Tin mới Xem thêm

  • Võ Văn Pho chờ mai nắng ấm

    Tính sao đây/ Phải sao đây?/ Giữa bao ngang trái/ Chất đầy trái ngang./ May còn/ Tình mẹ cưu mang

  • Nguyễn Thị Phương Nam gửi vào khoảng lặng

    Có những ngày im lặng/ Nghe nhịp thời gian trôi/ Đếm từng đợt mưa rơi/ Tính từng ngày nắng ấm/ Nhìn từng cơn gió thoảng

  • Dẹp cho hiệu quả

    Cựu Tổng thống Mỹ Ronald Reagan có câu nói rất nổi tiếng: "Let's it die" (hãy để cho nó chết) chính là để nói về thái độ cần thiết khi “thanh lọc”

  • Cảm hứng từ lý tưởng và tính nhân văn

    Với tính nhân văn cao, chất lãng mạn trữ tình và hiện thực sâu sắc, văn học Nga - Xô Viết đã ảnh hưởng mạnh mẽ lên tính cách, lối sống của con người và văn học Việt trong một thời kỳ dài sau Cách mạng Tháng Mười. Có thể nói, nước Nga và văn học Nga - Xô Viết luôn là niềm tự hào của các thế hệ cầm bút ở Việt Nam.

  • Kim Hài - Giòng sông Tỉnh Thức - kỳ 3

    Cái tư thế kỳ lạ của Quân khi qua đời khiến dân Tối Thượng xôn xao. Thái độ thờ ơ, lầm lủi của mọi người dường

  • Nguyễn Vũ Tiềm tương tư gói lại mang về

    Nhà thơ Nguyễn Vũ Tiềm năm nay đã 77 tuổi. Hơn nửa thế kỷ miệt mài với thi ca, ông có một vị trí đáng kể trong lòng công chúng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Truyện Ngắn

Nguyễn Thị Hải-Từ hẻm trưa đến đêm công sở

30.7.2011-16:50

Nhà văn trẻ Nguyễn Thị Hải

>> Bí mật & Mặt trời lặn

Từ hẻm trưa đến đêm công sở

 

TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN THỊ HẢI

 

NVTPHCM- Cô rời mắt khỏi màn hình máy tính nhìn lên thì thấy con cá đã nằm ngửa nổi trên mặt nước, hoàn toàn không còn động tĩnh gì, cái miệng với vành môi láng bóng tuyệt nhiên chẳng còn hớp ra hớp vào. Vậy là nó đã chết từ hồi nào rồi.

Con cá còn lại bơi rối loạn phía dưới như muốn lẩn trốn một cái gì đó, thỉnh thoảng lại quẫy thật mạnh, làm cho những cọng rong xanh thả trong chậu cũng rối loạn theo.

Một tuần trước cô tình cờ rẽ vào một đường hẻm lạ lẫm, bước đi trên vỉa hè chật hẹp nắng nôi, ánh mắt hiện ra vẻ cam chịu nỗi khổ sở vô hình nào đó. Giữa chừng cô bắt gặp xe cá cảnh dựng bên lề đường, người bán che mặt bằng chiếc nón lá ngả lưng dưới gốc cây ngủ mê mệt. Cô đứng lại nhìn những con cá trong những bịch nilông lớn nhỏ, vẻ đẹp rực rỡ của chúng hiện ra rõ mồn một trong thứ ánh sáng tĩnh mịch buổi trưa.

Cô say sưa ngắm, rồi đột ngột nhận ra những con cá hoàn toàn chìm đắm trong giấc mộng sâu thẳm ở một cõi xa xăm nào đó, không có ý thức gì về cô cũng như cảnh vật bên ngoài. Chúng bơi trong trạng thái giống như người mộng du. Cô vỗ nhẹ vào bịch nước nửa như vỗ vào thế giới ao hồ ẩn chứa trong tâm thức bầy cá, nửa muốn đánh thức chúng, nhưng chẳng khác nào tiếng vỗ bên ngoài thế giới, không lay động được người trong cuộc.

