Tin mới Xem thêm

  • Phan Thanh Bình trong căn nhà Đỗ Quyên

    Sóng vẫn luôn đến trễ/ Em đợi/ dễ chừng tan/ gió câu vọng cổ vút lên ngàn/ nắng bài chòi ấm sâu lòng đất

  • Lạm dụng PR không làm nên giá trị!

    Nhằm lôi kéo sự chú ý của công chúng, thời gian qua không chỉ trong lĩnh vực thương mại, kinh doanh, mà trong nhiều hoạt động văn học, nghệ thuật, hiện tượng lạm dụng hình thức quảng bá, truyền thông thật đáng lo ngại. Một số tổ chức, cá nhân bất chấp thuần phong mỹ tục cố gắng thực hiện các chiêu trò đánh bóng tên tuổi một cách phản cảm

  • Phan Khôi với việc dịch thuật

    Nhà văn, nhà báo lão thành Phan Khôi có nhiều đóng góp cho văn hóa, văn học nước nhà. Đặc biệt là trong lĩnh vực dịch thuật.

  • Trần Thế Tuyển & khúc tưởng niệm

    Mọi người về nhà đã mấy chục năm/ Đồng đội vẫn ở miền xa thẳm/ Rừng Thốt nốt mùa này lạnh lắm/ Gió Biển Hồ cứ da diết, thúc thôi.

  • Đa số giáo viên dạy thêm vì….tiền

    Nếu dạy thêm mong giáo viên chỉ dạy thêm những em học sinh trung bình và yếu, dành thời gian học tập nâng cao chuyên môn, đổi mới phương pháp

  • Bữa cơm từ thiện và lòng tự trọng

    Sinh viên xếp hàng ăn cơm từ thiện với giá 2 nghìn đồng có thể được coi là “thiếu tự trọng”, vì đã “cướp miếng ăn của người nghèo” hay không là một chủ đề có thể tạo ra những cuộc tranh luận không có hồi kết như đã xảy ra mới rồi trên mạng xã hội

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Vũ Đình Nguyệt vờ vô tình giấu rưng rưng một thời

14.4.2017-10:30

Nhà thơ Vũ Đình Nguyệt

Hội viên mới Hội Nhà văn TPHCM 2016

 

 

CUỘC ĐIỆN THOẠI BẤT NGỜ

 

Cuộc điện thoại bất ngờ

Ba mươi năm lẻ

Bên kia dốc thời gian

Tiếng em còn rất trẻ...

 

Thời gian chậm chảy

Không thấy mắt nhau cay

Thi thoảng

Vài giây

Im lặng...

 

Đêm miên man tiếng sóng

Vỗ về miền tương tư

Tự thức với mình

Ánh trăng khuya lọt vào tình tự

Không lấp đầy khoảng đêm.

 

 

THƯƠNG DÃ TRÀNG

 

Nhìn từ nơi chân sóng

Tới mông lung biển chiều

Gặp nơi bờ biển lộng

Dã tràng cuồng si yêu.

 

Cuộn viên thương, viên nhớ

Gửi sóng lùa biển khơi

Phút giây ào ạt vỡ

Nắng buồn tênh cuối trời.

 

Thương dã tràng, thương lắm

Se mãi cát biển chiều

Ngấm tận cùng chát mặn

Hiểu tận cùng cõi yêu...

 

 

NÓI LỜI NGƯỜI DƯNG

 

Thiết tha nỗi nhớ đem theo

Về thăm bỗng thấy vắng teo cửa nhà

Bờ đê lẻ bóng trăng ngà

Hình ai đã phí mờ xa… xa mờ...

 

Còn vương thoảng chút hương đưa

Ta, người đã lướt ngang qua cuộc đời

Mưa lạnh một, lòng lạnh mười

Chuỗi ngày lặng lẽ kiệm cười lúc vui.

 

Rượu suông mong giấc ngủ vùi

Tìm quên lại lạc giữa trời ưu tư

Đi tìm chút nắng ngày mưa

Nhớ hương quả mãi vị chua đầu đời.

 

Vẫn là trái đất tròn thôi

Gặp nhau đành nói những lời người dưng

Sợ chưa sông sóng đã lừng

Vờ vô tình giấu rưng rưng một thời.

 

 

 

TRẦM TÍCH

 

Lật trầm tích vỉa tầng lịch sử

Còn ghi khắc trên văn bia, sách cổ

Chuyện đã ngàn năm

Và chuyện hôm nay.

 

Lịch sử vẫn theo dòng mạch chảy

Những cái bắt tay nhạt nhẽo

Những lời tung hô ngượng nghịu

Đã thấu lòng nhau vẫn cố tươi cười!

 

Nét vẽ khoanh lộ rõ tim người

Kế hiểm truyền đời chiếm nhà, cướp đất

Bạo ngược hay thượng tôn pháp luật?

Để luốc lem trang sách thánh hiền!

 

Đất mẹ nghìn đời

Mấy lúc bình yên

Giặc gần, giặc xa cướp nhà, cướp biển

Chà đạp đất thiêng con cháu Lạc Hồng.

 

Đành học cách sống cha ông

“Đem đại nghĩa để thắng hung tàn

Lấy chí nhân để thay cường bạo”

Bên bùn đen sen hồng vẫn nở.

 

VŨ ĐÌNH NGUYỆT

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.