Tin mới Xem thêm

  • Xe máy và người nghèo

    Câu chuyện “cấm xe máy” một lần nữa lại đốt nóng dư luận – cho dù những tranh cãi quanh vấn đề này vẫn liên tục được nâng lên

  • Áo dài xuống đường đòi quyền sống

    Cuộc đời nữ luật sư huyền thoại Ngô Bá Thành đã gắn bó với chiếc áo dài khi xuống đường đòi quyền sống

  • Đặng Huy Giang nguyên trong anh là một bất...

    Đêm giao thừa vừa rồi/ Nhà tôi kê thêm nhiều bàn, nhiều ghế/ Và mua thêm nhiều rượu, nhiều trà/ Cắm thêm nhiều hoa văn minh, văn hóa/ Đón các ông tử tế vào nhà/ Ông tên Chân Thành/ Ông tên Trung Thực/ Ông tên Đàng Hoàng/ Ông tên Ngay Ngắn...

  • Lòng tin - bài học để lại

    Khi mọi người yêu cầu tôi ký chứng nhận bản cam kết của Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung với người dân xã Đồng Tâm, tôi không do dự mà còn nói thêm là sẽ ký như một người chứng thực chữ ký của các bên, và ký xong thì sẽ điểm chỉ

  • Trần Đình Sử, tại sao?

    Có một người thấp đậm, phong cách khá chân phương với nụ cười lành đi từng bước chắc nịch theo cách riêng của mình: Trần Đình Sử

  • Việt Nga - Mùa hoa tam giác mạch

    Ngần ngại mãi, Phong mới quyết định đi Hà Giang cùng cơ quan! Đây là chuyến đi chia tay Phó Tổng giám đốc. Còn gần tháng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Vũ Đình Nguyệt vờ vô tình giấu rưng rưng một thời

14.4.2017-10:30

Nhà thơ Vũ Đình Nguyệt

Hội viên mới Hội Nhà văn TPHCM 2016

 

 

CUỘC ĐIỆN THOẠI BẤT NGỜ

 

Cuộc điện thoại bất ngờ

Ba mươi năm lẻ

Bên kia dốc thời gian

Tiếng em còn rất trẻ...

 

Thời gian chậm chảy

Không thấy mắt nhau cay

Thi thoảng

Vài giây

Im lặng...

 

Đêm miên man tiếng sóng

Vỗ về miền tương tư

Tự thức với mình

Ánh trăng khuya lọt vào tình tự

Không lấp đầy khoảng đêm.

 

 

THƯƠNG DÃ TRÀNG

 

Nhìn từ nơi chân sóng

Tới mông lung biển chiều

Gặp nơi bờ biển lộng

Dã tràng cuồng si yêu.

 

Cuộn viên thương, viên nhớ

Gửi sóng lùa biển khơi

Phút giây ào ạt vỡ

Nắng buồn tênh cuối trời.

 

Thương dã tràng, thương lắm

Se mãi cát biển chiều

Ngấm tận cùng chát mặn

Hiểu tận cùng cõi yêu...

 

 

NÓI LỜI NGƯỜI DƯNG

 

Thiết tha nỗi nhớ đem theo

Về thăm bỗng thấy vắng teo cửa nhà

Bờ đê lẻ bóng trăng ngà

Hình ai đã phí mờ xa… xa mờ...

 

Còn vương thoảng chút hương đưa

Ta, người đã lướt ngang qua cuộc đời

Mưa lạnh một, lòng lạnh mười

Chuỗi ngày lặng lẽ kiệm cười lúc vui.

 

Rượu suông mong giấc ngủ vùi

Tìm quên lại lạc giữa trời ưu tư

Đi tìm chút nắng ngày mưa

Nhớ hương quả mãi vị chua đầu đời.

 

Vẫn là trái đất tròn thôi

Gặp nhau đành nói những lời người dưng

Sợ chưa sông sóng đã lừng

Vờ vô tình giấu rưng rưng một thời.

 

 

 

TRẦM TÍCH

 

Lật trầm tích vỉa tầng lịch sử

Còn ghi khắc trên văn bia, sách cổ

Chuyện đã ngàn năm

Và chuyện hôm nay.

 

Lịch sử vẫn theo dòng mạch chảy

Những cái bắt tay nhạt nhẽo

Những lời tung hô ngượng nghịu

Đã thấu lòng nhau vẫn cố tươi cười!

 

Nét vẽ khoanh lộ rõ tim người

Kế hiểm truyền đời chiếm nhà, cướp đất

Bạo ngược hay thượng tôn pháp luật?

Để luốc lem trang sách thánh hiền!

 

Đất mẹ nghìn đời

Mấy lúc bình yên

Giặc gần, giặc xa cướp nhà, cướp biển

Chà đạp đất thiêng con cháu Lạc Hồng.

 

Đành học cách sống cha ông

“Đem đại nghĩa để thắng hung tàn

Lấy chí nhân để thay cường bạo”

Bên bùn đen sen hồng vẫn nở.

 

VŨ ĐÌNH NGUYỆT

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.