Tin mới Xem thêm

  • Chuyện thật như đùa

    Cách nay gần nửa thế kỷ, nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ Aziz Nesin đã làm rung chuyển văn đàn Việt Nam với tuyển tập truyện trào phúng “Những người thích đùa” với lối viết hóm hỉnh nhưng đau thấu tận xương về đời người, về thời đại, về nhân tình thế thái.

  • Lương Minh Cừ & tiếng vó ngựa gõ vào...

    Mường Lào, em múa lăm-vông/ Ngàn năm vũ điệu vẫn không nhạt nhòa/ Nên anh tìm mãi không ra/ Nàng tiên nữ - giữa ngàn hoa

  • Cấp phép cho Quốc ca

    “Tâm tư của tôi cái gì luật không cấm thì phải cho xã hội, người dân làm” - nguyên bộ trưởng Tư pháp Hà Hùng Cường từng nói tại

  • Nguyễn Ngọc Ký trời xe mấy sợi chỉ hồng mà...

    Bị liệt hai tay từ nhỏ, Nguyễn Ngọc Ký đã dùng chân để viết chữ, để vượt lên số phận nghiệt ngã và trở thành một tấm gương

  • Biến đổi không gian làng: Người già và nỗi...

    Không gian chung của làng hầu như không còn nữa. Chúng đã biến thành không gian thương mại, không gian cư trú, không gian cá nhân. Ngay cả đình làng cũng “cổng đóng, then cài”, chỉ mở năm đôi ba lần khi ngày hội. Chùa thì ngày càng đầy ắp những lễ vật, những lời than khấn xin tài lộc, cầu tình duyên, mua danh phận.

  • Ước là người đến sau, sau thật sau

    Tác giả Nguyên Trân đã cho trình làng hai tập thơ: Cỏ không tên vào cuối 2015 và Thinh hương vào năm 2016 khá dày dặn gồm 80 bài

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

VŨ THANH HOA - Thiên nga đẹp cả khi...

Nhà thơ Vũ Thanh Hoa

 

 

Hoài nghi
 
 
mở cánh cửa ngày
hoài nghi trật tự bình yên
không thể sắp xếp những mặt người qua 24 tiếng
lạc em
 
con Sâu ảo mãn mình trong kén
ngủ mơ giấc Bướm đêm
Thiên nga đẹp cả khi ngừng thở
Quạ bao giờ hoá Công
 
đan những ngón tay vào sóng
câu thề buộc dây bay bay
ban mai nào cũng ngủ
ly nước cất hoài nghi Biển vĩnh hằng
 
dọc hành lang quá khứ
em sóng đôi bóng mình
không thể mặc cả lập trình số phận
phóng sinh hoài nghi về gió
 
cơn dông cuối cùng không báo thức:
Tình yêu

                        3.6.2010
 
 
 
Khoảng trống
 
 
Không thể hét to vào đêm rỗng
em thì thầm với chiếc lá bên thềm
bên hàng xóm trôi một bài hát cũ
ai mua được ngày xưa
 
im lặng để nghe tiếng chuyển mùa của gió
và nghe mình mỗi phút tàn phai
không thể sắp đặt được trật tự ngày
lá vàng rơi biết thu vừa qua cửa
 
tựa mình vào thói quen
em đóng kín những ngăn kéo cũ
ký ức chập chờn ngái ngủ
rồi âm thầm tưởng niệm chiêm bao
 
đời như vô tận (*)
những quanh co khuyến dụ em tới quãng đường sẽ đến
mỉm cười thanh thản
em quay nhìn khoảng trống sau lưng

                                                  1.6.2010
-------------
(*)Lời bài hát "Lặng lẽ nơi này" của Trịnh Công Sơn
 
 
 
Lặng lẽ
 
 
Em gieo bí mật vào gió
mùa đợi những hạt quên
lá nhuộm nửa thu vàng rưng rức
niêm phong một cái tên
 
em đóng cửa khứ hồi những chiêm bao cũ
dấu xưa nhón bước ngược về
trên phố vắng những ảnh hình ẩn hiện
anh đâu?
 
em quơ tay vào khói
vụn vỡ tiếng còi xe
anh biến vào chiếc máy bay trên đỉnh cao ốc
anh biến vào ô cửa chiếc taxi em không bao giờ nhớ số
anh biến vào màn hình laptop
anh biến vào chiếc điện thoại đơn thân
 
em mải mê tìm mùa thu không bao giờ thức dậy
nhặt huyễn hoặc trong bóng lá
 
lặng lẽ
lẻ loi
từng hạt nhớ trổ mầm.

