Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Ngọc Tư - Theo bầy

    Hồi đầu chỉ là một khối xám lừ lừ trôi. Rõ nét dần một nghé ba trâu, cầm đầu là một người đàn ông có gương mặt lẩn lút trong bụi rậm tóc râu

  • Thêm 9.000 hay 90.000 tiến sĩ cũng vậy

    Với chất lượng chung tiến sĩ được đào tạo như hiện nay, bạn sẽ lắc đầu ngao ngán là dù có thêm 9.000, hay 90.000 người, thì cũng vậy thôi. Phải chăng nên dùng phần lớn tiền ấy không phải cho các tiến sĩ, mà đầu tư vào các giáo sư?

  • Nhật Chiêu một đời dạy học, đọc và viết

    Ở tuổi U70, nhà nghiên cứu văn hóa, văn học Nhật miệt mài sáng tác, bền bỉ truyền tình yêu văn chương cho nhiều thế hệ học trò

  • Chân, Thiện, Mỹ, Hòa

    Năm 2000, tôi tạm dừng sự nghiệp giảng dạy mới chớm nở để đi du học. Chuyến đi đó trước hết là để dành ra một khoảng lặng, bước ra

  • Trần Quốc Toàn - Từ sông Đà tới sông La Ngà

    Theo nghề dạy học từ 1970, nhà văn Trần Quốc Toàn có vốn sống để viết nhiều về giáo dục. Ngoài tập tản văn 99 cửa sổ lớp học (NXB Trẻ 1998) ông còn tập truyện ngắn Nét chữ nét thầy (NXB Trẻ 2006). Nhân Ngày nhà giáo Việt Nam, chúng tôi giới thiệu một truyện ngắn rút từ tập truyện này.

  • Thời giàu là nhà giáo và nghèo vẫn là nhà...

    Bây giờ mọi người đã dần dần quen với cách gọi là “Ngày nhà giáo Việt Nam” chứ thời những năm 1980 trở về trước, ngày 20.11 hàng năm là “Hiến chương các nhà giáo” và đã có một thời các thầy cô cười ra nước mắt: “Ngày hiến cam các nhà giáo…” Sự trùng hợp rất đặc biệt vì “mùa này cam rẻ

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trương Mỹ Ngọc gửi người giữ những mùa hoa

05.7.2017-11:10

>> Chùm thơ Trương Mỹ Ngọc

>> Có một Vĩnh Long trọn vẹn những chân thành

>> Vì sao tôi chọn thơ và sứ mệnh của thơ

 

 

CHỊ QUA CẦU…

Lấy cảm hứng từ chuyến đi Vĩnh Long

cùng Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh

 

Em tiễn chị đi qua con đê
Cánh diều tuổi thơ nức nở mùi rạ đồng tháng sáu
Hoa xoan tím rụng đầy trong vạt áo
Lẫn với những nghẹn ngào, lẫn với những lao xao

 

Chị bước qua cầu, chị chẳng biết làm sao
Thấy mặt nước nghiêng soi hình bóng chị
Em ngắt vội một chùm bông bí
Bông bí vàng bươm bướm chẳng bay theo

 

Chị bước qua cầu,
Em bé bỏng liêu xiêu
Tóc thắt ngang vai hai chùm bím nhỏ
Chị qua cầu chị cầm hoa xanh đỏ
Mắt em tím vàng những hoa bí, hoa xoan

 

Em tiễn chị đi qua đoạn đường trơn
Từng dấu chân lấm lem mùi nức nở
Chị bước qua cầu, tuổi xuân còn rực rỡ
Bỏ hết những ngọt ngào

Chị bỏ lại cả em

 

Em quay về trời chập tối nhá nhem
Nghe chị khóc sau lưng, chị dặn đừng ngoảnh lại
Chị qua cầu em hãy còn thơ dại
Chú rể cả làng không biết mặt là ai...

 

Em đi qua mấy khúc sông dài

Nghe người ta xì xào về ngày vui của chị

Em nắm chặt trong tay chùm bông bí

Bởi ước mơ cho em thoát khỏi bùn lầy

Em làm lỡ làng đời chị

Chị ơi!

