUYỄN DU TOẢ SÁNG KHẮP THẾ GIỚI

 

nhất thống hai Đàng, ba bão thép

núi xương, sông máu, bút bơ vơ

nếu thù Nguyễn Nghiễm, vua tru – Giết

Đất nước chỉ còn góc túi thơ!

 

người gỗ, cần chăng? hay kẻ sĩ

suy tư mưa nắng, gió tâm tư?

suốt đời thi sĩ, thơ thao thức

thao thức, mới làm nên Nguyễn Du!

 

thuở sẵn ngục văn chờ án chữ

niềm riêng cứ thắp, gọi hồn chung (1)

phận người lay lắt, sương che máu

nội chiến – ngoại xâm, cổ nghẹn khung…

 

hai tập tự thơ (2), hai thế cuộc

cỏ bồng héo tóc, cúc quỳ phai

"Bắc hành..." (3) thơ sử, thơ tràn, lắng

kẻ mạt, người hùng... Thương, quý ai...


đọc để hiểu xưa, ai đẫm mắt

vừa tanh sấu khóc giữa tâm mình?

Nguyễn Du toả sáng và soi sáng

Tổ quốc lung linh trái đất xinh.


_________


(1) “Văn tế thập loại chúng sinh” (“Văn chiêu hồn”).

(2) "Thanh Hiên thi tập""Nam trung tạp ngâm" là hai tập thơ chữ Hán hầu hết Nguyễn Du viết về chính ông (tự thơ = tự truyện).

(3) "Bắc hành tạp lục" là thi tập chữ Hán thứ ba của Nguyễn Du, viết trong thời gian đi sứ sang Trung Hoa, 1813-1814.

 

Nhà thơ Trần Xuân An

 

 

VỚI BA ĐOÁ BIỂU TƯỢNG THIÊN TÀI

 

thương Kiều, nhạc sĩ và thi sĩ

hương đất trời và hoa nước non

hết khổ, thương nàng Thanh (1) khổ khác

rợn tranh linh sắc, thơ thiêng hồn

 

thường chăng, gái lẽ hay ca kĩ (2)

nếu nỗi đắng đời, Thanh vắng thơ

nếu chẳng thiên tài, nhơ tục luỵ

nhạc Kiều không sáng thật bao giờ?

 

Nguyễn Du ngẫm mình qua hình tượng

một thuở giao thời đau vạn năm

quằn quại thiên tài trong vận nước:

Kiều, Thanh đời nát – thương tâm Cầm! (3)

 

thiên tài bút hay thiên tài kiếm?

ném kiếm Trịnh – Lê, hết nghĩa rồi!

tự cứu, cứu dân, thơ đứt ruột

sáng chưa quyền sống – quyền làm người?

 

buồn trông biến dịch, đau triều cũ

ngoảnh tiếc Quang Trung – Từ Hải chăng?

Nhà Nguyễn, hai Đàng yên máu lửa

thơ ông thầm thét hỏi công bằng?

 

thương Kiều, thương Thanh – thương Cầm đó

tâm sáng, thương mình – thương cõi đời

nguồn lệ xưa sau còn mặn biển

dịu tươi trái đất, thiên tài ơi!

 

_________

(1) Tiểu Thanh trong “Đọc bài kí Tiểu Thanh” (“Độc Tiểu Thanh kí”). Kiều và Tiểu Thanh đều là hình bóng nàng Cầm , nguyên mẫu đã được nâng lên thành biểu tượng trong thơ Nguyễn Du...

(2) “Bài từ hành lạc” (“Hành lạc từ”), bài hai; “Bài ca trúc chi ở đất Thương Ngô” (“Thương Ngô trúc chi ca”), trong mười lăm bài...

(3) Nàng Cầm trong “Bài ca về người đánh đàn ở Thăng Long” (“Long thành cầm giả ca”). Xem thêm: “Viếng đào nương ở La Thành” (“Điếu La Thành ca giả”)...

 

 

 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.