Tin mới Xem thêm

  • Sơn Ca làm tung cả gió đông

    Tháng mười hai/ Đầu nhà hoang hoải/ Cây xoan gầy trơ cành run rẩy/ Ủ mình chờ nhú lộc mùa sau/ Đêm gió bấc thổi sâu/ Mẹ sinh em trong cơn gió âu sầu/ Tàu lá chuối cũng vặn mình rách toạc/ Theo những cơn đau./ Tháng mười hai/ Cha thắp đèn, mẹ hát những câu ca/ Ru ầu ơ…/ Con gái sinh trong mùa đông tháng giá/ Mắt mẹ thêm sâu/ Áo cha nhiều mảnh vá

  • Bước gió truyền kỳ: Cảm hứng lịch sử...

    Tôi đang cầm trong tay tập trường ca Bước gió truyền kỳ của nhà thơ Phan Hoàng. Đọc xong tập trường ca của anh

  • Đặng Thị Quế Phượng ngực rung lên tưởng vỡ

    Con thuyền lướt trên bóng mây/ Giật mình trăng thức loang đầy sóng xanh/ Giữa ngàn sen tựa bức tranh/ Cầm làn hương ngát ta dành tặng nhau

  • Bán sách theo cân, có hạ giá tác giả?

    Vào dịp cuối năm cũ, đầu năm mới, để thu hút độc giả đến với sách, nhiều đơn vị làm sách đã tung ra các chương trình giảm giá sách, trong đó có cả “bán sách theo cân”, liệu cách làm này có “hạ giá” tác giả? Hàng loạt chương trình sách giảm giá...

  • Phạm Tiến Duật vẫn lấp lánh Lửa đèn

    Nhà thơ Phạm Tiến Duật và các thế hệ nhà thơ chống Mỹ như Nguyễn Khoa Điềm, Hữu Thỉnh, Lê Anh Xuân, Thanh Thảo, Bằng Việt

  • Nhớ rất nhiều là nhớ được bao nhiêu - Huyền...

    Cô gái hiền ngoan ấy thể hiện cảm xúc thơ của mình một cách nhẹ nhàng, sâu lắng, như lời thầm thì nhỏ nhẹ. Tôi thích những bài thơ

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tác phẩm chọn lọc

Trần Quốc Toàn & Ngôi nhà trong bụng mẹ

26.10.2017-00:30

Nhà văn Trần Quốc Toàn với bạn đọc nhỏ tuổi

 

>> Người viết bằng Tổ quốc ghi công - Trần Quốc Toàn

>> Trần Quốc Toàn & Trung thu Nam Bộ

>> Quà trung thu từ một trại viết ở rừng Mã Đà

 

Ngôi nhà trong bụng mẹ

 

TRUYỆN NGẮN CỦA TRẦN QUỐC TOÀN

 

NVTPHCM- Ngôi nhà đầu tiên của mỗi con người chúng ta là một thủy cung huyền bí xây trong bụng người mẹ. Đó là Tử Cung. Công chúa hay hoàng tử, trong cung điện này đều có tên chung là Thai Nhi.

     

Tử cung giống như một ổ gà để người mẹ, học con gà mái, ấp một cái trứng tròn như số không. Và người cha, học theo con gà trống, gửi hơi nóng của mình vào đấy, hơi nóng mà con người gọi là tình yêu. Trái trứng tròn như một số 0. Từ 0 tới 1, từ quả trứng tới con người, đứa bé phải bơi qua 9 nấc thang thời gian hình xoắn trôn ốc, nối liền hơn 9 tháng. Suốt thời gian ấy Thai Nhi sống trong nước như cá, thức đã bơi mà ngủ cũng bơi. Người dẫn đường bơi là Mụ Bà.   

     

Mụ Bà chính là cô giáo mẫu giáo nhà trời, một bà tiên, xương với thịt được làm bằng dưỡng khí, thứ khí muôn loài hít thở. Là tiên, bà có thể tàng hình, theo gió vào với các cô các cậu đang sống trong bụng mẹ. Vào theo hai đường hầm lỗ mũi, giống như hầm Hải Vân xuyên chân núi Trường Sơn.

     

Khi đứa con ở nấc thang thời gian thứ nhất, người cha áp tai vào chỗ thắt eo của người mẹ, lắng nghe...

     

Trong Tử Cung, Mụ Bà xòe tay nói chuyện với cái trứng người Thai Nhi tròn như bọt nước, đang lăn trên các đường chỉ tay của bà:

 

- Con thấy mình lúc này thế nào?

     

- Thấy mình giống như một hạt ngọc.

     

- Không đúng! Ngọc thì quý nhưng ngọc không biết lớn lên như con người.

     

- Giống như dấu chấm câu của một nhà văn.