Cô tự nhủ mặc dù yếu mệt vì ánh nắng chói chang và bịch nước chật hẹp, nhưng có vẻ tụi mày vẫn cương quyết mộng đến cùng phải không?

Chợt người bán tỉnh dậy, bỏ chiếc nón khỏi mặt, lộ ra ánh mắt hung dữ nhìn xoáy vào cô, sau đó cất tiếng hỏi dò xét: “Cô có mua không?”. Cô cảm thấy mất tự chủ, trả lời có hay không, bỏ đi hay đứng lại đều không ổn, một khoảnh khắc thật kỳ cục. Người đàn ông cố tình thể hiện sự uy hiếp ngầm qua ánh mắt nhìn không chớp khiến tay chân cô rụng rời. Thật quá quắt, cô nghĩ, mình chẳng đề phòng gì và thế là rơi ngay vào cái bẫy của ông ta.

Để mau thoát khỏi tình thế khó chịu đi kèm với mối nguy hiểm rập rình, cô đành phải mua một cặp cá chép hồng. Người đàn ông đứng dậy, tấm lưng dài thượt hơi khòm, tỏ ra phấn chấn vui vẻ vớt cặp cá sang bịch nilông khác, cho vào đấy vài nhánh rong, tặng thêm túi nhỏ thức ăn sẵn và trao cho cô một cách ân cần giả dối. Cái cách trơ trẽn ông ta nhận tờ tiền 100 ngàn y hệt một tên cướp.

Cô không có kinh nghiệm nuôi cá cũng không có cảm hứng nuôi, nên khi thả hai con cá vào chậu pha lê ở chỗ làm việc cô liền cảm thấy hối hận. Cô vừa làm vừa nhìn chúng bơi qua bơi lại, đến chừng hết chịu nổi cô đứng dậy bê cái chậu đặt khuất sau màn hình máy tính, trên bậc tường gắn kính cường lực phủ rèm che. Cái chậu nằm khuất trong đó, cả ngày cô không nhìn tới nữa cho tới lúc ra về. Mỗi buổi sáng đặt chân đến công sở, cô thả cho chúng mấy hạt cám trong bịch thức ăn được cho rồi thôi.

Nhưng sáng nay khi thay nước, cô thấy hai con cá yếu lả, màu sắc nhợt nhạt, cặp mắt đỏ đục như mù lòa. Điều đó khiến cô lo lắng. Thay vì đặt chậu cá vào chỗ thường lệ thì cô để nó xích ra trước mặt. Cả ngày cô theo dõi hai con cá.

Đáng lẽ cô nên thả chúng xuống hồ thì bây giờ đâu có chuyện này xảy ra. Từ việc đi lạc vào cái hẻm ấy, rồi đứng lại quan sát giấc mộng của bầy cá, rồi rơi vào cái bẫy vô hình dẫn đến việc phải mua hai con cá, sau đó đem chúng về nuôi, tất cả diễn ra hoàn toàn vô thức, không có chút chủ ý nào, cô những muốn phản kháng, phủ nhận thì sự thể cũng đã an bài như thế. Đã quá muộn rồi.

Còn một tiếng nữa hết giờ làm việc, trong thời gian đó cô phải làm cho xong văn bản dang dở và đợi kết quả chung cuộc từ bọn cá. Dù sao chúng cũng gây cho cô nỗi đau xót không thể tránh khỏi. Như từ trên trời rơi xuống. Cô không thể tưởng cô đã bỏ tiền mua lấy nỗi đau xót từ một con hẻm hoang vu nắng chói, từ vụ va chạm mà cô là người yếu thế, bị kẻ lạ uy hiếp tinh thần.

