Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tác phẩm chọn lọc

Vườn ma... của TRẦM HƯƠNG

17.12.2010-00:30

Nhà văn Trầm Hương

>> Người ở mom sông

 

 

Vườn ma

 

 

TRUYỆN NGẮN CỦA TRẦM HƯƠNG

 

NVTPHCM- Tôi gọi mãi vào cánh cổng gỗ xám mốc màu thời gian bị che rợp bởi giàn hoa hoàng anh mà không nhận được tiếng trả lời. Cửa cổng không khóa được khép hờ bằng một sợi dây xích. Tôi đặt va li xuống đất, nghĩ  ngợi. Đập vào mắt tôi những hàng chữ nguệch ngoạc trên trụ cổng: “Vườn ma”. Cánh cửa hé mở, một gương mặt phụ nữ bị chứng bệnh ngu đần thò ra ngoài, ngơ ngác .

- Có chị Hằng ở nhà không?

Tôi hỏi tên nữ chủ nhân của “vườn ma”. Cô gái không chịu trả lời cứ trố mắt nhìn tôi. Chừng như nhận ra tôi không đến nỗi nguy hiểm cô ta rụt rè đáp:

- Dì Hằng ở ngoài xưởng gạch bông chưa về.

Vẻ mặt khinh khỉnh, cô gái khép cánh cổng lại. Tôi bất bình kêu lên:

- Trời ạ, chị Hằng hẹn tôi đến đây mà. Tôi là Phượng, xuống giúp chị ấy vẽ kiểu cho khu vườn .

Cô gái lắc đầu, nhíu mày nghĩ ngợi một lúc rồi nhảy cẫng lên như trẻ nhỏ:

- À, chị Phượng, dì Hằng có nói mà em quên, vô đi, vô đi!

Cô gái mở rộng cánh cổng đón tôi với lòng hiếu khách khác thường…

Cánh cổng mở ra một khung cảnh đầy thơ mộng. Chiếc cầu bằng bê tông bắc qua dòng kênh chạy ngang mặt tiền của khu vườn. Mặt bắc và nam của nó cũng được cắt vuông vắn bằng hai nhánh rẽ của con kênh. Tôi sững sờ vì vẻ đẹp của “Vườn ma”. Hai bên lối đi chánh được trồng mai. Xuân đã qua mà màu mai vàng nở muộn. Cháy rực lên dưới ánh nắng miền nhiệt đới. Hoa bưởi trắng muốt, thơm lừng. Ong bướm lượn lờ trong một thế giới rất tĩnh lặng, bình yên. Cô gái xách va li cho tôi xăm xắm vượt lên trước. Tôi định rẽ sang phía ngôi nhà hai tầng lợp ngói đỏ với lối kiến trúc khá lập dị thì cô gái ngăn lại :

- Không phải, bên này, dì Hằng dặn khách đưa ra cái cốc nhỏ.

Tôi bước theo cô ta, trong lòng tràn lên chút mặc cảm. Hình như đoán ra được tâm trạng tôi, cô gái gật đầu, gãi tai vẻ khó xử:

- Nhà lớn… Xưa nay dì Hằng chẳng tiếp ai ở nhà lớn cả.

- Vậy ai ở đấy ?

Tôi băn khoăn hỏi :

- Dì Hằng, dượng ba.

Tôi kêu lên ngạc nhiên: “ Ồ, chị Hằng chưa có chồng mà”.

Cô gái bối rối:

- Ờ … thì dì Hằng có chồng hồi nào đâu. Dượng ba là… anh rể.

Dường như nhận ra sự lỡ lời, cô gái im bặt. Suốt đoạn đường tiếp theo, cô ta trở nên trầm ngâm khó hiểu. Tôi đành lẽo đẽo đi theo cô gái, ngắm trời đất, suy nghĩ mông lung. Những trái bưởi đung đưa trên cành chìa ra lối đi sắp gục mà chẳng ai buồn hái. Cô gái dừng lại góc tây nam của khu vườn được tạo bỏi hai lạch nước trong leo lẻo. Một cái cốc lẻ loi mọc lên cùng với khóm tre vàng, cội bồ đề, ao sen và chòm hoa trang trước cửa cốc. “Tại sao tôi lại ở đây, buồn chết được”. Tôi ngầm trách nữ chủ nhân nhưng khi trèo lên những bậc thang bước vào cốc tôi cảm thấy lâng lâng, nhẹ nhõm. Dường như mọi tục lụy trong tôi đều được trút bỏ để đắm mình vào bầu không khí rất thanh khiết. Nội thất cốc được bày trí ngăn nắp, giản dị. Một tấm nệm được trải trên sàn gỗ mun đen bóng, một cái bàn làm việc, một giá sách. Đến đây rồi tự dưng tôi không muốn đi đâu nữa. Cô gái giúp tôi sắp đặt đồ đạc, lăng xăng:

- Cái cốc này dì Hằng cất cho cậu Tuấn tu nhưng cậu không chịu ở. Từ ngày cậu đi, dì Hằng bắt tôi qua đây quét dọn cho sạch sẽ như ngày cậu còn ở nhà .

Câu nói của cô gái gợi lên trong tôi nỗi tò mò:

- Cậu Tuấn là gì của chị Hằng?

- Em ruột.

- Sao lại đi tu ?

