Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Thị Ánh Huỳnh & Bạn của má tôi

    Những đứa con mà má dắt đi qua hết những nắng mưa cay cực của đời, đang lần lượt xa tay má, để lại nơi mái nhà một khoảng

  • Nhà văn bị hay… được 'tuýt còi'?!

    Có một sự thật trớ trêu đang diễn ra hiện nay: Tác phẩm văn học bị “tuýt còi” lại gây ra tác dụng ngược, độc giả không những quay lưng mà còn háo hức đi tìm sản phẩm bị cấm, vô tình tạo điều kiện cho cuốn sách ấy trở nên nổi tiếng.

  • Đoàn Lê đa tài, đa đoan

    Bà Đoàn Lê vẽ rất nhiều, hàng trăm bức sơn dầu khổ lớn. Tranh bà được bán rất chạy, đúng ra, bà đã sống khoẻ bằng hội hoạ

  • Nhìn lại các vụ đại án tham nhũng...

    Rồi đây những cán bộ tha hóa, biến chất sẽ phải chịu những hình thức xử phạt tương ứng với tội lỗi họ gây ra. Nhưng điều dư luận quan tâm, mong mỏi hiện nay là vấn đề thu hồi tài sản tham nhũng cần phải được thực hiện ráo riết, quyết liệt, hiệu quả hơn nữa

  • Tư duy vành móng ngựa

    Thời làm phóng viên nội chính, có ba thứ thuộc về phòng xử án vẫn luôn ám ảnh tôi. Đó là vành móng ngựa, còng tay và áo tù.

  • Trần Thế Tuyển gõ cửa một thời

    Mưa xuân như níu bước chân/ Ta về thăm lại làng gần, thôn xa./ Năm dài tháng rộng như hoa/ Lối về xưa nhớ lối ra bây giờ./ Những năm lúa chín ngập bờ/ Trai làng ra trận, đêm mơ hội mùa./ Mưa xuân ai đợi ai chờ/ Hoa xoan dẫn lối câu thơ mơ màng./ Chiếu chèo em hát tặng chàng/ “Bài ca năm tấn”, có sang đón về.

Chân dung Xem thêm

  • Đoàn Lê đa tài, đa đoan

    Bà Đoàn Lê vẽ rất nhiều, hàng trăm bức sơn dầu khổ lớn. Tranh bà được bán rất chạy, đúng ra, bà đã sống khoẻ bằng hội hoạ

  • Bùi Giáng 20 năm về chín suối đá vàng

    Bùi thi sĩ lúc sinh thời vốn đã gieo vào nhân gian những cái nhìn không đồng nhất, sau khi qua đời lại “thách đố” mọi người tiệm cận với bản lai

  • Triệu Lam Châu lá rụng về miền biên ải

    Gần 40 năm sống ở miền đất Tuy Hoà hiền hoà và mến khách, với mức sống rẻ và ổn định, nhà cửa ổn định, sức khoẻ ổn định, con cái học hành thành

  • Từ Kế Tường còn những bóng mưa tan trong mắt

    Những vần thơ lãng đãng gieo rắc, quyện chặt áng văn Từ Kế Tường. Truyện ông dành cho tuổi hoa mộng. Tuổi đã biết yêu, tuổi đã chớm buồn

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

VŨ THANH HOA - Thiên nga đẹp cả khi...

Nhà thơ Vũ Thanh Hoa

 

 

Hoài nghi
 
 
mở cánh cửa ngày
hoài nghi trật tự bình yên
không thể sắp xếp những mặt người qua 24 tiếng
lạc em
 
con Sâu ảo mãn mình trong kén
ngủ mơ giấc Bướm đêm
Thiên nga đẹp cả khi ngừng thở
Quạ bao giờ hoá Công
 
đan những ngón tay vào sóng
câu thề buộc dây bay bay
ban mai nào cũng ngủ
ly nước cất hoài nghi Biển vĩnh hằng
 
dọc hành lang quá khứ
em sóng đôi bóng mình
không thể mặc cả lập trình số phận
phóng sinh hoài nghi về gió
 
cơn dông cuối cùng không báo thức:
Tình yêu

                        3.6.2010
 
 
 
Khoảng trống
 
 
Không thể hét to vào đêm rỗng
em thì thầm với chiếc lá bên thềm
bên hàng xóm trôi một bài hát cũ
ai mua được ngày xưa
 
im lặng để nghe tiếng chuyển mùa của gió
và nghe mình mỗi phút tàn phai
không thể sắp đặt được trật tự ngày
lá vàng rơi biết thu vừa qua cửa
 
tựa mình vào thói quen
em đóng kín những ngăn kéo cũ
ký ức chập chờn ngái ngủ
rồi âm thầm tưởng niệm chiêm bao
 
