Tin mới Xem thêm

  • Hoàng Hiền - Làng ăn khói

    Tôi về quê vào mùa gặt, xa quê mười mấy năm bây giờ trở lại, mọi thứ đã khác xa những mùa gặt ngày xưa.

  • Phan Thị Thanh Nhàn & Chuyện đàn bà

    Cô Vân và thằng con trai hai tuổi ở trên tầng năm khu tập thể lắp ghép, cả hai bên cầu thang có tới bốn mươi căn hộ. Vân đi làm suốt cả ngày, không biết ai với ai, nhưng khi lên xuống cầu thang, gặp ai cô cũng chào. Với riêng bà Tư còm trông xe máy mà cô phải gửi xe

  • Lê Đại Thanh người thơ, kịch sĩ Tử vì đạo

    Lê Đại Thanh sinh năm 1907 tại Hải Phòng. Năm 1927 - 1932, ông học Trường Bưởi, Hà Nội, ngồi cùng bàn với Nguyễn Gia Trí

  • Nguyễn Như Bá lỡ chuyến bay bóng em vời vợi

    Con đường dài cơn mưa đến lạ/ không dịp này vỡ vụn khát khô/ lỡ chuyến bay bóng em vời vợi/ biệt mù nghe ám ảnh

  • Khi có một người đi khỏi thế gian

    Có thể là buổi sáng khi chúng ta đang uống cà phê, có thể là một buổi chiều khi chúng ta đang trở về ngôi nhà của mình, và có thể một buổi

  • Nguyễn Minh Ngọc & Những con sóng

    Ôi biển ở đây sao giống cái ao làng đến vậy! Câu cảm thán bật ra gần như ngay tức thì khi hai người vừa đặt chân lên bãi cát loang lổ ánh trăng mờ ảo xuyên qua những kẽ lá dừa. Không gian vừa hư vừa thực. Cả hai đều biết mình không còn trẻ nữa. Tuổi đôi mươi đắm say giờ đã lùi xa phía sau lưng họ.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thế giới sách

Câu chuyện cảm động trong Chó hoang

07.10.2017-00:30

 Truyện dài “Chó hoang” của Bùi Tự Lực

 

Câu chuyện cảm động trong “Chó hoang”

 

CÁT ĐẰNG

 

NVTPHCM- Chó là một trong những loài vật tinh khôn, trung thành với người. Nhưng với chó hoang, việc thuần phục có dễ dàng? Nhà văn Bùi Tự Lực có câu trả lời thú vị qua truyện dài “Chó hoang”,  do NXB Kim Đồng phát hành năm 2017.

 

Tại đô thị mới ven biển, xuất hiện một con chó hoang có đặc điểm của một giống chó quý hiếm. Người dân nơi đây gọi nó là Vằn, nhưng Vằn rất nhát người, luôn giữ khoảng cách và lẩn trốn khi thấy người.

 

Ông bà giáo về hưu thấy Vằn tội nghiệp, muốn mang về nuôi. Ông bà giáo mang cơm cho nó hằng ngày, 2 lần bảo bọc khi Vằn sinh con; nhưng Vằn vẫn giữ khoảng cách với ân nhân. Tình cờ, ông giáo biết được quá khứ của Vằn, hiểu nguyên nhân Vằn trở thành chó hoang và luôn sợ hãi tránh xa con người. Ông càng muốn giúp Vằn và đám con, nhưng mọi việc không đơn giản như ông nghĩ…

 

Bằng sự quan sát kỹ lưỡng, miêu tả tinh tế, tác giả đã khắc họa nên chân dung một con chó hoang với ngoại hình và tính cách vô cùng đặc biệt. “Dù con Vằn nhận biết rằng, ông bà giáo là những người có nhiều tình cảm yêu thương, từng chăm lo cưu mang mẹ con nó như người chủ. Nhưng dù sao nó vẫn sợ thế giới loài người. Vẫy nó không đến. Níu kéo nó buông tay. Mở lòng bao dung nó hoài nghi soi xét... Đôi bờ ngăn cách giữa con Vằn với người còn khá xa” (trang 94).

 

Điều gì khiến Vằn sợ hãi, đề phòng con người như thế luôn là thắc mắc trong lòng ông bà giáo cũng như người đọc. Và khi câu chuyện về Vằn được hé lộ, ai cũng thương xót cho một con chó tinh khôn, trung thành nhưng bị chủ cũ hiểu lầm, đánh đến chết đi sống lại, sống lây lất nơi đầu đường xó chợ.

 

Sự bồi đắp tình cảm giữa vợ chồng ông giáo và Vằn xuyên suốt câu chuyện. Bằng sự nhân từ và tình yêu thương loài vật, ông bà giáo đã mang đến cuộc sống mới cho Vằn. Vằn đã đền đáp ơn nghĩa bằng cách không màng nguy hiểm, cứu mạng ông giáo trong lúc thập tử nhất sinh… Từng ánh mắt, cử chỉ của Vằn, từng thái độ, hành động của ông bà giáo khiến câu chuyện thêm sinh động.

 

Lối kể mộc mạc, văn phong bình dị, bố cục hợp lý, đan cài nhiều tình tiết bất ngờ, hấp dẫn, “Chó hoang” lôi cuốn người đọc qua từng trang sách.

 

 

>> XEM TIẾP THẾ GIỚI SÁCH…  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.