Tin mới Xem thêm

  • Võ Văn Pho chờ mai nắng ấm

    Tính sao đây/ Phải sao đây?/ Giữa bao ngang trái/ Chất đầy trái ngang./ May còn/ Tình mẹ cưu mang

  • Nguyễn Thị Phương Nam gửi vào khoảng lặng

    Có những ngày im lặng/ Nghe nhịp thời gian trôi/ Đếm từng đợt mưa rơi/ Tính từng ngày nắng ấm/ Nhìn từng cơn gió thoảng

  • Dẹp cho hiệu quả

    Cựu Tổng thống Mỹ Ronald Reagan có câu nói rất nổi tiếng: "Let's it die" (hãy để cho nó chết) chính là để nói về thái độ cần thiết khi “thanh lọc”

  • Cảm hứng từ lý tưởng và tính nhân văn

    Với tính nhân văn cao, chất lãng mạn trữ tình và hiện thực sâu sắc, văn học Nga - Xô Viết đã ảnh hưởng mạnh mẽ lên tính cách, lối sống của con người và văn học Việt trong một thời kỳ dài sau Cách mạng Tháng Mười. Có thể nói, nước Nga và văn học Nga - Xô Viết luôn là niềm tự hào của các thế hệ cầm bút ở Việt Nam.

  • Kim Hài - Giòng sông Tỉnh Thức - kỳ 3

    Cái tư thế kỳ lạ của Quân khi qua đời khiến dân Tối Thượng xôn xao. Thái độ thờ ơ, lầm lủi của mọi người dường

  • Nguyễn Vũ Tiềm tương tư gói lại mang về

    Nhà thơ Nguyễn Vũ Tiềm năm nay đã 77 tuổi. Hơn nửa thế kỷ miệt mài với thi ca, ông có một vị trí đáng kể trong lòng công chúng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Truyện Ngắn

Vũ Thị Huyền Trang - Khúc sống

23.10.2017-23:10

Nhà văn trẻ Vũ Thị Huyền Trang

 

>> Giải cứu

>> Sống như những đóa hoa

>> Thanh xuân...

>> Hàng rào

>> Khoa sản

 

Khúc sống

 

TRUYỆN NGẮN CỦA VŨ THỊ HUYỀN TRANG

 

NVTPHCM- Hôm rồi, tí nữa thì Diên chết mất xác ở đường tàu, đoạn chạy qua thành phố ngay gần cơ quan mới của Diên. Người gác barie tá hỏa vì sau khi hạ chắn cả hai bên đường đến lúc ngoảnh lại vẫn thấy một cô gái đứng lù lù bất động ở giữa đường ray.

 

Lúc có người túm tay lôi nhanh Diên chạy ra thì vừa hay tàu chạy đến. Thiên hạ mắng Diên dữ quá, người thì bảo tiếng còi tàu to vậy sao không nghe thấy? Tiếng mọi người gào thét khản cổ sao không nghe thấy? Nếu có bị điếc thì cũng phải nhìn thấy tử thần đang lao đến chứ? Người ác mồm ác miệng lại bảo muốn chết thì đi về nhà mà chết chứ sao ra giữa đường ăn vạ để tai họa lây người khác.

 

Đến tận lúc ấy Diên như mới sực tỉnh, ngoảnh lại chỗ đường tàu thấy lạnh sống lưng. Lơ ngơ không hiểu vì sao mình vừa đánh rơi tính mạng giữa đường ray xe lửa. Như thể Diên đã được lập trình và ai đó vừa tiện tay bấm nút cho Diên bất động. Rõ ràng Diên có nghe thấy tiếng còi tàu, nghe thấy cả đám đông hoảng hốt kia nhưng Diên đã mất hẳn sự kiểm soát của chính mình. Mọi ý niệm về thực tại, về sự sống và cái chết chỉ còn là một khoảng trắng. U mê như thể vừa bước ra từ khu vườn phép thuật. Diên cứ thắc mắc với Vy rằng có một kẻ giấu mặt nào đó đã đánh cắp tâm trí của cô.

