Tin mới Xem thêm

  • Sơn Ca làm tung cả gió đông

    Tháng mười hai/ Đầu nhà hoang hoải/ Cây xoan gầy trơ cành run rẩy/ Ủ mình chờ nhú lộc mùa sau/ Đêm gió bấc thổi sâu/ Mẹ sinh em trong cơn gió âu sầu/ Tàu lá chuối cũng vặn mình rách toạc/ Theo những cơn đau./ Tháng mười hai/ Cha thắp đèn, mẹ hát những câu ca/ Ru ầu ơ…/ Con gái sinh trong mùa đông tháng giá/ Mắt mẹ thêm sâu/ Áo cha nhiều mảnh vá

  • Bước gió truyền kỳ: Cảm hứng lịch sử...

    Tôi đang cầm trong tay tập trường ca Bước gió truyền kỳ của nhà thơ Phan Hoàng. Đọc xong tập trường ca của anh

  • Đặng Thị Quế Phượng ngực rung lên tưởng vỡ

    Con thuyền lướt trên bóng mây/ Giật mình trăng thức loang đầy sóng xanh/ Giữa ngàn sen tựa bức tranh/ Cầm làn hương ngát ta dành tặng nhau

  • Bán sách theo cân, có hạ giá tác giả?

    Vào dịp cuối năm cũ, đầu năm mới, để thu hút độc giả đến với sách, nhiều đơn vị làm sách đã tung ra các chương trình giảm giá sách, trong đó có cả “bán sách theo cân”, liệu cách làm này có “hạ giá” tác giả? Hàng loạt chương trình sách giảm giá...

  • Phạm Tiến Duật vẫn lấp lánh Lửa đèn

    Nhà thơ Phạm Tiến Duật và các thế hệ nhà thơ chống Mỹ như Nguyễn Khoa Điềm, Hữu Thỉnh, Lê Anh Xuân, Thanh Thảo, Bằng Việt

  • Nhớ rất nhiều là nhớ được bao nhiêu - Huyền...

    Cô gái hiền ngoan ấy thể hiện cảm xúc thơ của mình một cách nhẹ nhàng, sâu lắng, như lời thầm thì nhỏ nhẹ. Tôi thích những bài thơ

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trúc Linh Lan khoả tiếng cười tươi vào hư không

19.10.2017-10:00

 

 

NGƯỜI ĐÀN BÀ BUỒN

 

Người đàn bà  buồn

Bên ly cà phê,

Giấu trong góc khuất số phận,

Tuổi xuân hẩm hiu

Đóa phù dung tím thẩm trong chiều

 

Người đàn bà đi qua chiến tranh hóa đá

Những giọt sương bám đầy thềm rêu,

Gọi đêm,

Linh thiêng người xưa tìm về

Đếm tuổi xuân chờ  hoài ai đó

Ấm áp vòng tay

Lạc vào vườn địa đàng mộng mị

Hoàng hôn trôi

Từng sợi tóc phai màu.

 

Giữa những đứa con hanh hao

Người đàn bà ngồi đan gió rét cho đêm đông lẻ loi

Bếp lửa bao năm tắt rồi

Không còn tàn tro, ngủ quên trong ký ức

Cuộc tình thật ngắn

Ba năm. Mười năm. Năm mươi năm….

Còn lại một mình bên song cửa

Giọt bụi rơi, rơi… đầy bi thương

 

Người đàn bà buồn làm thơ

Những con chữ mang tiếng nhạn kêu sương trong khuya khắc khoải

Khoả tiếng cười tươi vào hư không

Giọt nước mắt bao lần chảy ngược

Người đàn bà buồn đi qua chiến tranh,

Đọng lại.

Tóc sương phai.

 

Cuối tháng 2.2017

 

 

GIỌT SƯƠNG

 

Tôi sinh ra vào đêm

Khi hoàng hôn xuống

Nằm ngoan trên cỏ

Lấp lánh sắc màu của khuya.

 

Bạn tôi là lá rơi, ngọn đèn thao thức, là hương của những loài hoa không sắc

Là đứa trẻ mồ côi co ro trên vĩa hè,

Những kẻ vô gia cư ngủ vùi ở góc phố

Đôi nhân tình hôn nhau trên băng ghế công viên

Gã say rượu sảng khoái ở một gốc cây sau tiệc nhậu…

 

Gió rì rào

Lá thì thầm

Tôi vuốt ve đôi chân nhọc nhằn

Bờ vai cô độc

Tôi rơi trên tóc họ từng giọt thời gian

Cả tiếng cười –tiếng khóc.

Biết làm sao bây giờ?

 

Tôi tan ra… tan ra

Mang theo những gì mà bình minh không thấy được

 

4.3.2017

Nhà thơ Trúc Linh Lan

 

 

 

TƯƠNG TƯ MỘNG

 

Thương quá cành mai đã quá mùa *

Nắng còn đọng lại chút hương xưa

Đã nghe thêm tuổi trên màu tóc

Và dấu chân chim chạm góc buồn…

 

Nắm níu tình nhân, luyến sắc hương

Một thời thiếu nữ những yêu thương

Đêm qua  một cõi tương tư mộng

Một giọt đàn ngân …Một giấc xuân!

 

4.7.2017

 

______

* Câu thơ Cúc Hương trong bài “ Mai ơi!”

 

 

NHỮNG KÝ ÂM THÁNG CHÍN

 

Người đàn bà đã cũ

Trong trái tim người đàn ông bội bạc

Lâm râm thời gian trên màu tóc

Đa đoan cuộc đời trên mắt xưa

Đứng ngẩn ngơ trước bức tranh cổ

Nhiều thế kỷ đi qua

Người đàn bà trong bức tranh vẫn đẹp

Vẫn quyến rũ

Với nụ cười bí hiểm

Làm say đắm lòng người.

Chỉ là màu sắc

Trên khung lụa

Người đàn bà trong tranh chẳng ai quên.

Người đàn bà tràn trề hạnh phúc?

 

Chi giấu mình ở một góc khuất

Mơ về một tình yêu rất thực

Không còn,

Chị.

Người đàn bà đã cũ.

Trong trái tim người đàn ông bội bạc.

Cúi nhặt những ký âm tháng chín

Rơi…

Rơi…

Trên bản nhạc buồn.

 

TRÚC LINH LAN

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Phan Thanh Bình trong căn nhà Đỗ Quyên

>> Trần Thế Tuyển & khúc tưởng niệm

>> Nguyễn Thanh Huyền đói những mùa thương nhớ

>> Nguyễn Đức Mậu thương kiếp ngựa một thời máu đổ

>> Lê Hải Chinh ghì chặt lòng thổn thức nỗi chờ mong

>> Văn Nguyên Lương phác hoạ không gian sáng

>> Vương Hoài Uyên gõ cửa mùa đông

>> Nguyễn Hồng & những giả định bất an

>> Ngô Thị Thục Trang nằm nghe tiếng quê trìu mến

>> Quách Lan Anh hò hẹn với cô đơn

>> Trần Xuân An bình tâm màu hoa huyên

>> Kim Hương có nỗi nhớ gọi gió rì rào

>> Võ Văn Pho khua bóng chiều lặng thinh

>> Nhật Chiêu & sông Hương Ka

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.