Tin mới Xem thêm

  • Hoàng Hiền - Làng ăn khói

    Tôi về quê vào mùa gặt, xa quê mười mấy năm bây giờ trở lại, mọi thứ đã khác xa những mùa gặt ngày xưa.

  • Phan Thị Thanh Nhàn & Chuyện đàn bà

    Cô Vân và thằng con trai hai tuổi ở trên tầng năm khu tập thể lắp ghép, cả hai bên cầu thang có tới bốn mươi căn hộ. Vân đi làm suốt cả ngày, không biết ai với ai, nhưng khi lên xuống cầu thang, gặp ai cô cũng chào. Với riêng bà Tư còm trông xe máy mà cô phải gửi xe

  • Lê Đại Thanh người thơ, kịch sĩ Tử vì đạo

    Lê Đại Thanh sinh năm 1907 tại Hải Phòng. Năm 1927 - 1932, ông học Trường Bưởi, Hà Nội, ngồi cùng bàn với Nguyễn Gia Trí

  • Nguyễn Như Bá lỡ chuyến bay bóng em vời vợi

    Con đường dài cơn mưa đến lạ/ không dịp này vỡ vụn khát khô/ lỡ chuyến bay bóng em vời vợi/ biệt mù nghe ám ảnh

  • Khi có một người đi khỏi thế gian

    Có thể là buổi sáng khi chúng ta đang uống cà phê, có thể là một buổi chiều khi chúng ta đang trở về ngôi nhà của mình, và có thể một buổi

  • Nguyễn Minh Ngọc & Những con sóng

    Ôi biển ở đây sao giống cái ao làng đến vậy! Câu cảm thán bật ra gần như ngay tức thì khi hai người vừa đặt chân lên bãi cát loang lổ ánh trăng mờ ảo xuyên qua những kẽ lá dừa. Không gian vừa hư vừa thực. Cả hai đều biết mình không còn trẻ nữa. Tuổi đôi mươi đắm say giờ đã lùi xa phía sau lưng họ.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thế giới sách

Eo óc cung bậc của Châu Đăng Khoa & dư luận

07.5.2016-06:30

 Bìa tập thơ Eo óc cung bậc

 

>> Giai điệu quả lắc

>> Adelita - truyện ngắn 

>> Khoảng xanh vô tưởng

>> Biến cung bậc thành thơ 

 

Châu Đăng Khoa &

những câu thơ được phóng thích giữa cuộc đàn

 

NVTPHCM- Nếu nghệ thuật là một cuộc chơi hành nghĩa thì nghệ sĩ vừa là người dự  phần vào cuộc chơi đó vừa là người thích bày thêm những cuộc chơi mới cho riêng mình.

 

Đọc bản thảo tập thơ “Eo óc cung bậc” với những bài thơ được chia ra làm 3 phần mang dáng dấp cấu trúc của một tác phẩm âm nhạc: (1) Khúc dạo xanh; (2) Eo óc cung bậc; và (3) Lặng trắng, tôi biết Châu Đăng Khoa đang lặng lẽ dấn mình vào một trò chơi mới, trò chơi của chữ và nghĩa, đúng hơn là trò chơi gõ - chữ - vọng - nghĩa giữa cuộc đàn còn dang dở.

 

Nếu Khúc dạo xanh mở đầu với “gió đưa nhạc ngựa về trời/ gởi thăm thẳm/ mộng/ bên đời buồn vui…” hé mở những âm điệu tự sự trữ tình về những giấc mộng ngày xanh với những bài thơ lục bát truyền thống được ngắt nhịp vắt dòng để nhấn ý gợi nghĩa.Và, chỉ tạm khép lại khi guitarist Châu Đăng Khoa “nhớ em cuống quýt bàn tay…” và rồi bâng quơ: “mở đêm phóng thích/ cuộc ngày chang chang…” thì Eo óc cung bậc, dù với sáng đô trưởng thướt tha hoa cỏ”,” Trưa si giáng trưởng điền dã/ ve hát phù du”, hay “Ngoái nhìn/ quá khứ rê thứ/ cà phê đậm/ đen trầm mặc/ lửa/ khói tương lai”, giọng thơ của nghệ sĩ guitar Châu Đăng Khoa vẫn “vỡ từng nốt guitare/ hợp âm nghịch/ rải ngược nốt trầm mê dại”.

 

Có thể nói, chính trong phần Eo óc cung bậc, Châu Đăng Khoa mới thật sự dấn mình vào cuộc phiêu lưu gõ - chữ - vọng - nghĩa theo cách riêng của mình. Dường như đôi bàn tay đã quá quen thuộc với thanh âm của từng vị trí trên fredboard guitar, cũng như đôi tai đã quá quen trong việc bóc tách từng nốt của các hợp âm thuận, nghịch của âm nhạc cổ điển, nay muốn lật tung những con chữ, đảo lộn trật tự những con âm, xô lệch nhịp điệu, đảo phách, thay đổi tiết tấu liên tục để những con chữ như một thứ phún xuất thạch đột ngột trào tuôn và biết tự hành nghĩa. Trong ý nghĩa đó, có thể nói “Eo óc cung bậc” một phát lộ khác, là những câu thơ được phóng thích giữa cuộc đàn, mà bình thường Châu Đăng Khoa vốn tự trói buộc mình trong khuôn khổ của những chuẩn tắc sáng tạo của âm nhạc cổ điển nên đã tự đánh mất cơ hội tỏ bày?