 

Vy ngồi nghe Diên kể, không hề ngẩng mặt lên một lần. Vy miệt mài chơi với con lật đật, xô nó ngã rồi nhìn nó tự đứng lên. Vy lúc nào cũng vậy, thích thú những món quà lặt vặt như một đứa trẻ vẫn còn thiết tha tin vào cổ tích. Như thể lúc Phong bỏ đi không một lời từ biệt, Vy gọi đến nóng máy vẫn không liên lạc được, lúc về phòng lục tìm thấy búp bê Atrioshka, Vy đã hồn nhiên khi nghĩ rằng đó là một trò chơi đầy thú vị do Phong sắp đặt. Rằng khi mở từng con búp bê rỗng ruột được xếp lồng vào nhau chắc chắn sẽ có một bất ngờ nào đó. Biết đâu trong con búp bê bé xíu cuối cùng sẽ là một chiếc nhẫn đính hôn, kiểu lãng mạn này Vy đã từng thấy trong phim Hàn Quốc. Thật kỳ diệu làm sao, trong đó đúng là có một chiếc nhẫn đính đá, hẳn là rất đắt tiền, hẳn là anh đã để lại món quà này rồi lặng lẽ đi công tác. Vy đặt chiếc nhẫn vào chỗ cũ, mỉm cười nghĩ đến ngày anh tự tay đeo cho nàng. Thậm chí Vy đã tính xa xôi rằng phòng nhiều đồ đạc thế này không biết phải vận chuyển thế nào. Lấy nhau rồi thì phải chuyển về nhà anh chứ, chắc là sẽ nhớ căn phòng hai người từng sống chung này.

 

Nên lúc Diên kể về vụ suýt chết của mình thì ý nghĩ của Vy còn giăng mắc đâu đó trong ngăn bàn. Chiều Vy đi làm về cái

 

ngăn bàn trống không, con búp bê Atrioshka đã biến mất không vết dấu.

 

Chuyện của Diên, Vy bảo:

 

- Hình như lúc đấy có một linh hồn đi qua cậu. Khi hai thế giới âm dương nhập vào nhau thì mọi thứ sẽ ngưng lại trong khoảnh khắc. Hoặc là cậu đã mất nhận thức như một kẻ mộng du. Liệu có khi nào người ta mộng du ngay cả khi đang thức không Diên nhỉ?

 

Còn chuyện của Vy thì Diên phán xanh rờn:

 

- Hẳn là thằng cha đó lúc cuốn gói ra đi đã quên mất con búp bê. Nhưng tiếc làm gì vì nó cũng đâu dành cho cậu. Thích thì… bớt lương ra mà sắm.

 

Trong con mắt của bạn bè thì Diên lúc nào cũng vậy, nhẹ nhàng đặt mọi chuyện đúng vị trí của nó. Không ầm ĩ, không khua chiêng khua trống, chuyện gì đến thì thản nhiên đón nhận, chuyện gì đi thì cho qua. Chẳng mấy khi thấy Diên bận bịu suy nghĩ về điều gì đó quá nhiều ngoài cái việc đứng lơ ngơ giữa đường ray khi tàu lao đến. Nhưng sau này cũng không còn thấy Diên nhắc đến chuyện ấy nữa tựa như đã quên lãng thật rồi. Bạn bè Diên đa phần đã chồng con đề huề, lúc sướng không thấy khoe nhưng lúc khổ thì đều đổ lên đầu Diên cả. Đứa bảo Diên là cái thùng rác, đứa bảo Diên là cái thùng nước gạo. Dù bận mấy, đứa nào gọi Diên cũng nghe, than vãn gì Diên cũng kiên nhẫn đến cùng. Chuyện mẹ chồng nàng dâu thì muôn thuở rồi, thỉnh thoảng cũng dính ca khó đỡ khi đứa bạn chót không hợp gu với bố chồng. Chuyện vợ chồng bạn cãi nhau như cơm bữa mà mười đôi vợ chồng thì cũng quẩn quanh có từng ấy lý do. Chỉ tội Diên nghe than vãn từ cái hôm bạn mới manh nha giận chồng trong tâm tưởng đến khi bạn ký xoẹt vào tờ đơn ly hôn đặt trước mặt chồng. Ấy vậy mà có đứa nào dám bỏ chồng đâu. Diên tính khoảng thời gian bạn hạnh phúc bằng số ngày bạn quên bẵng việc gọi điện cho Diên. Nhiều lúc Diên nghĩ thà không nghe thấy giọng bạn còn hơn, đàn bà sao mà hay tủi, chuyện bé cỏn con cũng gọi bảo “chắc tao đi chết đây mày”.

 

Vy cũng từng có lần gọi cho Diên vào giữa đêm chỉ để hỏi:

 

- Uống bao nhiêu viên thuốc ngủ thì mới chết Diên ơi?