Ngần ngại một lúc cô ta nói thêm:

- Từ ngày dì Ba, chị ruột chị Hằng bị phỏng xăng chết, dì Hằng không lấy chồng ở lại với dượng ba nuôi sáu đứa cháu với cậu Tuấn ăn học. Cậu Tuấn đỗ tú tài rồi đi tu luôn, không về nữa. Dì Hằng buồn lắm, thấy cậu Tuấn đi khất thực ở đâu là tìm. Cậu Tuấn thấy dì Hằng làm ngơ, dì khóc hoài.

Nét ngu ngơ, thật thà của cô gái có cái gì rất hấp dẫn tôi trong câu chuyện về đời tư nữ chủ nhân “vườn ma”. Nếu không có cô gái, tôi khó lòng vén được bức màn bí mật sau cánh cổng xám mốc rêu phong.

- Chị Hằng xinh đẹp, giàu có sao lại không lấy chồng?

- Hỏi lãng nhách, lấy chồng sao nuôi được mẹ, được em, được cháu. Dì ở lại với dượng Ba.

Cô gái trề môi, nhún vai. Tôi không chút phật ý trước sự báng bổ của cô ta. Cô gaí chợt trở nên buồn bã:

- Mấy người xung quanh thấy dì Hằng làm ăn phát đạt ghen tỵ, nói xấu dì dữ lắm. Họ nói anh rể em vợ ở chung nhà dễ gì hổng lấy nhau. Họ xúi tôi bỏ đi. Họ nói dì Hằng ác lắm. Cả nhà ác nên bị quả báo. Nhưng hổng phải đâu, dì Hằng thương tui như người ruột thịt .

Tôi ngạc nhiên hỏi :

- Chị bà con sao với dì Hằng?

- Tôi mồ côi, tên Bí, bị ghẻ đầy mình dì Ba mang về nuôi. Mấy đứa cháu dì Hằng gớm đòi đuổi tôi đi nhưng dì Hằng giữ lại. Tui cảm ơn dì lắm, ở với dì đến chết thì thôi.

- Vậy dì Hằng cũng nhơn đức lắm, sao người ta dám nói dòng họ dì Hằng ác.

Cô gái lắc đầu, ấm ức:

- Người ta ghét nên người ta đồn. Thôi, chị dừng hỏi nữa, dì Hằng rầy tôi chết.

Cô ta lật đật bỏ đi, mất hút giữa những lùm cây rậm rạp.

“Ngôi nhà ma quái”. Tôi lẩm bẩm, ngao ngán nhìn quanh. Vậy là tự tôi phải sắp xếp đồ đạc trong cốc. Tắm rửa, thay bộ quần áo mặc nhà xong tôi cảm thấy người nhẹ nhõm. Ngả lưng trên tấm nệm, tôi thèm được đọc một cái gì đó. Bí đột ngột trở lại, mang đến cho tôi một mâm trái cây vun ụ . Tôi hỏi :

- Nhà có sách gì đọc đỡ buồn hôn?

Bí nhíu mày nghĩ ngợi :

- Có, sách kinh cậu Tuấn nhiều lắm. Dì Hằng sợ mối mọt cất trong tủ, để xem …

Bí chạy như bay về phía nhà lớn. Một lát sau cô ta rón rén đến bên tôi, vẻ nghiêm trọng, trên tay là một quyển sổ bìa đen, mốc meo :

- Dì Hằng hay đọc quyển này lắm, cất kỹ như mèo dấu cứt. Chắc là hay .

Trời ạ, Bí không phân biệt được đâu là sách và sổ! Tôi miễn cưỡng cầm lấy, hờ hững lật qua… “Nhật ký vườn ma”. Chợt tôi ngồi thẳng dậy, bí mật của khu vườn đây rồi. Thì ra đây là quyển nhật ký của chị Hằng. Nét chữ của nữ chủ nhân bay bướm, hào hoa nhưng tràn đầy tự tin, vững vàng. Những trang viết cuốn hút lấy tôi …

… Quả báo và nghiệp chướng ?! Mình có nghe loáng thoáng chuyện này hồi còn nhỏ. Gia đình mình giàu có, nhiều kẻ ăn người ở trong nhà. Mẹ mình đẹp, đảm đang, tốt bụng nhưng nghiêm khắc. Một hôm bà bắt gặp chị người ở có họ xa với cha ăn cắp mười tấm lụa. Mẹ không tiếc lụa nhưng căm ghét tật ăn cắp vặt đã nổi giận đánh chị ấy mười roi giữa đám gia nhân. Chị ấy nhục nhã tự vẫn, để lại lời nguyền hậu duệ nhà mình đời nào cũng có người chết cháy. Mình không tin nhưng lời nguyền ấy cứ ám ảnh suốt mấy chị em mình, nhất là Tuấn, đứa em út tính tình rất đa cảm, mềm yếu. Mẹ mình không ngừng cầu nguyện, còn mình thì quên bẵng đi khi lên thành phố học. Chị Hai đã lấy chồng từ lâu. Anh rể mình đẹp trai, giàu có, biết làm ăn. Nhờ có anh chị gánh vác nên gia đình mình sau này có suy sụp vẫn sống đàng hoàng. Chị mình sinh bảy đứa con, mất một còn sáu. Gánh nặng gia đình đặt lên đôi vai chị Hai. Chị vui vẻ nhận lấy sứ mệnh đó …

Bí chợt trở nên rầu rĩ :

_ Tôi lỡ lấy trộm quyển sách này của dì Hằng. Chị đọc xong giữ kỹ không chừng tôi bị đòn nát đít đó !

