Tin mới Xem thêm

  • Hồ Anh Thái & Không ra nước mắt

    Trên chuyến bay từ Bangkok sang Bangalore, Diệp ngồi cạnh một doanh nhân Hàn Quốc. Anh Hàn Quốc đã sang làm ăn ở Bangalore

  • Trần Xuân An quê là giọng nói

    xưa thơm chín dặm trăm làng/ nay sưa ngàn lần, thơm ngát/ nhớ tuổi chạy ào, áo trạc/ vắt nhanh lên mấy thân cừa

  • Mục đích của văn chương

    Văn chương nghệ thuật có ngai vàng riêng, ngồi ở trên ấy có thể là vua mà cũng có thể là phó thường dân. Nhưng họ lên ngai là do mọi người tôn lên, do lịch sử khẳng định, chứ đương thời họ cũng sống bình thường, làm thơ chỉ là một việc tự nhiên trong cuộc sống

  • Đằng sau nghi vấn "trường ma" xôn...

    Nghi vấn "trường ma" GWIS được coi là gây xôn xao không chỉ riêng với các học sinh và phụ huynh ở trường Newton, một ngôi trường tại Hà Nội có chương trình liên kết với GWIS mà muốn có cái bằng GWIS đó, người ta phải tốn 200 triệu học phí một năm

  • Hoàng Đăng Khoa và cuộc phiêu lưu những cách...

    Trong khoảng mươi năm nay, bạn đọc yêu văn chương trên toàn quốc dần quen thuộc với những bài phê bình trên mặt báo của Hoàng Đăng Khoa

  • Lê Đạt với cái tâm đắc đạo

    Nhà thơ Lê Đạt tên thật là Đà Công Đạt, sinh ngày 10.9.1929 ở bến Âu Lâu sông Hồng thuộc tỉnh Yên Bái, qua đời ngày 21.4.2008

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Xuân Trà câu thơ chìm nổi

07.12.2017-10:45

>> Lênh loang vệt nắng vẫy chiều

 

 

THẦM THÌ

 

Nhiều khi trong im lặng

Đã nói lên rất nhiều

Nhiều khi qua ánh mắt

Dạt dào bao thương yêu

 

Nhiều khi điều không nói

Cất sâu tận đáy lòng

Để vẫn còn nhau mãi

Giữa biển đời mênh mông

 

Tưởng ôm cả trời đất

Lại lẩn ngẩn lơ ngơ

Cây đời tươi hoa lá

Ta thầm thì vần thơ.

 

 

TRI KỶ

 

Tri thức bao la

Con người bé nhỏ

Khoác vai hỏi gió

Thơ gần hay xa

 

Thơ trẻ hay già

Vơi đầy cảm xúc

Ẩn trong ký ức

Khi tỏ khi mờ

Tôi chạm vào thơ

Vui buồn câu chữ

 

Tôi bơi vượt sóng

Biển thơ rộng dài

Ngóc ngách cuộc đời

Câu thơ chìm nổi

 

Đôi khi thủ thỉ

Thơ tìm đến tôi

Quấn quýt đứng ngồi

Như người tri kỷ.

 

 

VÔ THƯỜNG

 

Ngọn cỏ, giọt sương mai

Nhốt mặt trời nhấp nháy

Nắng non mềm vàng ắp

Đón ngày lên lao xao…

 

Phía bên này nhà ai

Tiếng trẻ chào đời khóc

Giữa bình minh đang mọc

Rộn rạo vui nói cười

 

Phía mong manh phận người

Kèn bi ai đưa tiễn

Gió nỉ non kể khóc

Đò đưa hồn qua sông!

Nhà thơ Xuân Trà

 

 

RU EM

 

Đã không giữ được thì buông

Sự đời vốn vậy, ta buồn chi nhau?

Đã không tình nghĩa trước sau

Cố mà níu kéo chỉ nhàu nát thêm!

 

Ngủ đi em, ngủ đi em

Giấc nồng - tình chị êm đềm lời ru.

Đất trời huyền dịu đêm thu

Bao la vũ trụ đền bù cho em.

 

Gió, mây, trăng, nước, hương đêm…

Ru hồn cõi mộng nhẹ êm, ngọt ngào

Rồi em sẽ thấy xôn xao

Ríu ran chim hót, cao cao ánh hồng

 

Rồi em sẽ thấy như không

Ngộ ra, thấu lẽ vô thường, nhé em!

 

 

SUY NGẪM

 

Cùng trong một cõi vô thường

Sao ta không thể nhịn nhường cho nhau?

Lửa kia ai đổ thêm dầu

Kiếp người vốn đã khổ đau tận cùng

 

Bàn chân bước bước giữa mông lung

Cộng đồng một mái nhà chung mỏng dày

Phận người ai biết rủi may

Ống quần cao thấp tỉnh say giữa trời

 

Trải bao đắng ngọt khóc cười

Người ơi người hãy yêu người - vị tha

Bầu trời tròn một mái nhà

Thương nhau sông biển gần xa yên bình.

 

XUÂN TRÀ

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Trúc Linh Lan nhan sắc mùa giông bão

>> Lương Ngọc An nhật ký về hoa sữa

>> Kim Hương tình theo tràng hạt lặng thinh chợ đời

>> Bùi Nguyễn Trường Kiên ca dao và mẹ và con

>> Đặng Tường Vy nghe ngôn ngữ chính mình lên tiếng

>> Phương Viên cái rét cũ vẫn còn tê ký ức

>> Lê Thanh Vy giải thiêng anh sau mỗi lần hẹn gặp

>> Nguyễn Vũ Quỳnh trả mùa thu cho em

>> Trần Hà Yên uống cạn chiều vẫn khát

>> Nguyễn Duy có một miền quê trong đi đứng nói cười

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

   

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.