 

Diên mắt nhắm mắt mở bảo bạn:

 

- Ờ…ờ chờ tí để Diên tính. Chắc là khoảng nửa lọ to thì sẽ chết. Nhưng khi chết sẽ giãy giụa và sùi bọt mép nhìn thấy gớm lắm. Đổi cách khác đi.

 

Vy thở dài thườn thượt:

 

- Ờ! Hỏi vậy chứ đã mua đâu. Hiệu thuốc ngay đầu ngõ mà. Muốn chết lúc nào mà chả được.

 

Đấy là sau cái hôm Vy phát hiện mất con búp bê Atrioshka thì gặp Phong dắt tay một ả da trắng tóc đen lượn lờ siêu thị. Nhưng Vy đâu dám chết, vẫn lặng lẽ co ro trong nỗi tủi buồn về một chiếc nhẫn đính hôn mường tượng vô hình. Cho đến khi Vy biết mình đang mang giọt máu của Phong thì Diên nhận được cuộc điện thoại lúc đang ngồi chờ vá xe giữa đường quốc lộ nắng chang chang, hun hút bóng người. Vy bảo:

 

- Chết cách nào bớt đau nhất, Diên ơi?

 

Diên phì cười, nghĩ đến cái chết mà còn sợ đau và xấu như Vy thì hẳn vẫn còn yêu đời lắm, chưa thể nào chết được. Nhưng Vy đã suy sụp thật, Diên về thành phố sau chuyến công tác, ghé qua thấy bạn xanh xao bên cửa sổ, giơ bàn tay lên ngắm một chiếc nhẫn vô hình. Diên xót xa bạn, đứng tần ngần ngoài cửa ngó lặng thinh rồi tiến lại gần tháo chiếc nhẫn từ tay mình đeo vào ngón áp út của Vy.

 

- Tưởng gì chứ thích nhẫn thì có nhẫn. Ở đời sao cứ để chiếc nhẫn mỏng manh ấy nó trói buộc mình. Lúc còn người thì trói buộc hôn nhân, lúc mất người thì trói buộc ký ức. Sống thế mệt lắm Vy ơi. Thôi! Bỏ đi. Không đáng.

 

Một hôm Vy tìm đến chỗ Diên không hẹn trước, như thể tìm đến gã người tình để bắt đền cái thai trong bụng đang không biết giải quyết ra sao. Diên chở Vy đến trước cổng Bệnh viện phụ sản, hai đứa đứng tần ngần hồi lâu rồi lại chở nhau về. Vy ngồi sau xe, gục đầu vào lưng bạn lê thê một quãng đường đời. Diên bảo sống được khúc nào hay khúc ấy, đừng nghĩ đường dài mà nản. Ừ thì cũng có đứa nào dám chết đâu Diên…

 

* * *

 

Diên sống một mình trong căn phòng trọ ẩm ướt bốn mùa. Cái trần bằng nhựa thấp tè là đại lộ của bầy chuột nhắt cắn nhau chin chít suốt ngày. Ngày mưa nước dột tứ tung toàn mùi nước đái chuột, Diên cầm cuốn băng dính to đứng giữa nhà nghiêng đầu chầm chậm xoay một vòng tròn để phát hiện những chỗ dột, bịt kín bằng băng dính. Nhưng nước chảy theo kẽ tường thì đành chịu, giường gần tường, đêm Diên không mắc màn để nghe mưa li ti bắn trên mặt như một bản nhạc mát lạnh đầy thích thú. Vy qua ở với Diên một tối hỏi bạn sống thế này cũng sống được sao? Ra trường bao lâu rồi sao vẫn không có gì? Độc hai chiếc tủ vải chuột cắn tứ tung được chằng tạm bợ bốn góc, cái giá để đũa bát đã mốc meo vì những chuyến đi dài. Vy cười bảo sống gì mà nghèo hơn cả nhà thơ. Diên lăn một vòng quanh giường, quận tròn người trong chăn bảo sống thế lại hóa hay, muốn đi đâu cứ bỏ nhà mà đi không cần khóa cửa, chẳng lo mất mát. Vy nằm im, nhìn lên trần nhà hồi lâu thấy thảng thốt buồn.

 

- Diên này. Chúng ta cứ đi tìm cái bản ngã mà không biết rằng chúng ta chẳng có cái tôi nào hết. Đến mình mà cũng không phải là của mình nữa, mà là của cái đám đông ngoài kia. Chọn mua một cái áo mới cũng vì người yêu mình thích. Mua một thỏi son cũng chỉ vì màu son ấy thịnh hành. Chúng ta lao vào kiếm tiền vì không muốn thua kém bạn bè. Ngay cả chuyện hôn nhân hệ trọng mà một cô gái lấy chồng giàu cũng chỉ để thiên hạ lác mắt chứ chắc gì đã là yêu. Đời nhảm nhí thật.