Sợ Bí giật lại tối đấu dịu :

_ Mình giữ sách kỹ lắm, chị Hằng không biết đâu.

Để trấn an Bí, tôi tặng cô nàng một cái kẹp tóc gắn nơ bằng voan trắng. Bí hí hửng biến đi …

“ Lời nguyền của người chết oan đã ứng nghiệm. Trời ơi, tại sao không ai khác gánh lấy bất hạnh mà là chị Hai. Điều dẫn đến cái chết của chị thật khó tin, dường như có một bàn tay vô hình nào đó sắp xếp. Chị đốt lửa làm cơm cho anh rể và các cháu đi học về ăn. Vội vàng vì sợ các cháu đói bụng, chị cầm nhầm bình xăng châm vào bếp dầu. Hỏa hoạn xảy ra, chị lại mặc quần áo bằng ni lông dễ bắt lửa. Chị chết cháy bi thảm. Đám tang. Nhìn các cháu chít khăn tang ôm quan tài mẹ khóc lòng mình như bị xát muối. Anh rể còn quá trẻ. Tương lai các cháu sẽ ra sao ?! Nếu như anh rể tục huyền, gặp phải người mẹ kế ích kỷ, cay nghiệt ?! Gia sản sẽ về đâu ?! Bao câu hỏi vò xé mình, vừa học xong tú tài, mình muốn đi làm, bay nhảy . Nhưng tai họa giáng xuống gia đình mình. Thương các cháu quá. Không, từ đây, mình sẽ thay chị Hai gánh vác trách nhiệm làm mẹ. Mình phải giữ lấy cơ nghiệp này cho các cháu, không để thất thoát, dù chỉ một suy suyễn nhỏ. Và như thế, mình sẽ phải dũng cảm đương đầu với tai tiếng. Biết làm sao bây giờ, gánh nặng trên vai mình quá lớn ! … “

Vậy là tôi đã mở được cánh cổng bí mật của “vườn ma”. Tôi đã hiểu được uẩn khúc trong đôi mắt đẹp của chị, sự e dè không muốn ai xâm phạm đến thế giới ngôi nhà lớn. Tôi hiểu được những dòng chữ đầy thù hằn của thiên hạ viết trên cánh cổng. Chị Hằng dửng dưng với nó không buồn cho Bí lau đi. Những trang viết kế tiếp khiến tôi vô cùng khâm phục chị. Nào ai hiểu được một nghị lực ghê gớm tiềm ẩn trong con người phụ nữ mảnh mai, kiều diễm và đĩnh đạc. Vẻ đẹp của chị đã lôi cuốn tôi ngay từ phút đầu quen biết như chính “vườn ma” đầy bí hiểm, hoang dại. Thì ra, khu vườn xinh đẹp, sung túc này có một lịch sử đầy gian khổ…

“… Đến một lúc mình không muốn là cái bóng bên cạnh một người đàn ông nữa. Mình đã gánh vác … Mười mấy năm qua các cháu đã trưởng thành. Ba đứa đầu đỗ bác sĩ, hai đứa sau là kỹ sư, đứa út chuẩn bị du học. Chỉ còn Tuấn.Em trai mình không chịu lấy vợ. Nó bị ám ảnh trước lời nguyền. Đỗ tú tài xong Tuấn bỏ đi tu theo phái khất sĩ. Nhìn em tu hành khổ hạnh lòng mình đau đớn quá. Mình cũng sợ lời nguyền nhưng biết làm sao được. Đi tu bỏ mặc cho các cháu bơ vơ?! Không, mình phải xông vào cuộc sống, không thể khác . Thiên hạ cho rằng mình hám của. Mặc. Đến lúc mình phải xây dựng một cái gì đó bằng chính bàn tay của mình. Anh Hai không biết ý  định của mình. Rời bỏ ngôi nhà ba tầng ở thị xã, mình đi tìm một thế đất. Đất ở đây tốt nhưng hoang. Mình chọn mua mấy héc ta. Đường đi dứt gãy, muốn đến vườn phải lội qua dòng kênh. Mình đang mặc bộ quần áo bằng lụa trắng. Mặc, cứ lội qua. Mình ngơ ngẩn trước khu rừng đầy rắn rít, cỏ dại rồi nhìn đôi bàn tay. Mình tự nhủ : không được nản chí. Và mình cuí xuống, nhổ bật nắm cỏ đầu tiên … Mình sẽ biến cánh rừng này thành một khu vườn chỉnh chu, xinh đẹp. Mình sẽ cho Tuấn thừa kế nó. Đã hơn bốn mươi tuổi rồi … Thôi, Hằng ơi, đừng nghĩ ngợi vẩn vơ, mày chẳng đã có sáu đứa con đã trưởng thành rồi ư ?! Tuấn ơi, em bây giờ đi khất thực phương nào, giá có em, chị sẽ mạnh mẽ hơn …”

Tôi ngừng đọc, giấu vội quyển nhật ký vào ngăn kéo bàn làm việc khi nghe tiếng còi xe ngoài cổng. Bí nãy giờ rình sau lưng tôi chợt reo lên vui sướng :

_ A, dì Hằng với dượng Ba về .