       

22.06.2017

 

 

GỬI NGƯỜI GIỮ NHỮNG MÙA HOA

 

Ta đã phụ nhau từ thuở hồn nhiên

Khi ngọn gió thổi tàn trăng mười bảy

Giờ gặp nhau, đôi bàn tay run rẩy

Anh ơi,

Anh có đau lòng...

 

Anh vẫn còn ngồi tựa cửa chờ mong?

Cánh chim nào chở gió chướng bay ngang mang dùm anh mớ điêu tàn rực rỡ

Người ta bảo chắc mình không duyên nợ

Em gỡ tơ trời, 

Nhắm mắt để anh đi...

 

Chúng ta chưa từng trải qua bao cuộc chia ly

Chỉ có những tháng ngày xưa vẫn hay tìm về nông nổi

Anh có còn đau lòng vì những cánh chim bay vội

Quên mang dùm anh những ngọn gió ngọt ngào?

 

Anh ơi, 

Hay là anh vẫn còn đau?

Để em xoa dầu lên những vết dài trượt ngã

Mà chắc em không đủ kiên cường để nhìn anh bên những nhớ mong vội vã

Nên em đành lòng,

Gửi lại những mùa hoa...

 

Rồi trên đường đời sánh bước với người ta

Người em yêu, và cũng yêu em hơn mạng sống

Em đi qua những thăng trầm lóng ngóng

Thấy khóm hoa vàng bỗng chợt nhớ về anh...

 

Em quên mất rồi những hồi ức trong xanh

Có ai mãi nhớ những điều rồi sẽ không tồn tại,

Bức thư buồn ngày xưa anh gửi lại,

Em đốt chúng mất rồi!

 

Em đốt chúng mất rồi,

Như cách mà em đánh rơi mớ ký ức hoang đường về anh của những ngày xưa đó,

Hoàng hôn thì rực đỏ

In bóng mặt trời trong đáy mắt em sâu...

Trương Mỹ Ngọc

 

 

Ở CUỐI ĐƯỜNG CÓ MỘT CUỘC CHIA LY

 

Chúng ta đã nói điều gì trước lúc chia ly
Mà nơi góc phố có hai người bật khóc
Có hai người bước đi trong khó nhọc
Chẳng dám níu tay, sợ hãi phải…quay đầu…

 

Chúng ta vẫn biết rằng chẳng có lỗi gì đâu
Duyên cạn tình tan, bao giờ cũng vậy
Bao giờ cũng là một người trở về với niềm tin run rẩy
Bao giờ cũng có một người ôm lấy những thương đau…

 

Chúng ta đều mơ về những thề hẹn mai sau
Đến lúc chia tay chẳng ai thèm nhắc lại
Có khi nghĩ về những ước ao sẽ có người ái ngại
“ Người nhắc làm gì, 
chuyện cũ, 
người ơi”

 

Chúng ta từng nói nhiều về những khoảng trời
Sẽ là những vùng đất yêu thương, sẽ sống cả đời ở đó
Ta sẽ nuôi chó, nuôi mèo, và còn nuôi cả thỏ
Người chẳng phải nuôi gì, chỉ việc … nuôi ta...

 

Rồi những ngày mơ mộng ấy cũng qua
Chúng ta đã nói gì mà đứa nào cũng khóc
Chúng ta đã nói gì mà chẳng đứa nào trách móc
Đã nói gì, mà ai cũng biết… phải buông…

 

Chúng ta đã trải qua những điều tệ hơn cả nỗi buồn
Đã trải qua những điều còn đau hơn là mất mát
Nhưng cũng không bằng một cuối chiều nắng nhạt
Người vẫn xoa đầu, nhưng người bảo :” Phải đi…”

 

Ở cuối đường có một cuộc chia ly
Có lá vàng rơi, có nước mắt ai, mặn đắng
Có cả trời xanh, có mưa, và có nắng
Nhưng chẳng có cầu vồng, 
Ta…
biết phải làm sao?

 

TRƯƠNG MỸ NGỌC

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.