 

- Vậy mới bảo cậu bớt nghĩ ngợi đi. Sống được khúc nào hay khúc ấy. Sống được khúc nào xong khúc đấy. Rồi thôi. Mọi thứ vốn vô cùng lắm. Nghĩ ngợi mà chi…

 

Diên nói như hôm trước chưa hề lủi thủi đi trong đêm mưa hơn trăm cây số. Đường về nhà thì xa mà quãng đường quay trở lại thành phố càng hun hút. Mẹ trách vì Diên không dang tay ra bao bọc nên mới để em đi. Em gái Diên hai bảy tuổi, không còn bé bỏng với đời nhưng vẫn luôn bé bỏng trong lòng mẹ. Em thích vẽ, say mê và nổi loạn. Thứ sóng ngầm trong em đẩy gia đình bao phen điêu đứng. Lần nào cứ có chuyện mẹ đều gọi Diên về, dù nửa đêm hay mờ sáng. Như thể cuộc sống của Diên chỉ là chờ đợi và gánh vác. Như thể Diên là một thằng con trai chứ không phải đứa con gái chân yếu tay mềm. Hình như với mẹ thì Diên không được quyền bé bỏng. Diên chống đỡ mọi thứ đến mệt nhoài nhưng vì Diên không than nên người ta không biết Diên đau.

 

Cửa nhà cứ trống trải dần đi, trong lòng Diên cũng vậy. Em bỏ đi lần này vì số tiền nợ khổng lồ đổ vào các cuộc vui quá lớn, Diên không thể cáng đáng được hơn. Nhưng mẹ không hiểu. Mẹ chỉ hiểu rằng mẹ mất đi đứa con gái út khi không còn thấy nó dăm ba bữa ghé qua nhà, dẫu chỉ là ghé qua để xin tiền. Mẹ nói Diên thấy em ngã mà không nâng, thấy em nhấp nhô giữa sông mà không lao ra cứu. Mẹ không hiểu được những mất mát trong Diên, thứ mất mát vô hình. Thiên hạ ai cũng biết Diên kiếm từng đồng khó khăn đến mức nào, chỉ mẹ là luôn nhìn thấy Diên dư dả. Nên mấy đêm phơi mặt đón mưa bắn tung tóe trong nhà Diên đã chua xót nghĩ “Ừ! Sao mình giàu vậy mà không chịu cứu em? Món nợ nặng lãi mấy trăm triệu của em đối với mình có là gì đâu mà không cứu?”. Câu hỏi ấy nghẹn lại trong cuống họng. Em bỏ đi nhưng vẫn ở trong lòng mẹ, chỉ có Diên hiện hữu ở đây mà hóa vô hình. Hôm Diên về mẹ đã không thèm ngẩng lên nhìn Diên dù là một lần. Diên có hỏi vài câu nhưng mẹ vờ không nghe tiếng. Rồi thì Diên rã rời mò về tựa lưng vào phố giữa đêm mưa. Nếu có cuộc điện thoại nào của bạn Diên vẫn sẽ nghe. Nếu bạn kêu chán đời đòi chết Diên sẽ bảo đời còn nhiều niềm vui nghĩ sao mà đòi chết?

 

Dạo này Diên cảm nhận thấy cơ thể mình có điều gì bất ổn, đôi lúc Diên không thể kiểm soát được cử chỉ và hành động của mình. Diên hay làm rơi vỡ đồ như thể bỗng chốc cơ tay không còn cử động được, nó buông thõng, bỏ mặc sự đổ vỡ xung quanh. Diên bây giờ lắm lúc như trẻ con, muốn nói mà miệng ngọng nghịu không nói được. Diên mường tượng đến lúc đang trao nhẫn cưới cho chú rể mà vô tình buông thõng, đánh rơi, nhẫn cưới lăn lông lốc ở một xó nào đó hoặc dưới chân quan khách ngồi kín dưới hội trường. Chú rể sẽ luống cuống, nhà trai sẽ thở dài, nhà gái thì chột dạ, người dưng thì lắc đầu xì xào xem như một điềm báo chẳng lành, rơi nhẫn trong ngày cưới chuyện đâu có bỡn. Rồi Diên nghĩ xa xôi hơn, lỡ mà sau này có con, Diên cũng sẽ làm rơi con như từng làm rơi cái cốc cái thìa. Rồi lỡ cũng ngọng líu lưỡi khi muốn gọi tên con. Lỡ có lúc nào đó tuột tay con giữa đám đông rồi cất tiếng gọi cũng không thể nữa thì biết phải làm sao? Mấy câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong đầu Diên, ngay cả điều đó cũng khiến Diên thấy mình đang lẩm cẩm. Thật chẳng giống Diên chút nào, mọi thứ đang vuột khỏi tầm kiểm soát.