Bỏ mặc tôi, cô gái quăng mình xuống cốc đón cô cậu chủ. Tôi phì cười trước cách gọi dượng Hai, dượng Ba lộn xộn của Bí. Sự nhầm lẫn này nói cho cùng chẳng có gì là quan trọng. Chiếc xe con màu đỏ sậm từ từ tiến về phía cốc. Người cầm tay lái là một trung niên cao lớn, tóc điểm bạc, mặt chữ điền, nghiêm trang. Bên cạnh ông là chị Hằng. Chị ra hiệu cho ông dừng xe lại, bước xuống đi về phía tôi còn người đàn ông bình thản quay đầu xe trở lại hướng ngôi nhà lớn. Chiếc áo len đen được khoác lên chiếc áo lụa trắng khiến chị Hằng có một vẻ đẹp ma quái và huyền bí. Có lẽ vì mới đọc lén “nhật ký vườn ma” mà tôi nghĩ vậy. Chị lao đến, ôm tôi thân ái :

_ Em mới xuống hả, ở đây được không, hay là …

Chị băn khoăn. Tôi tỏ ý thích được ở lại cái cốc. Chị cười nói :

_ Chị đoán vậy nên dặn Bí đưa em ra đây. Nó khờ lắm, chẳng biết gì đâu, ăn nói thì lung tung, em đừng nghe nó nói xàm.

Tôi day sang Bí trêu :

_ Đó, chị Hằng nói Bí chẳng biết gì .

Bí nguýt tôi bỏ đi, tay đấm vào không khí đe dọa. Tôi cười đồng lõa với Bí. Chị Hằng căn dặn :

_ Có gì cần em cứ gọi con Bí. Nó khờ nhưng được cái tốt bụng. Thôi, em tắm rửa nghỉ ngơi rồi ăn cơm. Cứ tự nhiên. Khi nào thích thì làm việc. Chị có một xưởng gạch bông cách đây vài cây số nên bận rộn luôn. Hôm nay biết em xuống nhưng đến ngày phát lương cho công nhân không ở nhà đón em được. Phượng đừng buồn nghen .

Tôi tha thẩn giữa vườn ma, với tay hái chùm cam chín mọng, không ngờ bị ong chích vào tay. Tôi vứt chùm cam, ngồi bệt xuống cỏ ôm bàn tay sưng, rên rỉ. Bí rối rít hái đọt chùm ngót cạnh đó nhai trệu trạo lấy bã đắp vào ngón tay cái bị sưng vù của tôi. Bí trề môi :

_ Xì, chút xíu cũng rên. Hồi mới mua đất, lập vườn, cất nhà ở đây tui với dì Hằng cực lắm. Hai dì cháu ngủ ngoài trời sương xuống ướt mem. Chịu đựng cả năm mới cất xong ngôi nhà lớn. Hồi đó vườn này như rừng hoang, rắn có nùi, thấy mà ghê. Tôi với dì Hằng về ở, dọn sạch tới bây giờ!

Bí tự hào nói thêm:

_ Hồi đó chưa bắc cầu. Từ đường cái đến vườn phải lội qua kênh, hai dì cháu bì bõm, lạnh run .

Tôi nhìn quanh khu vườn. Là khách, tôi đã ung dung bước qua chiếc cầu xinh xắn một cách vô tư, còn nữ chủ nhân đếm được những giọt mồ hôi kết dính trong từng khối bê-tông. Chiếc cầu đã bắc qua số phận một đời người. Mùi hoa, ong bay và mật ngọt trong khu vườn này đâu phải ngẫu nhiên. Tôi hiểu sự nhọc nhằn của người tạo ra nó. Dù đần độn nhưng Bí có quyền tự hào lắm. Tôi không hình dung con người đài các mang dáng dấp bà chủ của chị Hằng có thể xắn cao quần lội qua dòng kênh, phát cỏ, cuốc đất, trồng cây, bị vây bủa giữa trăm ngàn rắn rít, dãi nắng dầm sương một cách đúng nghĩa. Sực nhớ đến người thứ ba, tôi hỏi :

_ Cậu Tuấn có giúp chị Hằng khai phá khu vườn không? Là đàn ông con trai, chắc là anh ta khỏe lắm …

Bí cong môi :

_ Còn khuya, cậu ngày đi khất thực, đêm ngồi thiền dưới mấy gốc cây, lang thang đầu đường xó chợ hành xác. Dì Hằng khóc hết nước mắt vì cậu .

Bí chỉ về phía cái cốc :

_ Dì Hằng muốn thấy cậu Tuấn tu trong khu vườn này để tiện dịp chăm sóc cậu. Được mấy ngày cậu bỏ đi luôn. Hai dì cháu sợ ma gần chết. Dượng Ba phải về ở ngôi nhà lớn với dì Hằng.

Tôi mỉm cười bâng quơ nhìn xuống mũi giày, nghĩ ngợi lung tung về Tuấn. Cuối cùng tôi chỉ nói một mình : “Lạ nhỉ”.

