Tin mới Xem thêm

  • Bùi Sim Sim giữa hai chiều quên nhớ

    Chưa đủ nhớ để gọi là yêu/ Chưa đủ quên để thành người xa lạ/ Em ám ảnh anh hai chiều nghiệt ngã/ Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia / Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya/ Dịu dàng quá lời thì thầm của gió/ Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ/ Biết đâu chừng thiên sứ đến vây quanh

  • Nguyên Trân giữa song khuya thanh vắng

    Phố thị say ngủ/ Thâm u đầy quyến rũ/ Những con đường cong cong mềm mại/ Mang dáng dấp dậy thì/ Mảnh trăng non dướn mình soi bóng/ Khẽ nhoẻn cười lay động mặt hồ êm/ Bao chấm sao li ti huyền bí giữa trời đêm/ Giữ ước mơ thần thoại nơi dải Ngân Hà xa thẳm/ Làn gió mơn vi vu trở về tự vạn dặm/ Ru lá cành lao xao

  • Thảo Phương dường như ai đi ngang cửa...

    Khi nhà thơ Thảo Phương còn trên cõi nhân gian, hơn một lần tôi dự định viết về thơ chị, nhưng cứ lưỡng lự vì thấy trong thơ chị có

  • Nguyễn Thị Hạnh Loan ngọt ngào dâng hiến đam...

    Nụ hôn đưa ta về chốn thần tiên/ Ngôi nhà ấy ngày xưa anh đứng đợi/ Đóa hoa đẫm sương vườn khuya hái vội

  • Cầm tấm bằng cử nhân mà vẫn cứ... ngơ ngác!

    Theo các chuyên gia, chương trình đại học của VN đang đào tạo theo mô hình chuyên ngành hẹp (trong khi thị trường việc làm hiện rất khác so

  • Dạ Ngân - Nhìn từ phía khác

    Một buổi trưa, lúc đó thường nhà hàng chưa mở cửa, một cô gái cứng tuổi hơn tôi và nền nã như mọi cô gái miệt vườn đi xích lô đến Vĩnh Thịnh

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Võ Văn Pho dọn lòng hoa cỏ

08.5.2017-06:30

 

Nhà thơ Võ Văn Pho

 

 

GỞI CON

 

ba không buồn, chỉ hơi lo lo

con của ba có cái gì khang khác

mang đôi dép cũ mèm

áo quần lắm khi nhếch nhác

tuổi thanh xuân

mà phong cách cụ già.

 

không đi làm,

thì quanh quẩn trong nhà

chăm sóc kiểng hoa

đọc thơ Bùi Giáng

triết học văn chương

ngẫm suy hoài không chán

khắc khoải trái tim trong sáng đâu rồi?

 

yêu quý chân thành

nên ghét thói đãi bôi

những hào nhoáng đua đòi giả dối

sống lặng lẽ

mặc ai thành con rối

tấn trò đời thiên hạ múa may.

 

Nên - hư sao thể giải bày

Mênh mông cuộc sống vần xoay nỗi đời.

 

 

KHÔNG ĐỀ

 

xuân qua

hạ lại

ra đi.

ký ức ơi

mãi xanh rì

chờ ai!

giữ làm chi

nụ tàn phai

thơ mùa tóc bạc

trâm cài vào đâu?

 

 

VỀ NEO SÂN CHÙA

 

ngàn sương

mở mắt nghe kinh

ngàn xanh lá

cũng nghiêng mình hòa theo

gió thanh tịnh,

thoảng trong veo

lòng thôi mơ mộng

về neo sân chùa.

 

 

DỌN LÒNG

 

Hít vào

Nhè nhẹ thở ra

Vào ra nhè nhẹ

Quên ba sợi buồn

Sợi vui

Thôi cũng nên buông

Dọn lòng hoa cỏ

Tắm nguồn an nhiên.

 

 

TỜ LỊCH CUỐI

 

Tờ lịch cuối

Hát à ơi

Như xong phận sự

Thảnh thơi mỉm cười

Quên năm quên tháng

Đổi dời

Nghêu ngao mình với đất trời

Vào xuân.

 

 

DÒNG SÔNG TÔI

 

Cõng thêm một tuổi nữa rồi

Dòng sông tôi lại lở bồi những đâu

Thôi đành vui cuộc bể dâu

Ngàn sơ nguyên mộng ban đầu còn đây.

 

VÕ VĂN PHO

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.