Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Vương Hoài Uyên gõ cửa mùa đông

13.10.2017-18:30

 

 

GÕ CỬA MÙA ĐÔNG

 

Đã bao lần

Đứng đợi trước mùa đông
Trái tim mách 
Những điều ta muốn giấu
Đợi đông về 
Chắc mùa đông hiểu thấu
Ta ôm vai mình
Nhung nhớ một vòng tay.

 

Có những buổi chiều
Như buổi chiều nay
Lá vẫy gọi 
Những miền xa hút mắt
Phố se lạnh
Trong gió mùa đông bắc
Ta trở về
Tay gõ cửa mùa đông.

 

Những dấu chân ai về
Mùa đông cũ còn không?
Day dứt mãi 
Những điều chưa thể viết
Có những nốt lặng thầm
Đâu ai biết
Bàn nhạc đời
Ai hát một mùa đông!

 

 

BIỂN CÓ BAO GIỜ VƠI ĐÂU

 

Biển có bao giờ vơi đâu, em vẫn biết

Bởi các dòng sông đâu chảy ngược về nguồn

Nhưng thế gian nầy vẫn còn bao điều nghịch lý

Dẫu ngang trái bao nhiêu cũng phải gọi: Lẽ thường!

 

Đứng ở cuối đường mơ một miền chưa đến

Đường dẫu dài bao nhiêu cũng có lúc tận cùng

Xin chắp cánh thiên di qua nghìn dặm

Để thấy -một lần- đơn lẻ giữa không trung.

 

Cánh đồng sau mùa gặt nằm trơ gốc rạ

Tiếng tiêu buồn hoang hoải chiều cô thôn

Con bê nhỏ nghiêng tai chừng ngơ ngác

Đợi tiếng chuông chùa để xác định hoàng hôn.

 

Sẽ có một ngày bình yên như thế

Để cánh chim bay về phía cuối mùa đông

Biển có bao giờ vơi đâu em vẫn biết

Nhưng hạnh phúc bao lần có cũng như không.

Nhà thơ Vương Hoài Uyên

 

 

BÊN NGOÀI CÁNH CỬA

 

Rồi cũng như tất cả những buổi mai còn lại trong đời
Dẫu mưa nắng em cũng đến ngồi chỗ cũ
Ly cà phê đắng cho một ngày cũng đủ
Biển vẫn dạt dào vỗ sóng quanh em.

 

Đà Nẵng của những ngày tháng đó dịu êm
Những hạt cát vẫn vô tình làm xót lòng biển lớn
Những va vấp trong đời dẫu làm em đau đớn
Nhưng vẫn không bằng ngày tháng đó không anh.

 

Đứng trước biển đời thuyền quá mong manh
Có những bến bờ không bao giờ đến được
Cánh buồm mở gọi nỗi buồn phía trước
Quay quắt trong lòng biển rộng biết bao nhiêu

 

Dẫu thế nào vẫn gọi: một lần yêu!
Còn lại một người với vòng tay hoang hoải trống
Cửa số phận mở một lần rồi chợt đóng
Có kẻ đứng bên đời mãi gọi: “Vừng ơi!”*

 

__________

* "Vừng ơi, mở ra!" - câu gọi cửa trong truyện thần thoại .

 

VƯƠNG HOÀI UYÊN

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Nguyễn Hồng & những giả định bất an

>> Ngô Thị Thục Trang nằm nghe tiếng quê trìu mến

>> Nguyễn Duy nhìn từ xa... Tổ quốc!

>> Quách Lan Anh hò hẹn với cô đơn

>> Trần Xuân An bình tâm màu hoa huyên

>> Kim Hương có nỗi nhớ gọi gió rì rào

>> Võ Văn Pho khua bóng chiều lặng thinh

>> Nhật Chiêu & sông Hương Ka

>> Phan Cát Cẩn dựng hình hài từ bùn đất già nua

>> Thanh Quế trong trùng trùng mưa giăng

>> Trần Quốc Toàn & Trung thu Nam Bộ

>> Lê Đạt giàn trầu già khua những át cơ rơi

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.