Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Viên Lan Anh nói với con trai

12.6.2018-23:30

 

 

Nói với con trai

 

Con trai yêu

Mẹ sinh con vào một buổi chiều

Sau chín tháng, mười ngày lắng nghe nhịp cựa quậy

Của bào thai bé bỏng

Từng đêm, từng đêm mẹ ấp bàn tay ấm nóng, trò chuyện cùng con

Mẹ gieo trăm ngàn hy vọng Huy Hoàng về chàng hoàng tử của mẹ

Cuối cùng con đã chào đời! Ôi thiên thần, thiên thần đã bay vào đời mẹ

Đem đến hạnh phúc và niềm tự hào vô tận. Cảm ơn cha con và con.

 

Mẹ như cánh cò, cánh vạc bay qua đồng đời chắp nhặt nuôi con

Khi nắng đẹp, khi bão dồi, lúc vận mệnh thế gia ngàn cân treo sợi tóc

Có ai ngờ đường đời khổ cực, nhiều khi mẹ con mình ôm nhau để khóc

“Đời là bể khổ, không rèn thử thách, người khó vượt qua”

 

Ngày mẹ về nhà chồng, ông ngoại hy sinh, kiếp mồ côi không người đưa tiễn, không của hồi môn, mẹ vẫn trưởng thành.

Là nghệ sỹ nghèo, mẹ chỉ cho con cái Tên của mẹ, để con một mình đi giữa cuộc đời, không tiền, không nhà có sẵn như người ta, “đời dạy con trí khôn, đói no, sang, hèn... tự con lo lấy”.

Dẫu tiền bạc chảy quanh chúng ta như thác và đã có kẻ nhìn người nghèo như cỏ rác, nhưng có kẻ hồi sau phải lên đoạn đầu đài, hỏi ai hơn ai? Và vì vậy, con đã hiểu sức mạnh “sự thật”, nghĩa “tự tin, tự chủ, tự do”, giá trị đồng tiền đẫm giọt mồ hôi cùng cái tên mỗi người viết vào cuộc đời nét đen hay đỏ.

 

Mẹ luôn tự hào và yêu con mãi không thôi, kiếp này hay kiếp sau, hoặc có làm sao cũng không thay đổi quyền mẹ yêu con. Con trai ạ!

 

 

Tết ở quê nhà

 

Cái rét xa xưa, cái rét nhớ không?

Chân bấm bùn non bà đi gieo mạ

Ao tơi lá làm sao ấm cả

Một mùa đông rét mướt tràn qua

 

Tôi ước lớn lên mua áo rét tặng bà

Ao tơ lụa, bông hoa hay nhung gấm

Để đông về tôi sưởi đôi tay ấm

Trong áo bà, trốn giá rét mùa đông

 

Nhớ cái ngày được đi lễ đầu năm

Bà cho tôi một cơi trầu cầu phúc

Cho tôi cả khung trời mơ ước

Những tháng ngày hoa mướp với cầu ao

 

Tôi ra đi mùa xuân ấy nôn nao

Xa lũy tre làng về nơi đô hội

Cuộc mưu sinh như con tàu đi vội

Để sân ga ngóng đợi bao ngày

 

Rồi có một ngày xuân ấy mưa bay

Trong giá lạnh bà tôi đi xa mãi

Chiếc áo ước tặng bà từ dạo ấy

Khóc âm thầm trong chiếc tủ của tôi

 

Nào phải đâu trầu bạc cau ôi

Chỉ là phố phường níu chân không về kịp

Nhưng khóm trầu đã từng đêm thao thức

Ngóng con xa sao chẳng thấy về.

 

Đã mười năm mà lòng vẫn tái tê

Bao giá buốt vẫn tràn về năm ấy

Bao tơ lụa, gấm, nhung, bông, vải

Thổn thức thương người nghèo khổ năm nao

 

Sáng sớm nay xuân giục những nụ đào

Cười với gió, với cải vàng nắng mới

Dẫu phố xá tấp nập người đi vội

Tôi vội về làng để đón mùa xuân.

Nhà thơ Viên Lan Anh 

 

 

Ông già bán đũa

 

Con gái ơi đừng vòi vĩnh nữa

Này bánh trứng, sô cô la cất ở trong thùng.

Kẹo sữa, ô mai, bim bim, gấu trắng…

Nhà mình chỉ thiếu người đến đập đất xông nhà,

            và không bao giờ có ông ngoại uống cùng chúng ta,

                                                        ly rựu của ngày đầu năm mới…

 

Tôi - người đàn bà đi trong cơn mưa

Từng hạt nhỏ bay trong chiều Hai Ba tết

Gặp ông già mặc bộ quan nhân nhầu nhĩ, trạc tuổi cha tôi,

bày bán trên chiếc rổ sau xe đạp, những bó đũa được vót từ tre.

 

Ông rao: “Ai đũa tre đi? Ba ngàn một chục, ai mua đũa cái, hai ngàn một đôi”…

Ông nắm chặt trong tay mươi đồng tiền lẻ, mắt lo buồn xa xăm.

Chợ đông nườm nượp kẻ bán, người mua

Hàng hóa chất đầy siêu thị, ngoài phố

Vỉa hè quán bia nói cười lố nhố

Giật mình tôi hỏi: “Cháu mua đũa cái chục đôi”.

 

Tôi đưa ông năm mươi ngàn rồi lỉnh vào đám đông tươm tướp.

Vẳng sau tôi lời ông thảng thốt: “Chờ tôi đổi tiền lẻ,… Tôi trả tiền thừa, cô ơi, cô ơi…”

Tôi lẻn đi rồi rùng mình không phải mưa xuân làm giá lạnh

Mà muốn bày bán nỗi buồn, khổ, cô đơn lên mẹt cuộc đời…

 

Bát phở bốc hơi ba mươi ngàn một bát,

Rổ đũa ông rao chẳng nổi trăm ngàn…

Vội lẫn tránh những đồng tiền trả lại, tôi vô ý làm rơi chiếc đũa.

 

Rồi mãi tìm ở tất cả ngày sau

Tôi nhớ chiếc đũa biết bao,

Khi xào thịt trên bếp,

Lúc bày cỗ linh đình

Và nhân gian ơi? Tôi nhớ ông già bán đũa!

 

VIÊN LAN ANH 

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Hà Thiên Sơn & mẹ gánh cả chiều đi không hết

>> Vũ Tuấn khát tình muốn hóa cánh chim

>> Đinh Thị Như Thuý im lặng mùa hoa trắng

>> Đoàn Văn Mật chống lại mọi lãng quên

>> Thuận Ánh cầm một ánh mắt anh mà về

>> Nông Tử Lệnh Anh cơn mê muội ngọt ngào

>> Bình Địa Mộc đánh đu can đảm

>> Trần Vũ Long giấc mơ về một con đường

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.