Khi hết giờ làm việc, người đầu tiên vội vã rời khỏi phòng, tiếng chào chưa kịp tan thì người khác cũng xách cặp ra theo. Chỉ còn cô và M.. Cô kéo rèm cửa phủ lên chậu cá để M. không thấy được sự việc diễn ra. M. đứng cách dãy bàn kê giữa phòng, nhìn cô từ phía sau, nói: “Chưa xong à? Về chung đi Q.”. Qua cánh cửa rèm kéo dạt về phía mình, cô nhìn xuống đường lơ đễnh, người ở các ngã tư dồn ứ chờ đèn đỏ, có vẻ sắp tắc nghẽn. Cô nói: “Về trước đi M.. Mình làm xong còn gửi đi cho sếp. Ổng đang đợi ở trển”.

Cô không dối M., quả thực ông sếp đang đợi văn bản của cô. Phòng của ông ở tầng trên. Thường ông có thói quen ở lại văn phòng khá trễ.

Cô vén rèm gọn ra lề nhìn chậu cá, bây giờ chỉ còn một mình cô với chúng. Con cá chết vẫn nổi trên mặt nước như cũ, con còn lại thì đang xỉu dần. Thỉnh thoảng nó từ từ xoay ngửa mình ra, nếu cứ như vậy thì coi như xong rồi, nhưng giữa chừng nó lại hoảng hốt quẫy động toàn thân, rồi ráng hụp lên hụp xuống tìm kiếm dưỡng khí, đến lúc đuối sức đành bất lực thả mình vào trạng thái xoay ngang như cũ. Nó lặp đi lặp lại liên tục như vậy.

Thật là quá sức chịu đựng. Cô đập đập lên ngực. Đến như thế này thì nỗi tức bực đã chuyển thành thù oán. Nếu được trở lại cô sẽ trút cái nhìn bây giờ vào tận cõi lòng đen tối nham hiểm của gã đàn ông đã bán hai con cá cho cô. Cô thực sự chỉ muốn hét lên với gã.

Cô gửi văn bản qua Yahoo! Messenger cho sếp. Xong xuôi, cô sleep máy tính, ngả người vào ghế, nhìn ra khoảng xanh bên trên công viên bên kia đường, theo dõi sắc mây từ trong xanh chuyển dần dần sang tối sẫm.

Cô ngồi như thế đến 8 giờ tối. Tất cả các đèn đêm đã sáng lên, trong công viên, trên đường phố và các quán xá, với các kiểu ánh sáng khác nhau. Cô đoán ông sếp của cô đã về. Mà nếu chưa thì chắc chắn ông ấy cũng không bao giờ ghé qua phòng của nhân viên vào giờ này. Nếu làm vậy, ông sẽ giật mình thấy cô ngồi một mình trong ánh đèn đường trắng nhạt hắt vào, trong khi điện trong phòng tắt ngấm.

Cô quyết định chừng nào con cá còn lại chưa chết hẳn thì cô không thể về. Tình trạng hấp hối của nó kéo dài bất thường. Nó đã chẳng thèm đếm xỉa đến cô, một mình vật lộn với cái chết một cách căng thẳng, tuyệt vọng, lại hơi giống đang diễn kịch câm.

Cô bắt đầu nghĩ tới việc ở lại văn phòng qua đêm. Đó là điều mới mẻ táo bạo. Cô chưa từng làm vậy bao giờ. Hơn nữa, nội quy tòa nhà không cho phép. Tuy nhiên nếu cô tắt điện và không gây ồn ào thì không ai biết cô ở lại. Xe máy của nhân viên để dưới tầng hầm, hàng trăm chiếc, nhiều người đi công tác bằng taxi vẫn thường bỏ xe máy qua đêm tại đó.

“Vì hai con cá và việc xảy ra với chúng - cô tự nhủ - Mình không có cách nào khác”. Một tiếng sau, cô gọi điện thoại cho đứa em trai là sinh viên đại học năm cuối. Hai chị em cô thuê chung lầu 2 của một căn hộ. Cô nghĩ trước một cái cớ, để rốt lại: “Chị sẽ cùng với Tr. về nhà chị ấy. Em không phải lo nhé”.

