Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thế giới sách

Cô gái bán ô màu đỏ của Trần Minh Hợp

05.5.2011-16:05

>> Cô gái bán ô màu đỏ

>> Người đàn bà đợi tàu

Phiêu du trong trí tưởng,

trở về trong cô đơn

(Lời bạt tập truyện ngắn Cô gái bán ô màu đỏ của Trần Minh Hợp,

NXB Văn Hoá Văn Nghệ 2011)

ĐOÀN THẠCH BIỀN

 

NVTPHCM- Đọc tập truyện Cô gái bán ô màu đỏ của Trần Minh Hợp, bạn sẽ thích thú vì được tác giả hướng dẫn đi phiêu du nhiều nơi ở nước ngoài. Thăm một thị trấn ở Tứ Xuyên (Trung Quốc), đến Alaide nơi huấn luyện phi công, thưởng thức trái kiwi ở Te Puke (New Zealand), đi xem họp chợ cá mòi Tsukiji (Nhật Bản). Còn trong nước, bạn sẽ được tác giả hướng dẫn đến thăm phố cổ Hội An, một bản người Thái ở Tây Bắc, một ga nhỏ hiu hắt miền Trung, một chợ chiều ở miền Đông Nam Bộ, cảnh sông nước mênh mông miền Tây…

Địa danh trong truyện của Trần Minh Hợp luôn luôn thay đổi nên con người và sự việc trong truyện của anh cũng thay đổi theo. Điều đó khiến bạn đọc không cảm thấy nhàm chán khi đọc hết tập truyện. Mỗi nhà văn thường gắn bó với một vùng đất để có thể viết sâu sắc hơn về con người nơi đó. Trần Minh Hợp không gắn bó mật thiết với vùng đất nào. Các nhân vật của anh phiêu du trong trí tưởng tượng qua nhiều nơi chốn, nhưng khi trở về họ đều chìm đắm trong nỗi cô đơn. “Tình yêu, tuổi thanh xuân đã trượt qua anh trên một con dốc dài thẳng đứng… Có lẽ, anh đang rơi vào tâm trạng hụt hẫng của thế hệ thanh niên đô thị mới, tìm cách bỏ chạy nhưng hoàn toàn bất lực…” (trang 79).

Mười hai truyện ngắn trong tập này, ba truyện có tựa mưa: Alaide bỗng đổ mưa, Mưa trút trên mái chợ chiều, Đêm mai có mưa rơi. Mưa còn rơi dai dẳng trong các truyện khác dù không có tựa mưa. “Chắc đêm mai, mưa cũng rơi thôi, mưa rơi nhớ thương…” (trang 103). Những cơn mưa đã giúp các nhân vật đến gần với nhau hơn và giúp họ bớt cô đơn.

Tập truyện ngắn này được Trần Minh Hợp viết khi đang là một sinh viên. Chúng tỏ óc tưởng tượng của anh rất phong phú. Một trong những đều kiện giúp nhà văn tiến xa, đấy chính là óc tưởng tượng. Nó sẽ lôi cuốn bạn đọc cùng đi hết cuộc hành trình với tác giả. Trần Minh hợp đã có được điều kiện đó. Bằng chứng đa số truyện ngắn trong tập này đã được các báo chọn in.

Tôi thích truyện Phố Hoài có một cô gái gốc Hoa, sống lẻ loi như chiếc bóng trong ngôi nhà cổ. Cô ấy rất cô đơn, cô ấy muốn được ai đó nhìn thấy và gọi tên. Cuối cùng đã có người gọi đúng tên cô và cô vui sướng thốt lên: “Tôi đã được nhìn thấy”. Tôi nghĩ Trần Minh Hợp cũng sẽ vui sướng thốt lên câu nói đó, khi tập truyện này đến tay bạn đọc. 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.