Những gì tôi biết về “vườn ma” đã quá đủ cho tôi bắt đầu công việc trên cái cốc nhỏ. Tôi không giải thích cho chuyến đi về “vườn ma” của mình. Có lẽ sự trống trải sau những ngày Tết đầy bụi bặm và pháo ở Sài Gòn, vì ánh mắt nhìn da diết của chị Hằng gặp tôi ở hội kiến trúc. Chị mời tôi sau tết về quê chị chơi, nhân tiện thiết kế những mẫu nhà rộng sao cho hài hòa với tổng thể khu vườn. Tôi ra đi trong một tâm trạng bất an. Gặp chị Hằng ở “vườn ma” rồi tôi bị thu hút mãnh liệt vào khu vườn. Tôi  cám ơn Bí, cám ơn quyển nhật ký của chị Hằng. Tôi đã tìm ra một kiểu dáng riêng cho những ngôi nhà rông sao cho thật độc đáo, nửa hư nửa thực, những ngôi nhà khiến người lạc vào “vườn ma” sẽ được sống trong những giây phút gần như chuyện cổ tích nhưng đầy hiện đại. Khó đấy. Tôi mải mê làm việc. Bí thực sự là người bạn tốt. Cô nàng lặng lẽ mang đến cho tôi từng khay trái cây nào chuối, vú sữa, bưởi, hồng xiêm, táo … hái từ vườn nhà. Cô gái làm đầu tóc tôi được thư giãn bằng những câu chuyện không dứt về những con người trong khu vườn cô tịch :

_ Dượng Ba là người khó tính ăn. Chỉ dì Hằng nấu mới vừa miệng dưỡng. Nhờ hỏng lấy vợ kế mà của cải dưỡng còn nguyên, chia phần cho các cô cậu đồng đều. Thiên hạ nói xấu dì Hằng giữ chân dượng Ba, ghét nhất là mấy bà góa. Tôi cười :

_ Dì Hằng lấy dượng Ba cũng tốt chứ sao, tiện cả đôi đàng. Ai có nói gì Bí chửi vô mặt họ .

Bí cười chúm chím vì sự đồng tình của tôi. Qua những lời kể không đầu đuôi của Bí, tôi thấy thương chị Hằng hơn. Cuộc đời mỗi người đều có uẩn khúc. Tôi không dám chạm vào bóng đen của sự bí mật ấy. Mỗi khi chị Hằng sang cốc chơi, tôi chỉ nói chuyện vẩn vơ mà không một lời hỏi đến đời tư của chị. Con người chị hết sức thực khi nói đến chuyện kinh doanh nhưng cũng hết sức huyền ảo khi câu chuyện đi vào ngóc ngách tâm tư của con người. Chị kín đáo khiến tôi bị lôi cuốn. Ngôi nhà lớn thuộc về một thế giới khác, thế giới của riêng chị mà tôi hoặc bất cứ ai không có quyền đòi hỏi sự sáng rõ. Nếu biết rõ mọi thứ ở ngôi nhà lớn kia thì cuộc sống buồn biết bao. “Nhật ký vườn ma” đã quá đủ cho tôi. Ngay cả cái cốc tôi lưu lại đây cũng mang một bầu không khí rất tín ngưỡng. Tự nghiêm khắc với chính mình là phương châm của hành giả”. “ Chúng ta hãy chết với cái đã biết”. Bút tích bằng phấn trắng ghi trên vạch cốc rất đẹp, chứng tỏ chủ nhân của nó là một con người tài hoa, có học. Một anh chàng đẹp trai, con nhà giàu, học giỏi lại đi tu ? Hóa giải một lời nguyền hay vì lòng mộ đạo thiên bẩm ? Ồ thôi, mặc xác anh ta, mình hãy trở lại với những kiểu nhà sao cho hòa hợp với khu vườn ma quái này …

Tôi bắt đầu đưa những bản vẽ cho chị Hằng lựa chọn. Chị không ngờ tôi hoàn thành công việc nhanh như thế. Ngắm nghía tôi chị nói :

_ Người xinh đẹp, duyên dáng như em lại giỏi chắc nhiều chàng trai theo đuổi lắm ?

Tôi cười xòa :

_ Chị lầm to, em vô duyên nhất đời. Gần ba mươi tuổi đầu chưa có mối tình nào cõng đi chơi .

_ Xạo hoài, nhỏ ơi .

Chị véo mũi tôi. Ngẫm nghĩ một lúc chị thốt lên, vẻ hối tiếc.

_ Phải thằng Tuấn em chị đừng đi tu chắc là xứng với em lắm .

Tôi muốn bật cười nhưng cố dằn lại bằng một câu hỏi :

_ Sao ảnh đi tu vậy chị ?

Chị Hằng nhìn vào cõi xa xăm :

_ Chắc là ý nguyện của nó. Lúc đầu chị phản đối nhưng sau đó chị thấy nó có lý. Chị ở lại cuộc đời này, bon chen, vất vả, đau đớn lắm. Nhưng biết làm sao được. Đã một lần chị suýt chết cháy .

Tôi hiểu chị Hằng đang mở cánh cửa tâm hồn mình . Có phải chăng đến một lúc sự cô độcc khiến chị thèm một sự đồng cảm. Và chị đã trao gửi chìa khóa sự bí mật cuộc đời chị cho tôi. Mắt chị lại rơm rớm :

_ Nó đi, mặc choàng vàng, mang bình bát khất thực khắp nơi. Nó đi hết nơi này đến nơi khác, khổ hạnh để nguyện cầu cho một lời nguyền. Chị cũng làm hết cách để hóa giải lời nguyền. Cách của chị là ở lại, kê vai gánh vác. Chồng chất lên đôi vai chị còn có những điều tiếng thị phi : Giựt chồng, lăng loàn, hám cua … Ôi chao, chị biết phải làm gì hơn để chèo chống cho tương lai của sáu đứa nhỏ sớm mất mẹ. Chị trở nên thật cô độc giữa khu vườn này. Nhưng chị quyết không chịu thua. Cám ơn em đã đến giúp chị. Đến một ngày nào đó khu vườn này sẽ hái ra thật nhiều tiền. Nó sẽ không còn ma quái như những lời đồn đại ác ý nữa .