đời như vô tận (*)
những quanh co khuyến dụ em tới quãng đường sẽ đến
mỉm cười thanh thản
em quay nhìn khoảng trống sau lưng

                                                  1.6.2010
-------------
(*)Lời bài hát "Lặng lẽ nơi này" của Trịnh Công Sơn
 
 
 
Lặng lẽ
 
 
Em gieo bí mật vào gió
mùa đợi những hạt quên
lá nhuộm nửa thu vàng rưng rức
niêm phong một cái tên
 
em đóng cửa khứ hồi những chiêm bao cũ
dấu xưa nhón bước ngược về
trên phố vắng những ảnh hình ẩn hiện
anh đâu?
 
em quơ tay vào khói
vụn vỡ tiếng còi xe
anh biến vào chiếc máy bay trên đỉnh cao ốc
anh biến vào ô cửa chiếc taxi em không bao giờ nhớ số
anh biến vào màn hình laptop
anh biến vào chiếc điện thoại đơn thân
 
em mải mê tìm mùa thu không bao giờ thức dậy
nhặt huyễn hoặc trong bóng lá
 
lặng lẽ
lẻ loi
từng hạt nhớ trổ mầm.

                           27.4.2010
 
 
 
Thong dong
 
 
không thể giấu nỗi buồn tận cùng ngăn ký ức
em gỡ bóng mình ra khỏi khung tranh
những gam màu gió bay
bạc thếch
ngón tay dài ngắn buổi chiều
 
giọt nắng đón nhau ngoài cổng
đám mây cong nốt nhạc
trả tin nhắn vào điện thoại
niêm phong hộp e-mail
 
bay theo đường dẫn của khói café
leng keng chuông gió
cài then những ký tự ám ảnh
đóng băng dãy tên quen
 
mùa ùa về hương cỏ
giãn những nếp nhăn phố thị
thong dong chuyến tàu hối hả
dịu dàng tô son môi

                     6.6.2010
 
 
 
Lời cầu hôn đêm qua
 
 
Trong giấc mơ đêm qua
tôi cầu hôn
 
một người hoàn mỹ
một người tri kỷ
một người bao dung
một người thành thật
một người khuyết tật
 
tôi khép cánh cửa sóng
chui vào chăn yên bình
nằm xuống chiếc gối mặc định
bàn tay phải nắm bàn tay trái
độc diễn hành trình thế thân
 
trong giấc mơ đêm qua
tôi cầu hôn tôi
 
tôi kết một chiếc nhẫn
đeo vào ngón tay mình
tôi nói: “đồng ý”
 
tôi biết
cuộc hôn nhân này không bao giờ ly dị.

                    28.4.2010

 

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Ngụ ngôn... Hoa Nip

>> Quang Chuyền nghe trong tiếng đất tiếng người

>> Từ Dạ Linh nhặt lại lời ca

>> Nguyễn Việt Chiến hùng khí... tình làng

>> Huỳnh Dũng Nhân suy tư cùng Hà Nội

>> Nguyễn Hữu Thuỵ hào sảng... nịnh vợ

>> Đàn ông & lầm bầm Lê Thuỳ Vân

>> Lê Thị Kim như người làm xiếc

>> Ngọc Tuyết mắc cạn đáy đêm

>> Tăng Thế Phiệt ơ hờ... thế sự

>> Nhật Quỳnh dày đêm mỏng ngày

>> Võ Văn Pho soi câu kinh

>> Thơ tình một thuở Trần Áng Sơn 

>> Đào Đức Tuấn ngồng ngồng bay ra

>> Thai Sắc ánh ỏi đỉnh tình yêu

>> Nguyễn Thanh Mừng lục bát từ đất võ

>> Chim Trắng thách thức... thơ lơ láo bên lề

>> Mai Thìn độc ẩm bến My Lăng

>> Viên phấn... Thanh Trắc Nguyễn Văn

>> Nguyễn Vân Thiên tương tư kinh

>> Huệ Triệu tím màu bình dị

>> Lương Ngọc An bỏ cuộc chơi? 

>> Nguyễn Quang Thiều nguyện cầu

>> Phan Hoàng đau nỗi đau người nông dân

>> Phạm Sỹ Sáu nghẹn... biên giới phía Bắc 

>> Mai Văn Phấn tắm bằng ngọn đèn 

>> Nguyễn Quang Thiều nguyện cầu>>

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.