 

Diên không muốn thở than mấy chuyện đó với ai. Thói quen chia sẻ cảm xúc Diên đã đánh mất kể từ khi Cương rời bỏ thế giới này. Diên ôm trong mình nỗi ân hận đã không ở bên cạnh Cương những giây phút cuối cùng. Tòa soạn giao đề tài và bắt Diên đi, trong khi đó Cương đang chiến đấu để giành giật sự sống sau một vụ tai nạn tàn khốc giữa đêm khuya. Mà đêm đó hai người giận nhau, như mọi bận Cương lại lang thang ngoài đường tựa một cái bóng đơn độc. Diên từng vô tâm lắm, vì vô tâm mà mất người thương. Lúc người ta đưa Cương đi cấp cứu, Diên phi đến hiện trường thấy trên xe còn treo lủng lẳng mấy quả dứa to chín vàng Cương đã mua ở chợ đêm, loại quả mà Diên vẫn thích. Lần nào giận nhau cũng vậy, anh như con cò con vạc giữa đồng đêm, cảnh sát cơ động nhiều lần bắt lại kiểm tra, cũng có hôm anh yên vị ngồi buông thõng chân ngắm phố đêm trên một dải ngăn cách làn đường nào đó. Đấy là nghe Cương kể lại vậy chứ mấy lần đó Diên vẫn ngủ ngon lành, sáng ra thấy trước cửa phòng túi hoa quả tươi ngon, ngái ngủ cười. Để rồi mấy năm qua không đêm nào Diên ngủ tròn giấc vì cái ý nghĩ tại sao mình đã từng nằm ngủ ngon lành trong những đêm anh lang thang thành phố? Tại sao đến giây phút cuối cùng Diên vẫn bỏ mặc mình anh? Diên đã sống vì cái gì? Vì cái gì?

 

Nên giờ giữa đêm bạn bè có gọi Diên nào dám không nghe máy. Mấy đứa cứ dọa chết oang oang như Vy thường lại sống rất dai. Đêm khóc ầm ĩ, than vãn đủ điều nói “tao đi chết đây” rồi ngồi tính tự tử bằng hoa hồng cho thơm, cho đẹp, cho kẻ đầu tiên phát hiện ra mình chết cũng thấy bớt xót xa. Ấy thế mà sáng mai lại tung tẩy ra chợ mua hoa về cắm đầy phòng, rồi chụp ảnh tung lên Facebook kèm dòng status “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui…”. Nhưng cái đứa gọi vào nửa đêm chỉ để kể mấy câu chuyện cười, khoe hôm nay mới mua váy hoa, tính cuối tuần này có khi làm chuyến du lịch đi Phú Quốc, hay giục Diên lấy chồng đi, đẻ con đi rồi tụi mình làm sui gia… Vui vẻ, hớn hở, tính toán xa xôi thế mà có khi sáng mai Diên chưa kịp tỉnh dậy thì tin dữ đã đến. Ngẩn ngơ hỏi “Ủa, sao nó nói muốn làm sui gia với tui mà?”. Cứ tưởng sau cuộc tiễn đưa từng người thương như thế rồi sẽ không còn nước mắt, rồi sẽ thấy đời nhẹ tênh. Nhưng Diên thì ôm trong lòng thứ tội lỗi đã thuộc về quá khứ. Cương đã về một thế giới khác, có thể đã bắt đầu một kiếp khác, có thể đã uống thứ nước Vong Tinh Thủy khi đi qua Quỷ Môn Quan để quên hết mọi chuyện ở kiếp này. Còn Diên… Diên có được uống thứ nước ấy đâu.

