Tin mới Xem thêm

  • Tinh thần sử thi của văn học Việt Nam

    Gần đây, lại xuất hiện một số ít ý kiến lạc lõng muốn phủ nhận giá trị, ý nghĩa, thành tựu của văn học giai đoạn 1945-1975, họ cho rằng phải phục vụ chính trị nên nhiệm vụ của văn học thời đó đơn thuần chỉ là miêu tả đời sống chiến đấu, đánh giặc.

  • Nguyễn Hồng ru nốt một mùa yêu

    Thu còn sót trong vấn vương hoa sữa. Đường Minh Khai nền nã nắng chớm đông. Gió rủ rê gì mà giày khua rối phố. Góc cũ khói sương quện hương cà phê thơm môi.

  • Khuynh hướng khoa trương

    Học thuyết kinh tế của John M. Keynes diễn tả trong tác phẩm nổi tiếng của ông (Lý thuyết tổng quát về nhân dụng, lợi tức và tiền tệ) đã nhấn

  • Nhân vật nữ trong Những cuộc hẹn bên lề

    Từ xưa đến nay, trong văn học, hình ảnh nhân vật nữ luôn mãi là nguồn sáng tạo của biết bao tác giả. Có thể, đó là những

  • Lê Xuân Đố hoang tưởng đất trời sót lại câu...

    Nhà thơ Lê Xuân Đố bây giờ đã 74 tuổi, vẫn khóc đấy rồi cười đấy. Ông cười bất chợt vì sợ cạn nước mắt hay ông khóc bất ngờ

  • Việt Nam thời bao cấp: Bộ phim tài liệu giàu...

    Tại Liên hoan Phim Việt Nam diễn ra ở TP Đà Nẵng trung tuần tháng 11 năm 2017 vừa rồi, với mảng phim Phóng sự-Tài liệu, bộ phim

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Võ Văn Pho dọn lòng hoa cỏ

08.5.2017-06:30

 

Nhà thơ Võ Văn Pho

 

 

GỞI CON

 

ba không buồn, chỉ hơi lo lo

con của ba có cái gì khang khác

mang đôi dép cũ mèm

áo quần lắm khi nhếch nhác

tuổi thanh xuân

mà phong cách cụ già.

 

không đi làm,

thì quanh quẩn trong nhà

chăm sóc kiểng hoa

đọc thơ Bùi Giáng

triết học văn chương

ngẫm suy hoài không chán

khắc khoải trái tim trong sáng đâu rồi?

 

yêu quý chân thành

nên ghét thói đãi bôi

những hào nhoáng đua đòi giả dối

sống lặng lẽ

mặc ai thành con rối

tấn trò đời thiên hạ múa may.

 

Nên - hư sao thể giải bày

Mênh mông cuộc sống vần xoay nỗi đời.

 

 

KHÔNG ĐỀ

 

xuân qua

hạ lại

ra đi.

ký ức ơi

mãi xanh rì

chờ ai!

giữ làm chi

nụ tàn phai

thơ mùa tóc bạc

trâm cài vào đâu?

 

 

VỀ NEO SÂN CHÙA

 

ngàn sương

mở mắt nghe kinh

ngàn xanh lá

cũng nghiêng mình hòa theo

gió thanh tịnh,

thoảng trong veo

lòng thôi mơ mộng

về neo sân chùa.

 

 

DỌN LÒNG

 

Hít vào

Nhè nhẹ thở ra

Vào ra nhè nhẹ

Quên ba sợi buồn

Sợi vui

Thôi cũng nên buông

Dọn lòng hoa cỏ

Tắm nguồn an nhiên.

 

 

TỜ LỊCH CUỐI

 

Tờ lịch cuối

Hát à ơi

Như xong phận sự

Thảnh thơi mỉm cười

Quên năm quên tháng

Đổi dời

Nghêu ngao mình với đất trời

Vào xuân.

 

 

DÒNG SÔNG TÔI

 

Cõng thêm một tuổi nữa rồi

Dòng sông tôi lại lở bồi những đâu

Thôi đành vui cuộc bể dâu

Ngàn sơ nguyên mộng ban đầu còn đây.

 

VÕ VĂN PHO

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.