Tin mới Xem thêm

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

  • Truyện ngắn Hoàng Hiền: Mẹ con

    U nghỉ đi, con về thu xếp. Dứt lời, Hiên đi ra sân nổ máy lao vút ra cổng, mấy con chó con chạy theo sủa ăng ẳng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thế giới sách

Câu chuyện cảm động trong Chó hoang

07.10.2017-00:30

 Truyện dài “Chó hoang” của Bùi Tự Lực

 

Câu chuyện cảm động trong “Chó hoang”

 

CÁT ĐẰNG

 

NVTPHCM- Chó là một trong những loài vật tinh khôn, trung thành với người. Nhưng với chó hoang, việc thuần phục có dễ dàng? Nhà văn Bùi Tự Lực có câu trả lời thú vị qua truyện dài “Chó hoang”,  do NXB Kim Đồng phát hành năm 2017.

 

Tại đô thị mới ven biển, xuất hiện một con chó hoang có đặc điểm của một giống chó quý hiếm. Người dân nơi đây gọi nó là Vằn, nhưng Vằn rất nhát người, luôn giữ khoảng cách và lẩn trốn khi thấy người.

 

Ông bà giáo về hưu thấy Vằn tội nghiệp, muốn mang về nuôi. Ông bà giáo mang cơm cho nó hằng ngày, 2 lần bảo bọc khi Vằn sinh con; nhưng Vằn vẫn giữ khoảng cách với ân nhân. Tình cờ, ông giáo biết được quá khứ của Vằn, hiểu nguyên nhân Vằn trở thành chó hoang và luôn sợ hãi tránh xa con người. Ông càng muốn giúp Vằn và đám con, nhưng mọi việc không đơn giản như ông nghĩ…

 

Bằng sự quan sát kỹ lưỡng, miêu tả tinh tế, tác giả đã khắc họa nên chân dung một con chó hoang với ngoại hình và tính cách vô cùng đặc biệt. “Dù con Vằn nhận biết rằng, ông bà giáo là những người có nhiều tình cảm yêu thương, từng chăm lo cưu mang mẹ con nó như người chủ. Nhưng dù sao nó vẫn sợ thế giới loài người. Vẫy nó không đến. Níu kéo nó buông tay. Mở lòng bao dung nó hoài nghi soi xét... Đôi bờ ngăn cách giữa con Vằn với người còn khá xa” (trang 94).

 

Điều gì khiến Vằn sợ hãi, đề phòng con người như thế luôn là thắc mắc trong lòng ông bà giáo cũng như người đọc. Và khi câu chuyện về Vằn được hé lộ, ai cũng thương xót cho một con chó tinh khôn, trung thành nhưng bị chủ cũ hiểu lầm, đánh đến chết đi sống lại, sống lây lất nơi đầu đường xó chợ.

 

Sự bồi đắp tình cảm giữa vợ chồng ông giáo và Vằn xuyên suốt câu chuyện. Bằng sự nhân từ và tình yêu thương loài vật, ông bà giáo đã mang đến cuộc sống mới cho Vằn. Vằn đã đền đáp ơn nghĩa bằng cách không màng nguy hiểm, cứu mạng ông giáo trong lúc thập tử nhất sinh… Từng ánh mắt, cử chỉ của Vằn, từng thái độ, hành động của ông bà giáo khiến câu chuyện thêm sinh động.

 

Lối kể mộc mạc, văn phong bình dị, bố cục hợp lý, đan cài nhiều tình tiết bất ngờ, hấp dẫn, “Chó hoang” lôi cuốn người đọc qua từng trang sách.

 

 

>> XEM TIẾP THẾ GIỚI SÁCH…  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.