 

Bụng Vy lớn dần, mấy cái váy body ưa thích của Vy giờ thành đồng minh với ánh mắt soi mói của người dưng. Ai hỏi, Vy ngượng ngùng bảo dạo này hay ăn đêm lại chuộng đồ ngọt nên tăng cân ghê quá. Diên chở Vy đi siêu âm, Vy cầm tấm phim nhìn mầm sống bé bỏng trong cung lòng mình tự nhiên thấy đời chẳng có gì đáng sợ. Mai ai có hỏi về vòng hai bất thường, Vy sẽ can đảm bảo “Ủa! Có bầu mà, có bầu bụng không to mới lạ”. Những lần sau nữa Vy không cần đến chút can đảm nào hết, cứ tỉnh bơ mà đáp trả với đời như đó là chuyện dĩ nhiên. Vy vác bụng bầu về thăm nhà lúc sáng, tối đã thấy lao xe quay trở lại thành phố, gõ cửa phòng Diên đổ uỵch xuống giường, mắt ráo hoảnh hỏi Diên còn sữa hương dâu không, đói quá? Diên nhìn Vy hỏi có đau không? Vy lắc đầu cười, thu hai đầu gối, tựa cằm, tóc xõa, Diên quay đi vì không muốn nhìn thấy người khác khóc. Diên cũng biết, từ giờ Vy sẽ mạnh mẽ hơn, thứ sức mạnh đôi khi có thể hủy diệt chính con người ấy, cơ thể ấy. Giá mà Vy cứ hỏi “Cách chết nào đỡ đau nhất Diên ơi?” thì có lẽ mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn…

 

Dạo này Diên có thói quen ngồi bất động, tay chân tê bì, có khi lịm đi trong một lúc. Tỉnh dậy nhớ ra mình đã mơ, những giấc mơ như nhiều mảnh vải vụn chắp nối tủn mủn, nhem nhuốc và nhàu nhĩ. Diên thấy cơ thể đang kêu cứu, tính đi khám bác sĩ mấy lần rồi quên. Vài lần quên như thế thành tháng thành năm, cơ thể như ngày càng suy nhược. Cũng có khi Vy đến chơi, Diên tính nói với Vy về những điều bất thường ấy nhưng ngôn từ mắc ngang cuống họng không bật ra nổi thành lời. Thứ gì cũng nen nén giấu trong tim lâu rồi thành quen. Thứ thói quen lười mở miệng. Thế rồi thôi.

 

Một ngày đẹp trời Vy lại ghé chơi. Vy nói nhiều nhưng Diên không nghe thấy rõ. Hai người ngồi quay lưng vào nhau chỉ vì Vy mải nhìn qua cửa sổ đầy nắng và nựng nịu con. Con Vy biết đâu lại chọn đúng ngày hôm nay để chào đời - Diên nghĩ vậy khi cơn nhức đầu dữ dội bắt đầu. Bỗng nhiên Diên muốn gọi Vy một tiếng thân thuộc nhưng lưỡi cứng lại không nói được dù Diên đã cố. Một khoảng trắng xuất hiện lớn dần bao vây lấy Diên. Có thể lại là một giấc ngủ tạm bợ. Diên mơ thấy ngày mai mình không thức dậy, mọi ký ức về sự tồn tại của Diên trên cõi đời này sẽ được xóa đi, không còn ai nhớ đến. Tất cả chỉ còn là một khoảng trắng mà thôi…

 

Lúc Vy rời mắt khỏi ô cửa, ngoảnh lại đã thấy Diên nằm ngủ, một giấc ngủ ngon lành. Chiều đó Vy đau bụng đẻ, một bé gái ra đời. Bé có đôi lúm đồng tiền rất xinh khiến Vy thấy nhớ Diên. Diên cũng có hai lúm đồng tiền như thế. Khi cười…

 

TRUYỆN NGẮN:

 

>> Vòng tròn - Dương Thành Phát

>> Nhìn từ phía khác - Dạ Ngân

>> “Nữ Oa” của làng - Mai Hương

>> Người chạy theo người - Trương Văn Tuấn

>> Mùa thu vàng rực rỡ - Nguyễn Thị Thu Huệ

>> Má ơi! - Nguyễn Trí

>> Miêu linh - Sương Nguyệt Minh

>> Vé vớt - Nguyễn Quang Thân

>> Người viết bằng Tổ quốc ghi công - Trần Quốc Toàn

>> Những ngày mưa - Nguyễn Minh Ngọc

>> Bức tử hiện tại - Hoà Bình

>> Sương hồng - Lê Minh Khuê

 

 

>> ĐỌC TRUYỆN NGẮN TÁC GIẢ KHÁC…   

 


Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.