Tin mới Xem thêm

  • Tượng sáp Trần Văn Khê rút khỏi bảo tàng

    Chị Nguyễn Thị Diện, giám đốc Công ty Cổ phần Tượng Sáp Việt cho biết tôn trọng ý kiến của 3 người con Giáo sư - Tiến sĩ Trần Văn Khê, vào ngày

  • Phan Cát Cẩn & nguyên liệu thời đói khổ

    Cối lặc lè gồng những bàn chân thô nhám/ hàng nghìn năm sự thật đã an bài/ hạt gạo vẫn một màu trắng/ phận người thì đen.

  • Khái lược văn học Nga “thế kỉ bạc”

    Trong tất cả các nền văn học nước ngoài có ảnh hưởng tới văn học Việt Nam, chúng ta không thể không nhắc tới văn học Nga

  • Đỗ Thượng Thế phía đàn chim gọi bầy

    Vẫn hồn cốt quê hương đất Quảng, vẫn tinh thần văn hoá xứ Quảng, nhưng thơ Đỗ Thượng Thế mang lại một giọng điệu mới, gần gũi mà khác lạ, đắm say mà tinh lọc trong một dòng chảy xúc cảm ngôn ngữ hiện đại giàu cá tính. Ngoài tài năng thi ca, Đỗ Thượng Thế còn cho thấy sự lao động

  • Bùi Nguyễn Trường Kiên hỗ trợ đồng đội bằng...

    Nhân cuộc ra mắt tập thơ Cỏ ơi…!, nhà thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên đã tổ chức gây Quỹ Tương trợ đồng đội và Quỹ Học bổng

  • Tiếng Việt... rắc rối?

    Tiếng Việt nhiều khi rắc rối, mà rắc rối trước tiên đó là chính tả. Một tác phẩm văn thơ thường hay bị soi mói cái rắc rối đó trước tiên, rồi từ suy luận, người ta nhanh chóng chuyển thành suy diễn để nhận xét cả một tác phẩm

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Võ Văn Pho khua bóng chiều lặng thinh

07.10.2017-18:50

 

 

VẦNG TRĂNG EM

 

Em giấu buồn trong nắng

Em giấu buồn trong mưa

Mật lòng lên men đắng

Căn phòng không gió lùa.

 

Em gởi tình trên lá

Em gởi tình trên cây

Lá vào thu vàng rụng

Cây vào thu dáng gầy.

 

Em xếp lòng ngăn tủ

Em xếp lòng ngăn mơ

Bao nhiêu màu xuân thắm

Em xếp mùa vu vơ.

 

Em nép mình trong phố

Thả  hồn theo câu kinh

Nhịp đời lăn lốc cốc

Khua bóng chiều lặng thinh.

 

Cùng hương đêm ngày sáng

Hoàng hôn rồi bình minh

Vầng trăng em lẻ bước

Ru niềm riêng chính mình.

 

 

CHÙM THƠ KHÔNG ĐỀ

 

Em làm áp thấp mưa anh

Tuôn ngang xối dọc giăng quanh mịt mùng

Ngồi nhấp nhỏm, đi chẳng xong

Em ơi đừng nhốt anh trong mưa đầy.

 

Ta vẫn bốn mùa qua lối cũ

Sáng chiều đi mòn vẹt bước mong người

Và thầm gọi dấu yêu ơi khản cổ

Người ở đâu sao không thấy trả lời!

 

Ta rồi cũng như lá thôi

Một mai vàng rụng bên đồi phù vân

Được yêu và một giây gần

Cũng là quá đủ giữa nhân gian buồn

Nhà thơ Võ Văn Pho

 

 

CÁT

Tặng SaSa

 

em có dính cát không?

sao cát bám vào anh

nhiều vô số kể!

trên mắt, trên môi,

khắp cùng cơ thể

anh nghĩ phủi đi

nhưng lại tiếc để dành

mốt mai buồn

cát sẽ nhắc anh

về em, pháo hoa

và sóng nước.

đêm ảo diệu

biết bao điều đâu nói được

khe khẽ chảy vào thơ

đông ngọt lịm kem tình

ríu ran cùng sông Hàn

đôi bờ hát

cát lung linh…

 

VÕ VĂN PHO

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Nhật Chiêu & sông Hương Ka

>> Phan Cát Cẩn dựng hình hài từ bùn đất già nua

>> Thanh Quế trong trùng trùng mưa giăng

>> Trần Quốc Toàn & Trung thu Nam Bộ

>> Lê Đạt giàn trầu già khua những át cơ rơi

>> Lê Thuý Bắc vo tròn bóng nắng trong tay

>> Lê Hương mắt thu buồn ngậm đắng gió heo may

>> Lê Huy Quang nâng chén rượu quê sẻ chia im lặng

>> Trương Tuyết Mai đi tìm không gian của mẹ

>> Hoàng Xuân Tuyền ôi cái ngày tai được trả tự do

>> Nguyễn Thị Hạnh Loan cô đơn và lạnh lùng của lửa

>> Nguyễn Minh Khiêm thèm quả đắng

>> Châu Đăng Khoa sinh tử đôi bờ lạnh

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.