     

- Đúng! Sau dấu câu này là câu kia. Những câu văn nối nhau xếp thành truyện, chờ ngày con ra đời, lớn dần thành người biết đọc. Những dấu chấm câu như hạt vừng, hạt cải mẹ con vẫn gieo ngoài đồng.

     

Ở nấc thang thời gian thứ hai, cái dấu chấm kia, hạt vừng hạt cải kia đã lớn bằng con tôm nhỏ, bằng cái tép bưởi. Thai Nhi tép bưởi được theo mẹ ra đồng thăm lúa. Mẹ ngồi vào xuồng ba lá, khoan thai khua chèo. Thai Nhi tép bưởi được cưỡi trên dòng Cửu Long. Được chơi cầu bập bênh trên vai sông. Tử Cung biến thành rạp xiếc. Mụ Bà và Thai Nhi tép bưởi diễn trò đu bay, vừa chơi vừa học. Mụ Bà dạy Thai Nhi học bơi trong thủy cung của nó. Bà không cần nói, chỉ làm mẫu. Bắt đầu là bơi chó, quậy tứ tung.

     

Ở nấc thang thời gian thứ ba, Thai Nhi đã có hình người. Nó như con tò he to cỡ ngón tay út mới nặn xong cái đầu, tấm thân. Thai Nhi đã khôn hơn rất nhiều nhờ sự rèn cặp từng li từng tí của Mụ Bà. Nó biết, khi người mẹ (lúc này đang là Mẫu Hậu) nhai thì nó được nuốt những ngọt, bùi, chua, cay. Cả nhà, ai cũng đã từng là công chúa, là hoàng tử trong Tử Cung nên cũng biết điều này. Rau tươi trên đồng xa được hái về, tôm cá dưới sông sâu được bắt lên, cung tiến Thai Nhi. Xa lắc bên Mỹ những thợ cấp nước từ tòa nhà Liên Hiệåp Quốc cũng tới đây khoan giếng, trồng những cây nước, để Mẫu Hậu uống nước lọc từ đất phèn, giải khát cho con mình. Kể từ hôm nay, ngoài những người ruột thịt, ông bà, cha mẹ, anh chị... Thai Nhi có thêm những người bạn. Nhưng, chuyện này sắp gay cấn rồi đây! Lẫn trong chúng bạn đã có tí ti kẻ thù.

     

Tới nấc thang thời gian thứ tư, Thai Nhi đã biết gò mình lớn bằng múi bưởi thì tai họa tìm  tới. Tử Cung bí mật đến như thế mà Thần Chết vẫn mò ra. Ông ta rình rập tính bắt Thai Nhi về cõi âm của mình. Thần chết gieo một thứ hạt độc trên mảnh đất hoang mà cha Thai Nhi hay hái rau tập tàng về cho mẹ nó. Cây rau độc mọc lên, lẫn trong rau lành, được hái về. Bát canh rau thành chén thuốc độc đã kề miệng Mẫu Hậu. Cái chết chỉ còn cách Thai Nhi hơn một gang tay...

     

Thật may, Mụ Bà ngửi mùi canh lạ, chạy ngay lên đường hầm lỗ mũi. Bà nhìn thấy phiến lá độc trong tô canh và lập tức cầm lấy đuôi tóc của mình múa bài võ Tiêu độc bổng pháp. Mẹ Thai Nhi bỗng nhiên ngứa mũi không chịu được, bà hắt hơi mạnh tới mức tô canh độc rớt xuống đất vỡ tan tành. Chỗ đất ướt canh sủi bọt! Thai Nhi thoát chết. Từ Tử Cung nó nhìn ra ngoài thành bụng, ánh mặt trời loang loáng như đang nhảy múa.

 

Một hôm, đang nằm ngủ ở nấc thang thời gian thứ năm, áp tai vào một mạch máu, Thai Nhi nghe tiếng đàn. Nó thức giấc. Tiếng đàn từ lỗ tai mẹ đổ nhịp xuống lỗ tai con. Mụ Bà cùng nghe, bà dạy: “Rơi như nước giọt là tiếng đờn kìm. Tiếng đờn tranh thì ào thác đổ. Nỉ non là tiếng nhị biết khóc như người. Như chim hót trên cành là tiếng sáo lảnh lót. Ban nhạc tài tử đang chơi trong nhà con, những người bạn âm nhạc đang chờ con ngoài kia”.

