Tin mới Xem thêm

  • Thơ Lê Đạt: Cha tôi

    Đất quê cha tôi/ đất quê Đề Thám/ Rừng rậm sông sâu/ Con gái cũng theo đòi nghề võ/ Ngày nhỏ/ cha tôi dẫn đầu/ lũ trẻ đi chăn trâu/ Phất ngọn cờ lau/ Vào rừng Na Lương đánh trận/ Mơ làm Đề Thám/ Lớn lên/ cha tôi đi dạy học/ Gối đầu trên cuốn Chiêu hồn nước/ Khóc Phan Chu Trinh/ Như khóc người nhà mình/ Ôm mộng bôn ba hải ngoại/ Lênh đênh khói một con tàu

  • Trần Hữu Thung ‘ở quê’ như tôi biết

    Chỉ đến khi nghe về Trần Hữu Thung qua anh em, bè bạn, đọc thơ văn của ông, trực tiếp nghe ông nói thật khẽ, thật sâu, tôi mới hiểu, rằng, càng trở về quê

  • Trần Quốc Cưỡng - Mùa chim chích

    Mùa mưa, đồng lác làng Hạ nước trắng xóa. Những chú chim chích bấu víu những cọng lác làm tổ. Chúng sinh con ngay trong mùa đông

  • Hội nhà văn và chuyện hỗ trợ sáng tác, xuất...

    Một thực tế không thể phủ nhận là tại các hội nhà văn, điều thường được hội viên nhắc mỗi kỳ hội nghị là tác phẩm viết ra nhưng không tìm được nguồn xuất bản, trong khi ngược lại, các nhà xuất bản lại luôn than rằng không có bản thảo của tác giả trong nước để xuất bản

  • Ngôn ngữ độc thoại trong truyện ngắn Nguyễn...

    Ngôn ngữ độc thoại là một phần quan trọng của tác phẩm văn chương. Cùng với ngôn ngữ đối thoại nó hoàn chỉnh tác phẩm ở góc độ

  • Thanh Quế một chấm nhỏ muôn đời xê dịch

    Anh không thể quên em/ Chiếc hôn đằm thắm/ Dưới vòm cây xao động/ Một đêm hè đầy sao/ Anh không thể quên em

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Võ Văn Pho dọn lòng hoa cỏ

08.5.2017-06:30

 

Nhà thơ Võ Văn Pho

 

 

GỞI CON

 

ba không buồn, chỉ hơi lo lo

con của ba có cái gì khang khác

mang đôi dép cũ mèm

áo quần lắm khi nhếch nhác

tuổi thanh xuân

mà phong cách cụ già.

 

không đi làm,

thì quanh quẩn trong nhà

chăm sóc kiểng hoa

đọc thơ Bùi Giáng

triết học văn chương

ngẫm suy hoài không chán

khắc khoải trái tim trong sáng đâu rồi?

 

yêu quý chân thành

nên ghét thói đãi bôi

những hào nhoáng đua đòi giả dối

sống lặng lẽ

mặc ai thành con rối

tấn trò đời thiên hạ múa may.

 

Nên - hư sao thể giải bày

Mênh mông cuộc sống vần xoay nỗi đời.

 

 

KHÔNG ĐỀ

 

xuân qua

hạ lại

ra đi.

ký ức ơi

mãi xanh rì

chờ ai!

giữ làm chi

nụ tàn phai

thơ mùa tóc bạc

trâm cài vào đâu?

 

 

VỀ NEO SÂN CHÙA

 

ngàn sương

mở mắt nghe kinh

ngàn xanh lá

cũng nghiêng mình hòa theo

gió thanh tịnh,

thoảng trong veo

lòng thôi mơ mộng

về neo sân chùa.

 

 

DỌN LÒNG

 

Hít vào

Nhè nhẹ thở ra

Vào ra nhè nhẹ

Quên ba sợi buồn

Sợi vui

Thôi cũng nên buông

Dọn lòng hoa cỏ

Tắm nguồn an nhiên.

 

 

TỜ LỊCH CUỐI

 

Tờ lịch cuối

Hát à ơi

Như xong phận sự

Thảnh thơi mỉm cười

Quên năm quên tháng

Đổi dời

Nghêu ngao mình với đất trời

Vào xuân.

 

 

DÒNG SÔNG TÔI

 

Cõng thêm một tuổi nữa rồi

Dòng sông tôi lại lở bồi những đâu

Thôi đành vui cuộc bể dâu

Ngàn sơ nguyên mộng ban đầu còn đây.

 

VÕ VĂN PHO

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.