Cô bật máy tính lên, vào website nhạc quen thuộc mở hòa tấu ở mức 10 trên volume 100. Phòng làm việc có tủ lạnh Sanyo loại một cửa, cô mở ra, có thịt bò khô, phó mát, táo xanh. Mì gói trên tủ gỗ, bên cạnh có đủ tô, đũa, muỗng và bình nấu nước nóng. Mọi người trong phòng vẫn đóng tiền quỹ cho Tr. hằng tuần, cô ấy sẽ bảo đảm luôn có đồ ăn, đồ uống trong tủ lạnh.

Trong khi ăn mì cô liếc nhìn chậu cá, đèn đường đọng trong đó biến màu nước thành trắng sữa. Nếu không phải con cá sắp chết thỉnh thoảng lại vùng vẫy quái gở thì nhìn giống tô canh lớn, rất có thẩm mỹ như ở nhà hàng.

Vì cô cứ giấu chậu cá sau máy tính nên nó không gây chú ý nhiều trong phòng. Chỉ có Tr. đứng ngắm một lần rồi tưởng tượng: “Nếu chúng đẻ ra một bầy cá con nữa thì tuyệt.” M. góp lời: “Nếu vậy Tr. mua chiếc chảo để cá lớn tụi mình chiên”.

Trước khi thả cá, cái chậu pha lê trắng dùng để thả những bông cúc. Nhìn những hoa cúc bé nhỏ, tinh thần cô thư giãn nhẹ nhàng. Khi thả hai con cá vào cô phải bỏ đi những bông cúc còn tươi.

Từ phút quyết định ở lại cô thấy nhẹ nhõm hơn. Như để đền bù cho hai con cá, vì chúng cô sẵn sàng chịu mạo hiểm, sẵn sàng vi phạm nội quy. Cô đắm mình vào cảm xúc cô độc thầm lặng, nghĩ mình chưa bao giờ trải qua một đêm nào như thế này.

Cô đứng lên đi đến cửa kính hé mở hóng gió buổi đêm và nhìn sang sân thượng quán cà phê Beta. Hai tầng dưới là phòng máy lạnh, tường kính, nhấp nháy đèn màu, còn trên sân thượng che mái vòm, bốn bên trống trải. Cô hình dung sự dễ chịu của những người khách đang ngồi trên đó.

Cặp trai gái ngồi ngoài cùng, gần cây cột chống mái vòm và mấy chậu cây gì đó xanh đen. Cô gái mặc váy đầm, tóc ngắn để xõa, lâu lâu cầm ly nước lên uống. Người đàn ông nhìn cô gái không rời mắt. Nghĩ đến tình yêu cô thấy lòng rối loạn. Cô đã chấm dứt một tình yêu, sau hai năm vẫn chưa nguôi được. Cô thấy mình không cảm thông được cuộc trò chuyện âm thầm kia nên chuyển ánh mắt sang nơi khác.

Phía sau quán cà phê Beta nhô ra một phần căn chung cư xây từ thời Pháp. Hành lang của tầng áp mái, mái ngói chảy thấp xuống che chắn quá nửa, bóng tối ngự trị, chỉ nhìn thấy mé ngoài treo dây phơi quần áo. Một chút mùi vị lịch sử gợi lên nhưng ấn tượng về sự mục rã cũ kỹ thì sâu đậm hơn.

Cô nhìn chếch xuống hồ nước ốp gạch xanh đầu công viên, vòi nước vẫn phun lên ở giữa. Cô để ý một người con gái đi bộ tha thẩn gần đó. Mái tóc xù rối và ví trang điểm cầm trong tay. Cô không đủ kiên nhẫn để theo dõi xem cuối cùng người đàn ông nào sẽ ghé đến với cô ấy. Cô trở về ghế, lắng nghe bản nhạc và lim dim ngủ.

Điều cô không ngờ là có thể nhìn thấy trăng khuyết từ trong phòng mình. Vầng trăng trôi đến bầu trời lúc 12 giờ đêm. Cô đứng dậy khỏi ghế, chống tay hướng ra phía ngoài. Cô không rõ trăng khuyết ngày thứ bao nhiêu sau rằm, mười chín, hay hai mươi. Cô khẽ kêu lên “ồ”, vì ở tư thế ấy cô chợt nhìn thấy bấy giờ hai con cá đã nổi cùng nhau.

