Tin mới Xem thêm

  • Sơn Ca làm tung cả gió đông

    Tháng mười hai/ Đầu nhà hoang hoải/ Cây xoan gầy trơ cành run rẩy/ Ủ mình chờ nhú lộc mùa sau/ Đêm gió bấc thổi sâu/ Mẹ sinh em trong cơn gió âu sầu/ Tàu lá chuối cũng vặn mình rách toạc/ Theo những cơn đau./ Tháng mười hai/ Cha thắp đèn, mẹ hát những câu ca/ Ru ầu ơ…/ Con gái sinh trong mùa đông tháng giá/ Mắt mẹ thêm sâu/ Áo cha nhiều mảnh vá

  • Bước gió truyền kỳ: Cảm hứng lịch sử...

    Tôi đang cầm trong tay tập trường ca Bước gió truyền kỳ của nhà thơ Phan Hoàng. Đọc xong tập trường ca của anh

  • Đặng Thị Quế Phượng ngực rung lên tưởng vỡ

    Con thuyền lướt trên bóng mây/ Giật mình trăng thức loang đầy sóng xanh/ Giữa ngàn sen tựa bức tranh/ Cầm làn hương ngát ta dành tặng nhau

  • Bán sách theo cân, có hạ giá tác giả?

    Vào dịp cuối năm cũ, đầu năm mới, để thu hút độc giả đến với sách, nhiều đơn vị làm sách đã tung ra các chương trình giảm giá sách, trong đó có cả “bán sách theo cân”, liệu cách làm này có “hạ giá” tác giả? Hàng loạt chương trình sách giảm giá...

  • Phạm Tiến Duật vẫn lấp lánh Lửa đèn

    Nhà thơ Phạm Tiến Duật và các thế hệ nhà thơ chống Mỹ như Nguyễn Khoa Điềm, Hữu Thỉnh, Lê Anh Xuân, Thanh Thảo, Bằng Việt

  • Nhớ rất nhiều là nhớ được bao nhiêu - Huyền...

    Cô gái hiền ngoan ấy thể hiện cảm xúc thơ của mình một cách nhẹ nhàng, sâu lắng, như lời thầm thì nhỏ nhẹ. Tôi thích những bài thơ

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Vũ Quần Phương thơ ghé bến người

13.4.2014-23:30

 

 

THƠ GHÉ BẾN NGƯỜI

Tưởng nhớ Anh Huy Cận, nhân đọc bài "Con chim bay".

 

Con chim bay không thấy bóng mình bay
Tôi đọc thơ anh lúc rạng ngày
Trời chưa đủ sáng, đêm chưa tắt
Cây đứng ngoài xa như khói mây

 

Có những câu thơ tự vạn đời
Gặp anh, thơ ghé bến con người
Anh nghe xa thẳm như ôn lại
Một cõi tiền thân đã sống rồi

 

Tôi cũng nhờ anh gặp lại mình
Hình như sâu hút cõi u minh
Muôn người thiên hạ đều chung gốc
Nhựa ấm chung nuôi triệu lá cành

 

Người cũng như chim đôi cánh bay
Những đường vạn dặm vạch ngang mây
Chim bay không vết. Nhưng trên đất
Đường bụi trùng nhau những dấu giày

 

Chim bay không thấy bóng mình bay
Bóng vụt, đời như cốc nước đầy
Câu thơ đầy đặn nuôi cơn khát
Tôi khát lòng anh xa có hay?

 

 

ĐỌC THƠ XUÂN DIỆU

 

Con sông ấy có bến thuyền
Câu thơ ấy có một miền xót xa

 

Thơ tình tặng khắp người ta
Hại thay... trắng một vòng hoa trên mồ.

 

Chân đi dăm núi nghìn hồ
Gửi hương cho gió bao giờ mới xong

 

Chữ trên mặt giấy phập phồng
Trái tim im lặng dưới vồng cỏ may.

