Tin mới Xem thêm

  • Vũ Thị Huyền Trang - Khúc sống

    Hôm rồi, tí nữa thì Diên chết mất xác ở đường tàu, đoạn chạy qua thành phố ngay gần cơ quan mới của Diên. Người gác barie tá hỏa

  • Thế nào là xúc phạm người khác trên mạng xã...

    Mạng xã hội trở nên phổ biến và có tác động không nhỏ đến đời sống xã hội. Mỗi người có thể tự mình đăng tải nội dung thể hiện trạng thái cảm xúc

  • Nguyễn Minh Khiêm - Ba mươi tháng tư

    Anh đã về đến nơi chích máu mình viết quyết tâm thư ngày xin nhập ngũ/ Viết bằng máu của cha nằm lại Điện Biên

  • Thanh Tùng nhà thơ của Thời Hoa Đỏ

    Hồi ấy, anh là thợ gò trong xưởng cơ khí. Hải Phòng ngày ấy đã loáng thoáng những chiếc xe đạp mi-ni Nhật và đôi ba chiếc xe máy Súp-pe Cúp

  • Đặng Tường Vy ra mắt tập thơ Sóng ngầm

    Vào ngày 22.10 tại TP.HCM, nhà thơ trẻ Đặng Tường Vy đã tổ chức ra mắt tập thơ Sóng ngầm do NXB Hội Nhà văn mới vừa ấn hành tháng 9.2017. Đây là tập thơ thứ 4 của chị sau các tập Giọt sương khuya, Lá thu phai, Sóng tình với sự tham dự đông đảo bạn thơ, người yêu thơ.

  • Nhà văn đương đại di cư ngôn ngữ

    Thế kỉ XX, Việt Nam hai lần làm di cư, lớn nhất và phức tạp nhất phải là từ thời điểm khi đất nước thống nhất. Nhiều đợt di cư khác nhau với nhiều tâm thế khác nhau của các bộ phận người khác nhau. Và đã có nhiều tác giả đương đại gốc Việt thành công qua các giải thưởng uy tín.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Vương Hoài Uyên gõ cửa mùa đông

13.10.2017-18:30

 

 

GÕ CỬA MÙA ĐÔNG

 

Đã bao lần

Đứng đợi trước mùa đông
Trái tim mách 
Những điều ta muốn giấu
Đợi đông về 
Chắc mùa đông hiểu thấu
Ta ôm vai mình
Nhung nhớ một vòng tay.

 

Có những buổi chiều
Như buổi chiều nay
Lá vẫy gọi 
Những miền xa hút mắt
Phố se lạnh
Trong gió mùa đông bắc
Ta trở về
Tay gõ cửa mùa đông.

 

Những dấu chân ai về
Mùa đông cũ còn không?
Day dứt mãi 
Những điều chưa thể viết
Có những nốt lặng thầm
Đâu ai biết
Bàn nhạc đời
Ai hát một mùa đông!

 

 

BIỂN CÓ BAO GIỜ VƠI ĐÂU

 

Biển có bao giờ vơi đâu, em vẫn biết

Bởi các dòng sông đâu chảy ngược về nguồn

Nhưng thế gian nầy vẫn còn bao điều nghịch lý

Dẫu ngang trái bao nhiêu cũng phải gọi: Lẽ thường!

 

Đứng ở cuối đường mơ một miền chưa đến

Đường dẫu dài bao nhiêu cũng có lúc tận cùng

Xin chắp cánh thiên di qua nghìn dặm

Để thấy -một lần- đơn lẻ giữa không trung.

 

Cánh đồng sau mùa gặt nằm trơ gốc rạ

Tiếng tiêu buồn hoang hoải chiều cô thôn

Con bê nhỏ nghiêng tai chừng ngơ ngác

Đợi tiếng chuông chùa để xác định hoàng hôn.

 

Sẽ có một ngày bình yên như thế

Để cánh chim bay về phía cuối mùa đông

Biển có bao giờ vơi đâu em vẫn biết

Nhưng hạnh phúc bao lần có cũng như không.

Nhà thơ Vương Hoài Uyên

 

 

BÊN NGOÀI CÁNH CỬA

 

Rồi cũng như tất cả những buổi mai còn lại trong đời
Dẫu mưa nắng em cũng đến ngồi chỗ cũ
Ly cà phê đắng cho một ngày cũng đủ
Biển vẫn dạt dào vỗ sóng quanh em.

 

Đà Nẵng của những ngày tháng đó dịu êm
Những hạt cát vẫn vô tình làm xót lòng biển lớn
Những va vấp trong đời dẫu làm em đau đớn
Nhưng vẫn không bằng ngày tháng đó không anh.

 

Đứng trước biển đời thuyền quá mong manh
Có những bến bờ không bao giờ đến được
Cánh buồm mở gọi nỗi buồn phía trước
Quay quắt trong lòng biển rộng biết bao nhiêu

 

Dẫu thế nào vẫn gọi: một lần yêu!
Còn lại một người với vòng tay hoang hoải trống
Cửa số phận mở một lần rồi chợt đóng
Có kẻ đứng bên đời mãi gọi: “Vừng ơi!”*

 

__________

* "Vừng ơi, mở ra!" - câu gọi cửa trong truyện thần thoại .

 

VƯƠNG HOÀI UYÊN

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Nguyễn Hồng & những giả định bất an

>> Ngô Thị Thục Trang nằm nghe tiếng quê trìu mến

>> Nguyễn Duy nhìn từ xa... Tổ quốc!

>> Quách Lan Anh hò hẹn với cô đơn

>> Trần Xuân An bình tâm màu hoa huyên

>> Kim Hương có nỗi nhớ gọi gió rì rào

>> Võ Văn Pho khua bóng chiều lặng thinh

>> Nhật Chiêu & sông Hương Ka

>> Phan Cát Cẩn dựng hình hài từ bùn đất già nua

>> Thanh Quế trong trùng trùng mưa giăng

>> Trần Quốc Toàn & Trung thu Nam Bộ

>> Lê Đạt giàn trầu già khua những át cơ rơi

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.