Tin mới Xem thêm

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ xuân

    Chiều chiêm bao/ Xuân về qua ngõ/ Đào phai trên cành/ Mưa xuân ướt nhẹ cánh hoa vàng/ Mẹ ngồi lau lá dong xanh Lạt nan chẻ nhỏ

  • Nhật Tảo, chiến hạm bi hùng!

    Mẹ tôi khóc suốt nhiều năm bên nấm mộ chiêu hồn sau ngày anh tôi hi sinh ở Hoàng Sa. Đến đám giỗ cuối cùng của anh, khi ấy mẹ còn sống, trên giường bệnh bà vẫn trăng trối: Con phải gắng đưa anh về. Tổ tiên, mồ mả ông bà trên đất quê hương, đừng để anh ngoài biển lạnh lẽo

  • Triệu Lam Châu lá rụng về miền biên ải

    Gần 40 năm sống ở miền đất Tuy Hoà hiền hoà và mến khách, với mức sống rẻ và ổn định, nhà cửa ổn định, sức khoẻ ổn định, con cái học hành thành

  • Lê Mỹ Ý trong một khoảnh khắc

    Con bướm/ Đêm đâm vào bức tường/ Hóa thạch/ Trong một khoảnh khắc/ Bạn cũng đụng vào bức tường/ Chỉ thấy bụi vôi rơi xuống/ Có tiếng động ở bên kia tường đối diện/ Một người sẽ bước ra/ Hay một con mèo đuổi chuột/ Chỉ có con bướm đêm mới hay/ Cái lạnh phút giây nằm trên nền xi măng/ Lạnh đến thế nào

  • My Tiên những ký tự mùa…

    Khi đến với anh em chỉ có vài giọt sương/ Liệu chút nắng trong cánh sứ có đủ làm ấm áp mùa đông/ hàng rào nhà anh đã bám đầy dây leo trắng/ buộc mãi bước chân trong những lần trở về/ lối đi vào mang thêm viên gạch vỡ/ đã trót làm đau nhói một cơn say/ nhưng anh cất viên gạch ấy vào tim/ hơi thở nặng buồn đến nỗi loài hoa không dám nở/ sợ vô tư có lỗi bầu trời

  • Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

    Ám ảnh và day dứt, xót thương và căm giận, sợ hãi và đau đáu truy tìm một giải pháp cấp thiết, cận nhân tình... đó là những phức hợp cảm xúc xâm chiếm người đọc khi gấp lại cuốn truyện dài Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Vũ Duy Hoà nặng lòng một thuở ai hay

21.9.2017-12:20

 

 

Lục bình

 

Lục bình nở kín triền sông

Người đi muôn nẻo sao không thấy về

Hay chăng công việc bộn bề

Hay chăng vui bạn mải mê nơi nào?

 

Sông quê sóng gợn lao xao

Lục bình tím nở hanh hao nắng chiều

Phận bèo vẫn cứ phiêu diêu

Tím dòng sông đợi bao nhiêu tháng ngày

 

Nặng lòng một thuở ai hay

Cánh hoa mỏng phận gió lay xuôi dòng…

 

 

Mẹ ơi

 

Một buổi sớm mai thức dậy

Buồn tênh: mẹ đã vắng nhà

Mẹ lại lên thăm con gái

Lấy chồng ở tận làng trên!

 

Một chiều căn phòng quạnh quẽ

Chợt nghe điện thoại reo vang:

“Mẹ sang ở nhà chú út

Ít hôm rồi mẹ sẽ về”.

 

Ngót chín mươi năm vất vả

Một mình bươn chải nuôi con

Chờ chồng đi xa kháng chiến

Chân trần lấm đất quanh năm.

 

Ốm đau một mình mẹ gánh

Thân già cõng bệnh liên miên

Mỗi khi cháu con có việc

Lo toan mẹ vẫn đèo bòng.

 

Mẹ ơi vắng nhà nhớ mẹ

Thân cò lặn lội vì con...

 

 

Có một người

 

Ngày ấy chúng ta tròn mười tám

Tóc em xanh buông xõa bờ vai

Mắt em nhìn hút vào sâu thẳm

Nụ cười líu ríu bước chân ai

 

Chưa một lần anh ngập ngừng hò hẹn

Chưa một lần anh nắm tay em

Chưa một lần cất lời xao xuyến

Chỉ bâng khuâng ánh mắt nao lòng…

 

Ngày ấy chia tay anh lên đường ra trận

Ánh mắt em như níu gọi, chờ mong

Đêm Trường Sơn gió đại ngàn xào xạc

Mang vấn vương theo mỗi bước quân hành…

 

Hết chiến tranh anh trở về chốn cũ

Đơn vị đâu còn, em đã đi xa

Anh lặng lẽ chơi vơi hoài niệm

Thẫn thờ nhặt đếm cánh hoa mua

 

Dòng đời trôi, mỗi người một ngả

Chắc nơi em dĩ vãng đã nhạt nhòa?

Em đâu biết, trong đêm dài  thao thức

Có một người nhớ ánh mắt phương xa…

Nhà thơ Vũ Duy Hoà

 

 

Điệu ví quê em

 

Nghe em gọi từ Thành Vinh da diết

Tiếng “dạ” êm như câu ví ân tình

Sao muối mặn để gừng cay đến thế

Mà xôn xao sóng nước mái chèo.

 

Nghe em gọi nôn nao theo câu ví

Đất mặn nồng nuôi câu hát đò đưa

Dòng sông Lam chở dân ca về biển

Cứ xanh trong thăm thẳm đến nao lòng…

 

Biết xa ngái có tìm về cho kịp

Đêm Thành Vinh câu ví giặm đợi chờ

Nghe em hát răng mà thương mà nhớ

Để suốt đời ao ước đầy vơi…

 

VŨ DUY HOÀ

 

 

TIN THƠ:

 

>> Nguyễn Thị Phương Nam giọt giọt thời gian trôi

>> Tô Minh Yến mưa bẻ khoá lòng đêm

>> Trần Xuân An suối sông theo những lối vòng

>> Kiều Huệ lòng buồn tím cả chiều thu

>> Nguyễn Như Bá dõi theo quên gió hắt sương sa

>> Lê Thanh Hồng thương ai thẳm sâu miền chân sóng

>> Trần Hùng dâng trổ cúc quỳ vàng

>> Thanh Tùng từ vệt trời thơ thời giá lạnh

>> Nguyễn Thị Hạnh Loan đâu biết hoa tự thiêu mình mê mải

>> Lê Hương có vạn nỗi buồn sẽ đi dọc đời nhau

>> Châu Đăng Khoa gió vi vu tiếng lục huyền cầm

>> Lê Thuý Bắc gửi vào lời ru

>> Nguyễn Hồng giọt nước mắt khô lăn tròn ký ức

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.