Tin mới Xem thêm

  • Không thể tư nhân hóa đất rừng

    Mấy năm gần đây, người ta đang tìm mọi cách để tấn công vào các khu bảo tồn thiên nhiên, vườn quốc gia có rừng già

  • Xuân Thiều người lặng lẽ đổi mới

    Nhà văn Xuân Thiều là một trong những cây bút xuất sắc của văn học Việt Nam hiện đại. Sáng tác của Xuân Thiều trải rộng trên hai đề tài chính

  • Về bài hát Tò te ma le đánh đu

    Đây là một bài hát phổ biến trong dân gian một thời với nhiều lời “chế”, ít ai biết rõ tên bài hát nên chỉ dựa vào câu đầu tiên mà gọi tên. Nếu bài hát trên có tên là “Tò te ma le đánh đu”, thì bài dị bản này có tên là “Ò e”, trong đó nêu một số nhân vật nổi tiếng trong phim ảnh phương Tây: “Ò e Rô-be đánh đu, Tặc-dăng nhảy dù, Zô-rô bắn súng. Chết cha con ma nào đây, thằng Tây hết hồn, thằn lằn cụt đuôi”.

  • Hoàng Hiền - Gánh hoa qua sông

    Ai xuôi đò qua sông Quế Lĩnh, chắc sẽ ngỡ ngàng trước bạt ngàn sắc hoa bung cánh ven sông. Bao nhiêu năm, dân làng vẫn cần mẫn thêu hoa lên đất

  • Lời xin lỗi của Cục trưởng và chuyện bi hài...

    Có lẽ chưa bao giờ những vấn đề cấp phép trong lĩnh vực nghệ thuật biểu diễn lại nổi sóng gió như giai đoạn vừa qua. Dư luận bất bình trong sự hài hước

  • Đọc Thơ trắng của La Mai Thi Gia

    Người đàn bà thơ La Mai Thi Gia, là thơ từ khi mới được sinh ra, lần đầu tiên riêng tư góp mặt với thế giới thơ ca bằng Thơ trắng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Võ Văn Pho dọn lòng hoa cỏ

08.5.2017-06:30

 

Nhà thơ Võ Văn Pho

 

 

GỞI CON

 

ba không buồn, chỉ hơi lo lo

con của ba có cái gì khang khác

mang đôi dép cũ mèm

áo quần lắm khi nhếch nhác

tuổi thanh xuân

mà phong cách cụ già.

 

không đi làm,

thì quanh quẩn trong nhà

chăm sóc kiểng hoa

đọc thơ Bùi Giáng

triết học văn chương

ngẫm suy hoài không chán

khắc khoải trái tim trong sáng đâu rồi?

 

yêu quý chân thành

nên ghét thói đãi bôi

những hào nhoáng đua đòi giả dối

sống lặng lẽ

mặc ai thành con rối

tấn trò đời thiên hạ múa may.

 

Nên - hư sao thể giải bày

Mênh mông cuộc sống vần xoay nỗi đời.

 

 

KHÔNG ĐỀ

 

xuân qua

hạ lại

ra đi.

ký ức ơi

mãi xanh rì

chờ ai!

giữ làm chi

nụ tàn phai

thơ mùa tóc bạc

trâm cài vào đâu?

 

 

VỀ NEO SÂN CHÙA

 

ngàn sương

mở mắt nghe kinh

ngàn xanh lá

cũng nghiêng mình hòa theo

gió thanh tịnh,

thoảng trong veo

lòng thôi mơ mộng

về neo sân chùa.

 

 

DỌN LÒNG

 

Hít vào

Nhè nhẹ thở ra

Vào ra nhè nhẹ

Quên ba sợi buồn

Sợi vui

Thôi cũng nên buông

Dọn lòng hoa cỏ

Tắm nguồn an nhiên.

 

 

TỜ LỊCH CUỐI

 

Tờ lịch cuối

Hát à ơi

Như xong phận sự

Thảnh thơi mỉm cười

Quên năm quên tháng

Đổi dời

Nghêu ngao mình với đất trời

Vào xuân.

 

 

DÒNG SÔNG TÔI

 

Cõng thêm một tuổi nữa rồi

Dòng sông tôi lại lở bồi những đâu

Thôi đành vui cuộc bể dâu

Ngàn sơ nguyên mộng ban đầu còn đây.

 

VÕ VĂN PHO

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.