Cằm dưới của chị Hằng bạnh ra. Tôi đọc được sự can đảm trên gương mặt đầy nghị lực của người phụ nữ ấy. Chị trở về với con người đầy thực dụng. Một bà chủ kế toán sổ sách, tính lời lãi từng đồng xu ngoài xưởng gạch phát lương cho công nhân. Trong đầu chị đầy ắp những con số và dự tính. Để làm gì, tất nhiên không chỉ để riêng  cho chị. Tuổi thanh xuân của chị đã trôi đi trong sự tính toán triền miên ấy để chống đỡ cho mẹ già, em thơ, sáu đứa cháu còn non nớt. Vậy mà giờ đây trong giọng nói của chị vẫn có gì day dứt không yên khi nhắc đến đứa em trai :

_ Mấy đưá cháu chị đã làm tròn bổn phận, chỉ còn Tuấn thôi. Gia tài của cải này là dành cho Tuấn vậy mà nó bỏ đi làm khất sĩ không biết đói rét, trôi dạt phương nào. Mỗi khi tết đến, nhìn hoa mai vàng rực nở là lòng chị như xát muối !

_ Năm nay ảnh bao nhiêu tuổi rồi chị ?

_ Bốn mươi.

_ Sao chị không tìm một cô xinh đẹp giữ chân ảnh lại ?

Tôi cười nghịch ngợm. Chị Hằng lắc đầu, bất lực :

_ Chị đã làm hết cách nhưng những cô gái đẹp chỉ là khúc gỗ đối với nó. Chưa bao giờ chị nhìn thấy sự thèm muốn sắc dục long lanh trong mắt nó .

Lòng hiếu thắng trỗi dậy, tôi nói bạt mạng :

_ Chị cá gì đi, em cưa ảnh đổ liền !

Chị Hằng cười :

_ Em làm được việc đó chị ơn em lắm. Chị tặng em cả khu vườn này !

_ Em sợ chị hối .

Chị Hằng quả quyết :

_ Em sẽ thất bại.

Tôi tự ái nói :

_ Xưa nay em chưa bao giờ thất bại. Em muốn là sẽ được .

Chị Hằng ỡm ờ :

_ Để xem … Thôi chị phải ra xưởng bây giờ đây .

Chị Hằng đi rồi tôi vớ lấy một quyển sách trên giá dọc. Gió hiu hiu thổi, tôi cảm thấy buồn ngủ, thiếp đi …

Tôi giật mình thức giấc vì tiếng chân người bước lên bậc cầu thang. Trước mặt tôi là một nhà sư trẻ, cao lớn. Anh ta nhìn tôi bằng đôi mắt vô cảm rồi từ từ đặt tay nải xuống sàn gỗ .

_ Xin lỗi, tôi không nghĩ có người ở đây .

Anh ta chắp tay, bình thản nói, mắt nhìn qua khóm trúc vàng óng, dường như những vật dụng dành cho phụ nữ được bày biện rất mất trật tự trong cốc cùng những bản vẽ trên bàn không gợi lên chút tò mò hay nổi giận trong anh ta. Tôi lặng lẽ quan sát anh ta như nhìn một sinh vật từ một thế giới khác, khá lý thú khi khám phá ra vẻ đẹp rất đàn ông và thông tuệ của anh ta. Một thân hình cao lớn với đôi chân săn chắc, một gương mặt đậm nét phủ lên chút lãnh đạm và huyền ảo … Giá như tóc anh ta mọc trở lại và bộ áo choàng vàng được trút bỏ thì có lẽ anh ta sẽ là người đàn ông đẹp nhất trên đời mà tôi được biết. Hình như đọc được những ý nghĩ tinh nghịch của tôi, một nụ cười kín đáo thoáng lướt qua trên gương mặt anh. Không thể im lặng mãi được, tôi cất lời :

_ Anh Tuấn về bao giờ vậy ?

Tuấn không đáp khẽ cau mày :

_ Vậy là chị Hằng đã nói chuyện tôi cho chị nghe rồi .

Tôi chỉ bút tích của Tuấn khắc trên vách. “Hãy chết với cái đã biết” châm chọc :

_ Chắc là anh biết nhiều lắm nhỉ.

Anh ta ngó qua mũi tôi, từ tốn :

_ Không ai dám nói mình biết tất cả .

_ Tôi nghĩ một con người như anh sẽ không chết.

Anh ta lãnh đạm nói :

_ Điều đó có gì là quan trọng. Mọi vật từng tích tắc thời gian biến đổi, huống chi con người cũng chỉ là một thực thể bé bỏng .

Tôi cãi lại :

_ Đâu có bé bỏng. Đơn giản là con người có thể xây nên những ngôi nhà đồ sộ.

Tuấn nhìn qua những bản vẽ ngổn ngang trên bàn của tôi, hờ hững :

_ Chắc gì nó không sụp đổ.

Tôi nín lặng, thầm  nghĩ con ngừơi này chắc gây ra nhiều nỗi khổ tâm cho chị Hằng lắm. Anh ta đã trở thành một con người dám chết cho cái anh ta tôn sùng và tin tưởng. Tôi đâm bối rối vì sự hiện hữu của mình trong cái cốc dành cho anh ta nhưng biết làm sao được khi chị Hằng vẫn chưa về. À, trong khi chờ đợi tôi sẽ chọc tức con người điên điên này. Chăm chú nhìn vào tay nải đã bạc phếch của Tuấn, tôi hỏi :

_ Sao anh lại đi tu ?

