Tin mới Xem thêm

  • Về cuộc họp Ban Chấp hành Hội giữa năm 2018

    Dù đã thông báo ngừng cập nhật thông tin để sửa chữa và nâng cấp kể từ ngày 1.7.2018, nhưng theo yêu cầu của Ban

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố để đi chỗ khác chơi vì

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Truyện Ngắn

Truyện mini độc đáo của LÊ NGUYỄN

11.11.2010-18:10

Nhà nghiên cứu Lê Nguyễn thăm

khu tưởng niệm chí sĩ Phan Bội Châu ở Huế

 

NVTPHCM- Lê Nguyễn là một nhà nghiên cứu lịch sử, nhà dịch thuật quen thuộc ở Sài Gòn. Một ngày đẹp trời anh cao hứng "động bút" viết truyện, mà toàn truyện cực ngắn khoảng 100 chữ. Mỗi truyện là môt câu chuyện thiết thân đời sống thường nhật, được chắt lọc từng chữ trở nên sâu sắc, thâm thuý, gợi mở nhiều điều đáng suy ngẫm. (PH)

 

Tiếng ểnh ương

 

Nhà anh ở một phường ven đô, lại lọt vào vùng trũng. Sau một đám mưa, con đường trước nhà biến thành dòng sông nhỏ, đêm về tiếng ểnh ương kêu uềnh oang thật buồn. Chạnh nhớ những ngày bốn, năm tuổi, anh nằm ngủ bên Bà Ngoại, nửa đêm, mưa tạnh, tiếng ểnh ương vang vọng bốn bề, quần anh ướt đẫm, hai bà cháu mò mẫm trong bóng tối tìm quần để thay. 50 năm qua đi, đêm nay âm hưởng tiếng uềnh oang y như ngày nào. Chỉ có Bà Ngoại là không còn nữa.

Sáng ra, vợ anh sắp xếp chăn màn, bỗng la toáng lên: tối qua mưa dột ở đâu mà gối anh ẩm ỉ thế này?

 

  

Tô mì

 

Em gái tôi rất thích ăn mì, nhưng hồi ấy nhà nghèo lắm, không phải thèm là ăn được. Có bữa Ba đến trường rước nó về, hai cha con ghé lại xe mì đầu hẽm, Ba kêu một tô mì, đẩy về phía nó: con ăn đi, Ba no rồi.

Ăn xong, nó chợt nhìn thấy Ba vét hết các túi mới đủ tiền trả tô mì.

15 năm trôi qua, em tôi đã là một cô giáo. Hôm lãnh tháng lương đầu tiên về, nó cầm xấp tiền tần ngần mãi. Tôi hỏi:

-  Mi định mua sắm gì đây ?

-  Em mua tô mì thật ngon cúng Ba !

Rồi nó quay mặt hướng khác, giấu đi hai con mắt đỏ hoe.

 

 

Chiếc áo vét cũ

 

Hồi còn sống, Ngoại chí thú dành dụm tiền nuôi heo lấy lời mua trầu cau hàng bữa. Vậy mà nghe tin tôi cưới vợ, Ngoại bán non con heo duy nhất, dúi hết tiền cho tôi sắm bộ complet. Chiều nay, tôi và con gái giở rương, xốc lại đống quần áo cũ, xịt thuốc diệt gián, tôi lặng người nhìn chiếc áo vét năm xưa. Con bé đang mải mê xịt gián, thoáng nhìn thấy tôi, vội buông chai thuốc, ôm chầm lấy bố: xin lỗi, con xịt thuốc làm ba cay mắt lắm phải không?

 

 

Ngôi trường xưa

 

Năm tôi lên 10, mỗi lần đạp xe chở tôi chạy ngang một ngôi nhà ngói lụp xụp, Ba thường hào hứng nhắc: “Trường cũ của Ba đấy !”

Năm tôi 30 tuổi, có lần hai  cha con đi qua ngôi trường cũ, nay đã trở thành một khách sạn sang trọng, mắt Ba thoáng buồn.

Năm tôi 50 tuổi, Ba mất. Bữa nọ, lúc sắp xếp lại đống đồ tế nhuyễn của ông, tôi chợt thấy một chiếc hộp rất xinh, bên trong chỉ có một mảnh ngói vỡ cùng hàng chữ nắn nót: ”Chút kỷ niệm còn sót lại từ ngôi trường của tôi”.

 

 

Đếm lại tiền

 

Ông Ba đã trên 70 tuổi, lại sống một mình. Bữa nọ, nghe tiếng rên hừ hự, Ut ở cạnh nhà vội chạy qua, thấy ông lão bị trúng gió, người tái xanh. Ut chụp chai dầu xanh trên kệ, giúp ông lật xấp lại, rồi cạo gió, đánh lưng. Lát sau, ông Ba hồi tỉnh dần, nhịp thở đã đều đặn. Ut quay về, nửa giờ sau mang qua cho ông một ly sữa nóng. Vào nhà, thấy ông Ba đã khỏe, đang ngồi tẩn mẩn đếm lại gói tiền vẫn thường nhét dưới nệm.

 

TRUYỆN NGẮN TÁC GIẢ KHÁC:

>> Trai làng chài- Trần Quốc Cưỡng

>> Nguyễn Thu Phương- Trăng mật xứ người

>> Nguyễn Thu Trân- Ngày hết khùng & Lên cơn

>> Thằng Khoẻ- Lưu Quang Minh

>> Giấc mơ hạnh phúc- Dương Thuỵ

>> Giấc ngủ lạ đời- Ngô Phan Lưu

>> Thằng Ngốc- Pha Lê 

>> Tâm thần; Tơ nhện; Cái chết lạnh- Đình Kính 

>> Xuyên đêm- Phan Hồn Nhiên

>> Những con chim chết- Nguyễn Danh Lam

>> Đằng sau cơn bão- Trần Thị Thắng 

  

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.