Sự căng thẳng, nặng nề suốt một tuần tan biến khỏi cô. Nó tan biến khi hai con cá chết. Cô đã chủ tâm chờ đợi kết quả này. Âm nhạc vẫn cuồn cuộn tuôn ra, rất êm nhẹ, thánh thót. Cô để tay lên trái tim, ánh mắt chợt mờ đi.

Lâu lâu cô thấy mình ngủ thiếp rồi lại bừng tỉnh dậy bất thần. Sau cùng có tiếng xe máy đi rà rà dưới đường có vẻ bất thường đã đánh thức cô. Cô ngó xuống. Ở bên đường, chiếc xe máy đi cạnh cô gái ban nãy. Con đường vắng vẻ, người đàn ông đi xe bất ngờ cất giọng van vỉ: “Về đi em. Em đang ốm mà”. Giọng nói bất lực, đau buồn nghe rõ mồn một trong đêm.

Cô gái không đáp, cúi đầu đi về hướng công viên. Có thể cô ấy khóc, vì cô thấy cô ấy đưa tay lau mắt. Cô biết từ trước cô ấy là gái làng chơi. Người đàn ông có thể hằng ngày vẫn chở cô ấy đi làm.

Hai con cá nằm bình thản trong chậu nước. Rong xanh lặng lẽ ngoi lên trên mặt như muốn vươn ra ngoài ánh trăng. Cô lau mặt bằng chiếc khăn ướt cho tỉnh táo. Bầu trời sâu thẳm nổi rõ mảnh trăng khuya như thể một khung cảnh vĩnh hằng. Những đêm trước, hai con cá lặng lẽ bơi trong khung cảnh đó. Đắm chìm trong mộng hay là tỉnh thức đau đớn, cô không biết được.

Bỗng cô muốn thể nghiệm một điều. Thay vì chúng, bây giờ là cô. Cô là người thay thế. Trong cô có sự thôi thúc khẩn thiết. Ít nhất là trong đêm nay. Không thể để nhịp điệu của bầy cá ngưng lại giữa chừng khi ánh trăng kia vẫn còn soi chiếu. Nếu không cô chỉ là kẻ ngoại cuộc, mãi mãi không thể là một bộ phận của khung cảnh vĩnh hằng như bầy cá từng là suốt một tuần ròng rã.

 

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ KHÁC:

>> Bích Ngân - Ban mai dịu dàng

>> Đặng Thanh Nhân - Trái tim thật thà

>> Trương Anh Quốc - Chân thành

>> Đỗ Ngọc Thạch - Kiếm sống

>> Nguyễn Hoài Sâm & chùm truyện cực ngắn

>> Nguyễn Thu Trân - Thắp nến trên sông

>> Ngô Thuý Nga - Có những lúc như thế

>> Đặng Hồng Quang - Cô gái vùng chiến tuyến

>> Nguyễn Thiên Ngân - Thời gian để sống

>> Lê Hoài Nam - Môn đệ thứ mười hai

>> Hoàng Thị Ngân - Mùa hè của Amanda

>> Hoàng Hiền - Nắng cuối dòng sông

>> Sơn Nam - Bắt sấu rừng U Minh hạ

>> Nguyễn Thanh - Miên man quê chị

>> Cao Chiến - Sương vẫn bay trên cánh đồng

>> Phan Trang Hy - Im lặng của thiền sư

>> Vũ Hồng - Chuyện thứ 8 của những người chăn vịt

>> Võ Thu Hương - Mùa đông bên cửa sổ

>> Trần Văn Tuấn - Bằng lăng

>> Lưu Quang Minh - Toả sáng

>> La Thị Ánh Hường - Lựa chọn

>> Nguyễn Hương Duyên - Bến đợi nhọc nhằn

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.