Mặt Tuấn khẽ biến sắc. Anh hít sâu vào lồng ngực rồi thở ra, chậm rãi. Một lúc sau anh chỉ về phía ao sen :

_ Bùn, nước và những đóa sen. Tôi muốn mình được thanh khiết như những đoá sen kia, vươn mình trên bùn lầy nước đọng đón khí trời và ánh sáng. Vậy có gì hối tiếc khi tôi trút bỏ nghiệp chướng.

Tôi há hốc mồm nhìn anh ta, nghe tưng tức ở ngực. Tôi không kềm chế được mình, dùng dằng bước xuống cầu thang :

_ Tôi đi dạo trong vườn đây.

Không nghe anh ta nói gì. Mặc xác, tôi chỉ biết mình cần phải đi để tránh xa cái đống y bát vàng chóe quái dị ấy. Mặc xác anh ta với những đồ đạc phụ nữ treo nhùng nhằng trong cái cốc lạnh lẽo ấy. Mải mê suy nghĩ, tôi dẫm phải đống bùn non của một ổ tèng heng vừa đùn lên, nhão nhoét. Mùi bùn tanh xộc vào mũi, tôi xuống ao sen rửa chân. Ôi, hoa sen, mùi hương dịu dàng, thanh khiết quá ! Tôi chợt nghe mắt cay sè, chân cố bám chặt vào từng bậc cầu ao cho khỏi ngã. Ra vậy, anh ta đi tu vì sợ hãi một lời nguyền, sợ hãi nghiệp chướng, tìm cho mình một con đường siêu thoát. Áo choàng vàng, bình bát trên tay, khất sĩ ra đi, nhẹ tênh trên những nẻo đường, bao gánh nặng trút trên đôi vai của một người phụ nữ. Chị Hằng phải gánh lấy trách nhiệm một bà mẹ sáu con, nuôi mẹ, nuôi em, chấp nhận lời nguyền, gan lì trước mọi điều tiếng thị phi : Vườn ma, vợ hờ, chết cháy … Chị Hằng, một bà chủ nghiêm khắc, hám của, tham công tiếc việc … Mặc, chị phải chống đỡ để tồn tại. Chị đã không sợ lội qua bùn lầy, xông vào cánh rừng hoang dại đầy rắn rít, bàn tay nhỏ nhắn túa máu dựng lên một khu vườn xinh xắn, thơ mộng. Ôi, sao tôi thương chị Hằng quá. Có lẽ tôi cũng là phụ nữ nên những suy diễn của tôi cũng rất đàn bà. Vả chăng, một con người nặng tục lụy như tôi không thể hiểu hết được những ý nghĩa cao siêu của đóa sen vượt lên khỏi bùn và nước… Tôi đang nghĩ vẩn vơ thì Bí lù lù xuất hiện. Nó cười châm chọc :

_ Cậu Tuấn về rồi đó, chị cưa đi.

Tôi đập vào vai nó :

_ Đồ quỉ, giỡn chơi mà mày tưởng thật à, còn khuya.

Bí trề môi, tỏ vẻ thất vọng nguây nguẫy bỏ đi …

Hay tin Tuấn trở về, chị Hằng mừng quýnh chạy ra cốc. Vô tình tôi chứng kiến cảnh đoàn tụ của hai chị em. Tuấn chắp tay trước ngực xá, vừa như xua đuổi vòng tay chị đang dang tay ra đón. Nước mắt chị Hằng trào ra :

_ Em đó hả Tuấn !

Chị định lao tới nhưng sự chừng mực của Tuấn khiến chị Hằng sửng lại. Chị phải tựa người vào cội bồ đề cho khỏi ngã, tủi thân ôm mặt òa khóc như đứa trẻ. Tôi không nhận ra  một ợn nhỏ xúc cảm nào trên gương mặt Tuấn. Anh nói, mắt xa xăm :

_ Em sắp đi học trường đào tạo tu sĩ cao cấp. Về thăm chị lần này tôi không biết bao giờ trở lại …

Chị Hằng cắn chặt môi, lau nước mắt :

_ Vậy em ở lại chơi với chị vài hôm rồi hẳn đi. Trông em khỏe chị mừng lắm. Thôi, đừng hành xác nữa nghen em  ! Để chị dọn cái cốc nhỏ cho em ở, gọi Phượng lên nhà trên nghỉ.

Tuấn lắc đầu :

_ Cứ để cô ấy ở đây. Đêm nay em sẽ về nhà lớn ngủ với chị.

Đôi mắt chị Hằng sáng bừng, sung sướng …

Đêm xuống. Đột nhiên tôi nhận ra góc tây nam của “vườn ma” hiu quạnh quá. Ngày mai tôi cũng sẽ ra đi, cái cốc này chắc buồn lắm. Tôi hình dung mỗi hoàng hôn nhập nhoạng. Bí với gương mặt khờ khạo chui vào cốc sẽ sàng quét dọn như ngày cậu chủ còn ở đó. Tôi chắc không bao giờ trở lại “vườn ma” nữa. Một nỗi buồn chợt lan nhẹ vào tâm tư tôi. Tôi đuổi Bí đi vì tính hay thóc mách của nó sẽ làm hỏng mọi ý nghĩ đang diễn ra trong tôi một cách đau đớn, ngọt ngào. Trước khi đi Bí quay lại thách :

_ Đố chị Phượng tối nay cậu Tuấn có ra đây không ?