 

Và, Lặng trắng là những trải nghiệm lắng đọng giữa “cuộc ngày chang chang”, sau khi “búng một hợp âm nghịch/ khép”, và là những vọng âm bời bời của “Vạc chiều lay lắt âm vang/ Man man dâu bể hẹn ngàn năm sau”.

 

Tuy có “Eo óc cung bậc”, nhưng tập thơ vẫn khép lại với một giai điệu đậm chất cổ điển, nghe như một tiếng thở dài mang âm hưởng lãng mạn của một tay guitar tài hoa giàu trải nghiệm:“Ngàn sau hồn mộng ban đầu/ Vòm trăng / góc nhớ / âm màu khói xưa”.

 

Âm nhạc cũng như thi ca là cuộc chơi dành cho tất cả mọi người. Dù vậy, ai đã từng tham dự cuộc chơi này đều thấm thía cái câu: “nghề chơi cũng lắm công phu”. Riêng tôi, mặc dù rất thú vị với những câu thơ được phóng thích giữa cuộc đàn của Châu Đăng Khoa, nhưng tôi vẫn chờ để được nghe những “Eo óc cung bậc” trong những ca khúc của Châu Đăng Khoa sắp trình làng, cũng như trong chính cách trình tấu guitar cổ điển độc đáo của anh, dẫu biết rằng, rồi ra tất cả cũng chỉ là những “tiếng dội của hư không”?!

 

NGUYỄN THANH BÌNH

 

Nhạc sĩ - nhà thơ Châu Đăng Khoa

 

Đôi dòng về thơ Châu Đăng Khoa

 

Chất liệu cũ, chọn lựa từ những mùa “cổ điển” (mây tím tà dương, mộng bên đời, mộng bên đời, hài gót phai…) đan xen, hòa trộn với những sản phẩm tân kỳ (đen vào đen, vầng trăng ngang, nhớ em cong cánh cung, quá khứ lọt thỏm hố đen, hy vọng cong…), nhà thơ Châu Đăng Khoa tạo lập được không gian thơ hiện đại với những chuyển động đa chiều, biến ảo.

 

Thi ảnh của ông, lúc nổi chìm mộng mị lung linh trong thơ lục bát, lúc như mới chợt lóe lên như tia chớp trong đêm tối đã biến mất, nhường chỗ cho những chuỗi hình ảnh thoáng hiện tiếp theo. Nếu không chuẩn bị tâm thế đồng sáng tạo, người đọc khó có thể chia sẻ, đuổi kịp, hoặc đoán định được đích đến của nhà thơ.

 

MAI VĂN PHẤN

 

Thơ Khoa là những “giọt đắng” của đời đang “chìm lên” trong một ngôn ngữ xoáy lốc.

 

“Chìm lên” là cách nói của Khoa. Thử hình dung ta ném một hòn cuội vào nước. Có gì đó đang chìm lên và lan tỏa. Đó là trò chơi của ta và nước.

 

Cũng như thế, đây là trò chơi của Khoa và thơ.

 

NHẬT CHIÊU

 

 

Chỉ là những khoảnh khắc được khơi ra, rồi chừng như bỏ ngỏ, Châu Đăng Khoa hình như chỉ mong khám phá thêm một nét nghĩa, của đời, của mình, với Eo óc cung bậc.

  

Những  giọt thơ vắn dài nảy ra từ lối vắt dòng đầy chủ ý, như tiếng nấc, như những bậc thềm hẫng hụt. Như những bước đi, khi mãnh liệt, lúc e dè, dạm ngõ cõi người đầy lối quanh co.

  

Ta có thể đi theo chỉ dẫn của anh, dừng chân tại những điểm vắt dòng. Hoặc, ta lần theo vô thức của ta, bước qua chiếc cầu ngôn từ anh đã bắt, đến với vùng trời của riêng ta, trong chính thơ anh.

  

Cũng vậy, chữ nghĩa này là những hàm ngôn, hay là những xác từ vô nghĩa, là do ta, là do tiếng đồng vọng từ lòng ta có đánh động ý thơ…

 

Đến đây, như đến với trò chơi giải mã những kí hiệu võ đoán, ta mặc sức tạo tác, mặc sức phiêu lưu.

Thơ vì thế mà tự do đến vô cùng.

 

MINH TRÂM

 

 

>> XEM TIẾP THẾ GIỚI SÁCH… 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.