                           27.4.2010
 
 
 
Thong dong
 
 
không thể giấu nỗi buồn tận cùng ngăn ký ức
em gỡ bóng mình ra khỏi khung tranh
những gam màu gió bay
bạc thếch
ngón tay dài ngắn buổi chiều
 
giọt nắng đón nhau ngoài cổng
đám mây cong nốt nhạc
trả tin nhắn vào điện thoại
niêm phong hộp e-mail
 
bay theo đường dẫn của khói café
leng keng chuông gió
cài then những ký tự ám ảnh
đóng băng dãy tên quen
 
mùa ùa về hương cỏ
giãn những nếp nhăn phố thị
thong dong chuyến tàu hối hả
dịu dàng tô son môi

                     6.6.2010
 
 
 
Lời cầu hôn đêm qua
 
 
Trong giấc mơ đêm qua
tôi cầu hôn
 
một người hoàn mỹ
một người tri kỷ
một người bao dung
một người thành thật
một người khuyết tật
 
tôi khép cánh cửa sóng
chui vào chăn yên bình
nằm xuống chiếc gối mặc định
bàn tay phải nắm bàn tay trái
độc diễn hành trình thế thân
 
trong giấc mơ đêm qua
tôi cầu hôn tôi
 
tôi kết một chiếc nhẫn
đeo vào ngón tay mình
tôi nói: “đồng ý”
 
tôi biết
cuộc hôn nhân này không bao giờ ly dị.

                    28.4.2010

 

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Ngụ ngôn... Hoa Nip

>> Quang Chuyền nghe trong tiếng đất tiếng người

>> Từ Dạ Linh nhặt lại lời ca

>> Nguyễn Việt Chiến hùng khí... tình làng

>> Huỳnh Dũng Nhân suy tư cùng Hà Nội

>> Nguyễn Hữu Thuỵ hào sảng... nịnh vợ

>> Đàn ông & lầm bầm Lê Thuỳ Vân

>> Lê Thị Kim như người làm xiếc

>> Ngọc Tuyết mắc cạn đáy đêm

>> Tăng Thế Phiệt ơ hờ... thế sự

>> Nhật Quỳnh dày đêm mỏng ngày

>> Võ Văn Pho soi câu kinh

>> Thơ tình một thuở Trần Áng Sơn 

>> Đào Đức Tuấn ngồng ngồng bay ra

>> Thai Sắc ánh ỏi đỉnh tình yêu

>> Nguyễn Thanh Mừng lục bát từ đất võ

>> Chim Trắng thách thức... thơ lơ láo bên lề

>> Mai Thìn độc ẩm bến My Lăng

>> Viên phấn... Thanh Trắc Nguyễn Văn

>> Nguyễn Vân Thiên tương tư kinh

>> Huệ Triệu tím màu bình dị

>> Lương Ngọc An bỏ cuộc chơi? 

>> Nguyễn Quang Thiều nguyện cầu

>> Phan Hoàng đau nỗi đau người nông dân

>> Phạm Sỹ Sáu nghẹn... biên giới phía Bắc 

>> Mai Văn Phấn tắm bằng ngọn đèn 

>> Nguyễn Quang Thiều nguyện cầu>>

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.

  • Sun, 12/12/2010 - 08:31 — quanghuy

    "tôi khép cánh cửa sóng
    chui vào chăn yên bình
    nằm xuống chiếc gối mặc định
    bàn tay phải nắm bàn tay trái
    độc diễn hành trình thế thân"
    Ít khi có người xinh xắn mà làm thơ hay lạ như VTH. Mong sẽ được đọc nhiều chùm thơ mới chọn lọc của chị trên web này.

  • Sun, 12/12/2010 - 11:18 — Phạm Đình

    Tôi có cảm giác nỗi buồn, sự cô đơn len lỏi vào từng con chữ của chị VTH. Nhìn hình chị còn trẻ mà sao nhiều tâm sự day dứt như vậy? Âu đó cũng là số phận, mà nhờ vậy có thơ hay.

  • Sun, 02/06/2011 - 20:47 — Nguyễn Thủy

    TÁCH BẾN CHIA ĐƯỜNG

    Nguyễn Thủy

    Vốn dĩ nước hòa trong nước
    Giữa ta và bạn đôi bờ
    Lấp lánh hai dòng tái hợp
    Viết lên nghìn khúc ca dao

    Ô hay mới vừa chơm chớm
    Nước kia về bến khác thường
    Để sông bơ vơ dòng chảy
    Nhạc đời vọng khúc cô đơn.

    Thời gian trôi đi chầm chậm
    Từng nấc dấu vết bụi đời
    Ai làm cho tim ngừng nhịp
    Để cơn bão động chấn trời?

    Ta là người ai thương nhớ
    Mau quên mau lãng một thời
    Để bao nhiêu điều quái gỡ
    Mất nhau mất cả tiếng cười.

    Ta mừng cho ngày sinh nhật
    Thêm bao nhiêu cảnh nỗi trôi
    Duyên ta phận người đá bạc
    Sầu dâng khóe mắt làn môi.

    Mất đi nụ cười hôm ấy
    Mất rồi đôi mắt bồ câu
    Ôm sầu đi vào quen lối
    Là niềm hạnh phúc - chia đôi

    Em về ta đi không gặp
    Trên dòng nhật ký cuộc đời
    Bởi tại ghen chi cho nát
    Chiếc cầu duyên đã gảy đôi...

    Âu chi cũng là số phận
    Mỏng manh rách nát mối tình
    Hai đường trăng trời bể nước
    Làm quà nhật ký đời tôi.

    NT.

    16 - 9 - 2010

    Rất đồng cảm với nhà thơ Vũ Thanh Hoa nhưng bài thơ trên Và xin chia xẻ nỗi lòng với nhà thơ nhé...