 

Phấn thông núi Ngự còn bay
Bạc hà đường Láng đang say vị hè

 

Câu thơ vừa chạm tiếng ve
Nửa chừng nét bút đã nghe lạnh trời.

 

Sống trong vui khổ cõi người
Anh như trái lựu, nụ cười thế a?

 

Huyền hồ bóng dáng thịt da
Uống xong lại khát là ta với đời

 

Thân về đất mẹ yên rồi
Hồn còn thảng thốt với người trần gian.

 

 

BÀI THƠ CUỐI CỦA LÝ BẠCH 

 

Rượu đổ đẫm sông, sông đẫm rượu
Ông say đêm ấy có ai buồn
Nghìn năm trăng cũ soi sông cũ
Sông cũ nghìn năm vẫn nước tuôn

 

Nghìn năm chưa dứt cơn say ấy
Mỗi độ nhìn trăng lại nhớ thơ
Rượu cũng không say bằng khát vọng
Trăng thành khát vọng giữa sông mơ

 

Nào ai biết được say hay tỉnh
Cái người chỉ bạn với trăng thanh
Gieo mình ôm lấy vầng khao khát
Đấy một bài thơ thật hết mình

 

Nhà thơ Vũ Quần Phương

 

 

THƠ TẶNG TRƯỜNG MONASH

 

Xin cám ơn các thầy
Cám ơn ngọn đèn khuya nước Úc
đã soi trên trang sách của con tôi

 

Xin cám ơn mặt trời
Cám ơn biển bao la và rừng già nước Úc,
Biển xanh biếc và mặt trời đánh thức
Rừng thẳm sâu ký ức dạy con người.
Nước Úc xa mờ, xa lắc với đời tôi
Bóng gần gụi, trái tim tôi ở đó.

 

Cám ơn những hàng cây mọc quanh trường Monash
Bao nỗi niềm nhớ mẹ, nhớ quê
con tôi đã cùng cây tâm sự
Đã năm mùa thay lá
Cây bên đường như vẫn lặng thầm nghe

 

Cám ơn trái ớt xanh, cám ơn làn cải bắp
Con tôi thấm vị đất đai nước Úc
Nước Úc thành máu thịt của con tôi.

 

Từ ban công bờ biển Việt Nam tôi,
Tôi nhìn Thái Bình Dương... Nam bán cầu... nước Úc
Nước Úc ấm khi nước tôi đang rét
nước Úc đã vào trưa, nơi tôi mới rạng ngày.

 

Nhưng bàn tay đã nối với bàn tay
Lấy trí tuệ làm cầu qua biển lớn.
Tôi gửi đứa con trai làm một nhịp cầu.

 

Nước Úc thành căn nhà tôi thân thuộc
Câu đầu tiên đến Úc, gọi: Điềm ơi!

 

 

THƠ GỬI CHÁU

 

Cu Tuệ ơi, ông nhớ
Nhớ cái miệng không răng
Nhớ cái cằm nghểnh nghểnh
Cái dáng nghiêng cháu nằm
Nhớ lăm dăm đôi mắt
Cái lưỡi thè liếm mép
Cái nụ cười trêu ông

 

Cu Tuệ ơi, biết không?
Bàn chân chưa lấm đất
Đã cách ông bao rừng
Bao đại dương xanh ngắt
Bao vòm trời mây bay.

 

Cháu bé xíu bàn tay
Nắm vành nôi-trái đất
Trái đất hồng gương mặt
Nhoẻn nụ cười không răng

 

Cu Tuệ ơi, biết không?
Ông ôm cháu vào lòng
Thấy căn nhà bé lại
Thấy trời cao hoá gần
Mọi con đường thiên lý
Chỉ trong tầm bước chân
Mọi thằng cu cái hĩm
Đều hoá ra thiên thần
Cả những người xứ lạ
Cũng thành bà con thân.

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.