     

Tới nấc thanh thời gian thứ sáu, khuôn mặt Thai Nhi đã thanh tú. Thân thể đã đủ chân tay. Mụ Bà đã có thể dạy thêm Thai Nhi môn bơi ếch, khỏa tay, khỏa chân như múa. Thủy Cung trở thành chật chội, Thai Nhi gần như bơi tại chỗ. Nó đạp, thành bụng mẹ nổi cục tròn như trái táo ta, nhỏ xíu. Người mẹ chỉ trái táo cho chị Hai của Thai Nhi. Người chị thích quá, chạy quanh trái táo khi ẩn khi hiện kia, vừa múa vừa hát: Kìa chú là chú ếch con, có hai là hai mắt tròn, chú ngồi học bài một mình bên hố bom kề vườn xoan, bao nhiêu cá trê non cùng bao nhiêu cá rô ron, tung tăng chiếc vây son nhịp theo trống ếch vang giòn, bao nhiêu chú chim ri, cùng bao cô cá rô phi, nghe tiếng hát mê ly cùng vui thích chí cười khì(*).

     

Theo những cú đạp nhịp của Thai Nhi, tiếng cười kia vang thành chuỗi. Rừng U Minh vỗ tay lá, khanh khách cười theo.

     

Bơi tới nấc thanh thời gian thứ bảy, Thai Nhi đã như một búp bê đẹp không thể chê. Nếu ở thành phố, người ta đã soi máy để biết Thai Nhi là công chúa hay hoàng tử. Nhưng Thai Nhi đang sống trong rừng U Minh chưa có máy soi! Mà soi làm gì, gái hay trai thì cũng là con người! Đã là người, không chỉ ăn lấy no, còn mặc lấy đẹp. Cả nhà lo quần áo cho Thai Nhi. Máy may cũng chưa có! Má với bà khâu tay. Khâu những manh áo cũ của ba của má, của chị Hai thành áo mới cho Thai Nhi. Ai cũng muốn quần áo của nó, dù là đồ mới may nhưng đã ấm hơi người.

     

Tới nấc tháng thời gian thứ tám, Mụ Bà đã sơn đỏ móng tay móng chân cho Thai Nhi, làm đẹp để nó chuẩn bị ra đời. Thai Nhi mũm mĩm, tròn trịa và sốt ruột lắm. Nó ôn các bài nhào lộn, các bài bơi chó và bơi ếch, rồi lựa thế, khom lưng lấy đà để thoát khỏi Tử Cung ra với đời. Lúc này, thần chết vẫn rình rập. Ông ta biến lưỡi hái và chính mình thành một miếng vỏ chuối mốc meo nằm phục trên cây cầu dẫn xuống bến sông. Người mẹ tham công tiếc việc xuống sông vo gạo, trượt vỏ chuối, té cái ùm! Nước sông đưa tay đỡ bà. Nhưng ai đỡ Thai Nhi?

     

Đừng lo! Mụ Bà nắm sợi dây an toàn vẫn buộc chỗ cuống rốn Thai Nhi kéo lại. Bà quắc mắt dồn sức kéo. Đôi chân mày giao nhau sắc như đôi song kiếm. Chỉ vậy thôi  mà Thần Chết vỏ chuối mốc cũng sợ, hiện hình, lê lưỡi hái, chạy mất dép!

     

Sau chín tháng bơi, thêm 10 ngày lựa thế, số 0 đã thành 1, Thai Nhi đủ 1 tuổi ta. Không theo cửa Miệng phía thành Đông mà theo cửa Mình phía Tây, nó ra đời. Đứa bé khóc, ban đầu oe oe oe rất khó hiểu. Rồi chuyển điệu nhoe nhoe nhoe, tiếng khóc nhòe lung linh như tranh thuốc nước. Tranh thành nhạc! Toe toe toe tiếng kèn trompet vang lên. Theo đường kèn, từ giữa hai đùi đứa bé, một tia nước cầu vồng vọt ra ấm nóng, mở tiếp con đường từ một tới hai tuổi, từ hai tới ba tuổi... để đứa bé trở thành người lớn.

     

Đứa bé này là gái hay trai, chẳng cần nói ra, các bạn đọc thông minh của tôi đã thừa biết rồi!

 

__________

(*) Ca từ của nhạc sỹ Phan Nhân

 

(Trích từ sách Học trong bụng mẹ)

 

 

TRUYỆN NGẮN:

 

>> Sương khói mịt mờ - Đỗ Bích Thuý

>> Khúc sống - Vũ Thị Huyền Trang

>> Vòng tròn - Dương Thành Phát

>> Nhìn từ phía khác - Dạ Ngân

>> “Nữ Oa” của làng - Mai Hương

>> Người chạy theo người - Trương Văn Tuấn

>> Mùa thu vàng rực rỡ - Nguyễn Thị Thu Huệ

>> Má ơi! - Nguyễn Trí

>> Miêu linh - Sương Nguyệt Minh

>> Vé vớt - Nguyễn Quang Thân

>> Những ngày mưa - Nguyễn Minh Ngọc

>> Bức tử hiện tại - Hoà Bình

 

 

>> ĐỌC TRUYỆN NGẮN TÁC GIẢ KHÁC…   

 

 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.