Tôi nổi xung :

_ Sao mày khùng quá.

Đi được một đoạn nó mới sực nhớ :

_ Dì Hằng dặn con nói với chị Phượng sáng mai lên nhà lớn ăn cơm tiễn cậu Tuấn đi .

Tôi ngước nhìn sang quầng sáng của ngôi nhà lớn. Đó là thế giới của chị Hằng, bí mật, riêng tư mà tôi không thể hiểu, cũng không cần biết. Tôi thích sự huyền ảo của nó. Phần việc của tôi cho “vườn ma” đã hết. Tôi sẽ trở về thế giới của tôi, mang theo sự huyền hoặc của khu vườn. Dù sao, trong chuyến đi này tôi cũng khám phá thêm một điều gì đó để cảm thông và chia sẻ…

Bữa ăn sáng được dọn ở dãy nhà ngang trông ra vườn  bưởi của ngôi nhà lớn. Ông anh rể của chị Hằng khẽ gật đầu chào tôi rồi cúi xuống ăn. Bí ôm một tô cơm to tướng ngồi một góc khó ai nhìn thấy. Nó mải mê chiến đấu với rau, đậu, thịt, cá nên không có chỗ dành cho sự tủi thân. Chắc nó cũng không thích ăn chung với chủ, sợ gò bó, rầy la. Tuấn dù ngồi ăn trên bàn và bữa tiệc tiễn đưa này là vì anh nhưng lối sống khất sĩ đã thấm sâu vào máu thịt anh . Tay trái anh ôm bát, tay phải cầm muỗng trộn cơm và thức ăn thật đều rồi bắt đầu ăn chậm rãi. Anh chăm chú nhìn vào bát cơm, dường như cả vũ trụ tập trung vào đó. Dù rất muốn, chị Hằng cũng không dám gắp thức ăn cho Tuấn. Không khí lặng lẽ quá , tôi đâm hối vì đã dại dột dự phần, cổ họng tôi đắng chát. Chị Hằng liên tiếp gắp thức ăn cho tôi. Chị cũng không thốt lên được lời nào. Chưa bao giờ tôi dự một buổi tiệc trầm lặng đến thế. Khi tôi buông chén, tiệc trà nhanh chóng được dọn lên. Tôi không ngờ chị Hằng quá đảm đang. Thì ra, việc nấu nướng trong nhà chị tự làm lấy. Bí chỉ làm được những công việc giản đơn như tưới cây, nhổ cỏ. Uống cạn đúng ba chung trà Tuấn đứng lên, chắp tay trước ngực. Chị Hằng buông vội miếng mứt gừng ăn dở, thẫn thờ. Giờ ly biệt đã đến. Chị định đưa tay chạm vào đứa em thân yêu nhưng kịp ngăn lại, lặng lẽ bước theo Tuấn. Tôi như bị thôi miên bước theo chị Hằng. Những bước chân khua trên sỏi nghe lạo xạo. Đến hàng mai dẫn ra cánh cổng gỗ tôi và chị Hằng dừng lại bởi cái khoác tay của Tuấn. Không chút vấn vương, không ngoái đầu nhìn lại, anh bước từng bước một, chậm rãi, khoan thai … Khất sĩ ra đi, mình khoác choàng vàng, bình bát trên tay, chân bước nhẹ tênh trên những nẻo đường siêu thoát. Những cánh mai vàng rực trong nắng sáng, run lên trong làn gió xuân, rơi lả tả. Lối đi trải đầy những cánh mai vàng, vương vấn theo tà áo choàng của khất sĩ. Anh khuất dần trong hàng mai, hiện ra nhỏ nhoi trên chiếc cầu. Gió từ lòng kênh làm tung  bay tà áo choàng của Tuấn. Tôi nhìn sang chị Hằng, chợt nhận ra sương khói giăng đầy trong mắt chị …

 

TRUYỆN NGẮN TÁC GIẢ KHÁC:

>> Nguyễn Thị Thu Huệ- X-Men có mùi trường đua

>> Đặng Hồng Quang- Quỳnh hoa

>> Đoàn Thạch Biền- Lộc tình

>> Trần Nhã Thuỵ- Cả thảy gãy bốn ngón chân

>> Hiểu lầm nhỏ về gia tài cô gái nhỏ- Nguyễn Ngọc Tư

>> Phan Triều Hải- Một tối ngồi ở quán bar

>> Dưa huyết- Nguyễn Hiệp

>> Bàn tay lạ- Nguyễn Thuý Ái

>> 10 truyện cực ngắn của Nhật Chiêu

>> Nguyễn Thị Thu Huệ- Phòng chiếu phim số 9

>> Liêm Trinh- Yêu trên đồng xanh ngát

>> Hai đứa cháu- Nguyễn Đắc Hoa

>> Phương Trà - Đi trong mây mù

>> Nhật ký cô giáo trường làng- Đỗ Ngọc Thạch

>> Đâu rồi sông cũ- Trương Anh Quốc

>> Cây rắn lục- Vũ Đình Giang

>> Người ở mom sông- Trầm Hương

>> Truyện ngắn mini Lê Nguyễn

>> Trai làng chài- Trần Quốc Cưỡng

>> Nguyễn Thu Phương- Trăng mật xứ người

>> Nguyễn Thu Trân- Ngày hết khùng & Lên cơn  

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.