Tin mới Xem thêm

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

  • Truyện ngắn Hoàng Hiền: Mẹ con

    U nghỉ đi, con về thu xếp. Dứt lời, Hiên đi ra sân nổ máy lao vút ra cổng, mấy con chó con chạy theo sủa ăng ẳng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Truyện Ngắn

Truyện ngắn Sơn Trần: Cát chảy

27.10.2017-18:00 

Tác giả Sơn Trần

 

Cát chảy

 

TRUYỆN NGẮN CỦA SƠN TRẦN

 

1. Dịu thập thững bước đi dưới cái nắng trưa chang chang rát mặt. Không một bóng cây, cỏ hai bên đường xơ xác, héo rũ. Bốn phía toàn cát. Cát ngút ngàn, hút tầm mắt cũng chỉ là màu trắng của cát.

 

Dịu dừng lại, nhìn quanh ngán ngẩm. Không một chiếc xe cùng chiều để Dịu quá giang về làng. Làng trước mặt nhưng còn xa lắm, chỉ trông thấy lùm cây xanh thẫm và mấy ngôi nhà xây trăng trắng. Mồ hôi bắt đầu túa ra, rin rít. Hầm hập nóng từ đầu đến lưng. Đôi chân rã rời nhưng Dịu vẫn dấn bước. Cát bay rải khắp mặt đường, xàn xạt như níu kéo.

 

Cũng phải non cây số nữa mới tới làng. Dịu tự trách mình tiếc gì một chuyến xe ôm để gã đàn ông mặt thiểu não, cứ phải lẽo đẽo theo sau nài nỉ. Thực ra, Dịu muốn đi bộ, ngang qua trảng cát, như cách nay mười năm Dịu đã từng băng đi. Trong đêm tối, chỉ ánh trăng le lói dẫn đường. Nhưng không ngờ đường về làng hôm nay sao xa quá, cát cũng nhiều hơn, bước chân Dịu lại không còn như trước. Cứ loạng choạng suýt ngã mấy lần.

 

2. Làng nhỏ lại nghèo, bốn bề là cát. Phía ngoài trảng cát mênh mông kia là biển. Biển rộng lớn nhưng hay vô tình, dồn thổi cát hàng năm. Cát thành núi, thành bức tường rào bao vây làng. Lại gió Lào thổi rát mặt, khô khốc. Không nhiều loại cây mọc nổi, chỉ sim mua, xương rồng và cỏ cứng. Người sống và người chết đều gắn liền với cát. Những ngôi nhà nhỏ nằm chen chúc lẫn với những nấm mộ cũng nhỏ, sơ sài, khuất lấp dưới cát. Cứ đời này qua đời khác, không thay đổi.

 

Dịu lớn lên trong căn nhà thiếu hơi thở  đàn ông. Nằm ở rìa làng, tựa lưng vào cồn cát cao. Quanh năm, thầm lặng ba người phụ nữ đặc quánh nỗi niềm, khó giải tỏa cùng nhau. Mười sáu tuổi, lẫn đầu tiên, biết thế nào là nụ hôn vội vàng, sợ sệt của thằng con trai theo cha lùa dê về phía núi, Dịu nhận ra một điều rằng cả bà và mẹ đều chịu sự thiệt thòi để rồi từng đêm ngồi bó gối nhìn ánh trăng nhạt nhòa ơ hờ trên cát, hay nằm úp, nén lòng thật chặt ghìm lấy cơn thèm khát đến tột cùng tê dại