Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Viên Lan Anh nói với con trai

12.6.2018-23:30

 

 

Nói với con trai

 

Con trai yêu

Mẹ sinh con vào một buổi chiều

Sau chín tháng, mười ngày lắng nghe nhịp cựa quậy

Của bào thai bé bỏng

Từng đêm, từng đêm mẹ ấp bàn tay ấm nóng, trò chuyện cùng con

Mẹ gieo trăm ngàn hy vọng Huy Hoàng về chàng hoàng tử của mẹ

Cuối cùng con đã chào đời! Ôi thiên thần, thiên thần đã bay vào đời mẹ

Đem đến hạnh phúc và niềm tự hào vô tận. Cảm ơn cha con và con.

 

Mẹ như cánh cò, cánh vạc bay qua đồng đời chắp nhặt nuôi con

Khi nắng đẹp, khi bão dồi, lúc vận mệnh thế gia ngàn cân treo sợi tóc

Có ai ngờ đường đời khổ cực, nhiều khi mẹ con mình ôm nhau để khóc

“Đời là bể khổ, không rèn thử thách, người khó vượt qua”

 

Ngày mẹ về nhà chồng, ông ngoại hy sinh, kiếp mồ côi không người đưa tiễn, không của hồi môn, mẹ vẫn trưởng thành.

Là nghệ sỹ nghèo, mẹ chỉ cho con cái Tên của mẹ, để con một mình đi giữa cuộc đời, không tiền, không nhà có sẵn như người ta, “đời dạy con trí khôn, đói no, sang, hèn... tự con lo lấy”.

Dẫu tiền bạc chảy quanh chúng ta như thác và đã có kẻ nhìn người nghèo như cỏ rác, nhưng có kẻ hồi sau phải lên đoạn đầu đài, hỏi ai hơn ai? Và vì vậy, con đã hiểu sức mạnh “sự thật”, nghĩa “tự tin, tự chủ, tự do”, giá trị đồng tiền đẫm giọt mồ hôi cùng cái tên mỗi người viết vào cuộc đời nét đen hay đỏ.

 

Mẹ luôn tự hào và yêu con mãi không thôi, kiếp này hay kiếp sau, hoặc có làm sao cũng không thay đổi quyền mẹ yêu con. Con trai ạ!

 

 

Tết ở quê nhà

 

Cái rét xa xưa, cái rét nhớ không?

Chân bấm bùn non bà đi gieo mạ

Ao tơi lá làm sao ấm cả

Một mùa đông rét mướt tràn qua

 

Tôi ước lớn lên mua áo rét tặng bà

Ao tơ lụa, bông hoa hay nhung gấm

Để đông về tôi sưởi đôi tay ấm

Trong áo bà, trốn giá rét mùa đông

 

Nhớ cái ngày được đi lễ đầu năm

Bà cho tôi một cơi trầu cầu phúc

Cho tôi cả khung trời mơ ước

Những tháng ngày hoa mướp với cầu ao

 

Tôi ra đi mùa xuân ấy nôn nao

Xa lũy tre làng về nơi đô hội

Cuộc mưu sinh như con tàu đi vội

Để sân ga ngóng đợi bao ngày

 

Rồi có một ngày xuân ấy mưa bay

Trong giá lạnh bà tôi đi xa mãi

Chiếc áo ước tặng bà từ dạo ấy

Khóc âm thầm trong chiếc tủ của tôi

 

Nào phải đâu trầu bạc cau ôi

Chỉ là phố phường níu chân không về kịp

Nhưng khóm trầu đã từng đêm thao thức

Ngóng con xa sao chẳng thấy về.

 

Đã mười năm mà lòng vẫn tái tê

Bao giá buốt vẫn tràn về năm ấy

Bao tơ lụa, gấm, nhung, bông, vải

Thổn thức thương người nghèo khổ năm nao

 

Sáng sớm nay xuân giục những nụ đào

Cười với gió, với cải vàng nắng mới

Dẫu phố xá tấp nập người đi vội

Tôi vội về làng để đón mùa xuân.

Nhà thơ Viên Lan Anh 

 

 

Ông già bán đũa

 

Con gái ơi đừng vòi vĩnh nữa

Này bánh trứng, sô cô la cất ở trong thùng.

Kẹo sữa, ô mai, bim bim, gấu trắng…

Nhà mình chỉ thiếu người đến đập đất xông nhà,

            và không bao giờ có ông ngoại uống cùng chúng ta,

                                                        ly rựu của ngày đầu năm mới…

 

Tôi - người đàn bà đi trong cơn mưa

Từng hạt nhỏ bay trong chiều Hai Ba tết

Gặp ông già mặc bộ quan nhân nhầu nhĩ, trạc tuổi cha tôi,

bày bán trên chiếc rổ sau xe đạp, những bó đũa được vót từ tre.

 

Ông rao: “Ai đũa tre đi? Ba ngàn một chục, ai mua đũa cái, hai ngàn một đôi”…

Ông nắm chặt trong tay mươi đồng tiền lẻ, mắt lo buồn xa xăm.

Chợ đông nườm nượp kẻ bán, người mua

Hàng hóa chất đầy siêu thị, ngoài phố

Vỉa hè quán bia nói cười lố nhố

Giật mình tôi hỏi: “Cháu mua đũa cái chục đôi”.

 

Tôi đưa ông năm mươi ngàn rồi lỉnh vào đám đông tươm tướp.

Vẳng sau tôi lời ông thảng thốt: “Chờ tôi đổi tiền lẻ,… Tôi trả tiền thừa, cô ơi, cô ơi…”

Tôi lẻn đi rồi rùng mình không phải mưa xuân làm giá lạnh

Mà muốn bày bán nỗi buồn, khổ, cô đơn lên mẹt cuộc đời…

 

Bát phở bốc hơi ba mươi ngàn một bát,

Rổ đũa ông rao chẳng nổi trăm ngàn…

Vội lẫn tránh những đồng tiền trả lại, tôi vô ý làm rơi chiếc đũa.

 

Rồi mãi tìm ở tất cả ngày sau

Tôi nhớ chiếc đũa biết bao,

Khi xào thịt trên bếp,

Lúc bày cỗ linh đình

Và nhân gian ơi? Tôi nhớ ông già bán đũa!

 

VIÊN LAN ANH 

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Hà Thiên Sơn & mẹ gánh cả chiều đi không hết

>> Vũ Tuấn khát tình muốn hóa cánh chim

>> Đinh Thị Như Thuý im lặng mùa hoa trắng

>> Đoàn Văn Mật chống lại mọi lãng quên

>> Thuận Ánh cầm một ánh mắt anh mà về

>> Nông Tử Lệnh Anh cơn mê muội ngọt ngào

>> Bình Địa Mộc đánh đu can đảm

>> Trần Vũ Long giấc mơ về một con đường

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.