Tin mới Xem thêm

  • Nhà văn Tô Hoài dưới chân núi Xà Phìn

    Trong cánh nhà văn đi “cắm bản” ở Tây Bắc năm ấy duy nhất có Tô Hoài nói được tiếng Mông. Bàn chân ông để thương để nhớ cho

  • Đón tết, đừng quên dưới bóng hoa đào...

    39 năm và mãi mãi về sau, mỗi mùa xuân hoa đào nở, bên hoa đào chúng ta chúc nhau ly rượu mừng, xin đừng quên một mùa hoa đào đã rực đỏ

  • Lê Văn Nghĩa - Ngộ thay tháng chạp

    Sáng nay, nhìn lịch treo tường mới biết đã qua những ngày đầu của tháng 12 âm lịch. Bỗng dưng lẩn thẩn thấy tội nghiệp cho

  • Nguyễn Thụy Anh nhận giải thưởng văn học Nga

    Vào mùng một Tết Nguyên đán Mậu Tuất (16.2.2018), tại trụ sở Hội Nhà văn Nga ở thủ đô Moskva

  • Trương Anh Quốc & Mỗi năm một lần

    Thằng Nam nằm ở bệnh viện, tôi ở lại trông. Nó nằm tuốt luốt tận lầu tám làm tôi lên xuống mệt phờ râu. Không phải là bệnh viện không có thang máy, nhưng đông người quá muốn đi phải chờ lâu. Tôi không thích chờ lâu nên đi bộ. Đi bộ có mệt chút xíu nhưng khỏe người và bù lại ở trên cao tôi nhìn được toàn cảnh thành phố

  • Những quyết định đầu năm

    Ba ngày Tết đã qua, bây giờ là thời điểm nhiều người đưa ra những quyết định quan trọng của năm mới. Không phải ai cũng may mắn

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thế giới sách

Huỳnh Thuý Kiều giấu anh vào cỏ xanh

16.9.2011-07:57

Nhà thơ Huỳnh Thuý Kiều

 

Huỳnh Thuý Kiều đã Giấu anh vào cỏ xanh?

               

TRẦN THẾ VINH

 

NVTPHCM- Tác giả trẻ thế hệ 7X trong lực  lượng viết trẻ ĐBSCL có phong  cách riêng quả chỉ đếm đủ bàn  tay. Huỳnh  Thuý  Kiều (HTK) của Cà Mau là một trong số người viết trẻ đó và trẻ hơn ở thế hệ 8X - nói trẻ độ tuổi, như Trương Trọng Nghĩa, Võ Mạnh Hảo, Nguyễn Đức Phú Thọ, Lê Minh Nhựt, Lê Minh Tú, Lê Quế Minh, Trần Dũng Nhân…Với họ đã có định hình từng phong cách riêng. Đáng mừng hơn là HTK, sau tập thơ được giải của UB toàn quốc Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam “ Kiều Mây ”, thì giữa năm 2010, HTK đã tiếp tục ra mắt bạn đọc tập thơ thứ hai “Giấu anh vào cỏ xanh” NXB Văn học in khổ 14,5 x 20,5 với ba mươi sáu bài thơ,  đầy đặn tám mươi bảy trang in.

Với tập thơ này tác giả vẫn một mạch thơ phóng khoáng phong cách tự sự, trữ tình sông nước đồng nội mang hơi thở của Buổi chiều thưa gió, Khóc với cố hương, Châu thổ, Sông Hậu…gợi cho chúng ta nhớ về quê nhà nơi chôn nhau cắt rốn, nơi tác giả đã được sinh ra và lớn lên. Một hơi thở khác trong phần hai ( tôi cho là có 2 phần - NV) là mạch thơ tình lãng đãng ẩn chứa tình yêu sâu lắng và da diết lắm trong một số bài như: Giấu anh vào cỏ xanh, Ngày không anh, Hỏi, Trốn, Đông đang về gõ cửa…

Thơ HTK đắm thắm nhớ quê; gọi dòng nước Cửu Long giang thức dậy với mình:

Thức dậy Cửu Long ơi/ Xao xuyến mấy nhịp bờ/ Chèo khấy nước dâng lèn đôi hố mắt/ Khóc bên lở nuốt đất chìm mất hút/ Con nước ròng dấu chín cửa còn in…Và tác giả đã nhớ về cánh đồng tôi đã khóc đầu tiên bằng những câu buồn nhớ theo chuỗi dài thiết tha:

Theo ngày hè oi nồng dế hát/ Thu đi qua là khoảng chiều len sương lãng đãng/ Củ co ngọt bùi sau cơn bấc sớm choàng vai… Rồi HTK nhớ cố hương như một lát nhớ trong tiềm thức tỉnh, say và âm thầm bật khóc rồi lặng lẽ trải niềm tự sự với cố quán:

 Ngày trở lại tôi sẽ cùng cha cúi hôn cố quán một lần/ Xé nát đêm say cửa gió với phù vân bụi cát/ Cầm số phận dắt đi suốt triền Cửu Long trải vàng đượm mật/ Cuộn trôi ưu phiền/ Khóc cho thỏa đi cha!…

Hay là :

Cuốc thảng thốt gọi đàn. Độc âm vang: Quốc, quốc/Ai hay núm ruột lạc loài thèm gục khóc với cố hương…

Trong“Giấu anh vào cỏ xanh” tác giả còn dành nhiều bài, dòng thơ tự sự về tình yêu mang đậm phong cách người đẹp vùng quê sông nước Nam bộ - Đây, hãy đọc thơ HTK:

Đừng thả sóng trên đồi hoa thiếu nữ/ Vườn hoang say tắm nắng nghẹn lời/ Mơ loang dấu môi mềm thơm hương cỏ/ Rỗng buổi chiều mặc sức gió cài then (Buổi chiều thưa gió).

Và những đoạn thơ ngọt ngào rung rinh trước nắng đông tháp chạp trong bài Mắt mùa đông :

Viết cho anh/ Em mộc mạc đến tận cùng/ Xé lòng câu thơ chào đời trước giông bão/ Gò ngực hoang gọi đêm đông ửng hồng tháng chạp/ Em biết mình đang trú chốn bình yên…

Hay là:

Nụ tích hợp mơ phù dung/ Cõi đợi/ Thoáng mưa phùn/ Đông chúm môi thổi ngực/ Non dậy thì nằm mái phố thở dốc trăng… (Đông đang về gõ cửa).

 Mảng thơ tình yêu của HTK không ồn ả, lẳng lơ nhưng thấm đậm nhân văn thân phận lứa đôi khắc khoải, da diết nhớ mong, chờ đợi được yêu và trải lòng với người yêu:

Chiều rải vàng mang nhạt nắng đi qua…

Ngày không anh/ Em giặt giũ nỗi buồn/ Trắng tinh phiền muộn/ Phơi vào đêm phần phật bão giông… (Ngày không anh).

Và những câu thơ “ rặt Nam bộ” rất HTK chứ không ai khác được:

Đờn kìm gõ khuya bâng khuâng đồng vọng/ Hôn xuống bờ em man mát ánh trăng vàng…

Làm sao đo được chiều dài nỗi nhớ/ Đêm tụ về quấn quít nổi mặt sông… (Hỏi)

Hay đoạn này :

Anh cài vào giọt sương đầu ngày đưa tiễn/ Cần Thơ ! Giữ giùm em giấc hiền cho hết buổi chiều xanh… (Tự sự cùng Cần Thơ )

Tôi xin được dẫn thơ HTK nhiều đoạn là chỉ vì phong cách thơ HTK mang đậm cảm xúc người miệt vườn sông nước, rất đặc trưng Tây nam bộ:

Em trốn vào thơ anh/ Chén buồn nghiêng lật gió/ Màu khói nhạt bay luồn ám tóc đợi trời xanh (Trốn).

 Và trong bài thơ thứ ba mươi sáu cuối tập là bài Phía sau thơ - HTK da diết với cánh đồng, mùa lũ, phù sa…và hoài niệm từng câu vọng cổ buồn, chiếc cầu tre miệt sông linh láng nưóc của tác giả:

Lặn vào thơ câu vọng cổ buồn muốn khóc/ Cầu tre nâng gót em soi nghiêng…

Tha thiết làm sao:Ai chân trần chạy dọc triền đê với ngày tháng cũ/ Anh qua cầu xin đừng ngoái gọi tên em - Nói theo người Nam bộ em mà biểu anh không ngoái lại tức là em đã gọi anh ngoái lại nhìn và gọi tên em…Câu thơ không mới nhưng trữ tình, duyên dáng.

Đặc biệt hơn trong tập thơ, chúng ta sẽ bắt gặp ngay ẩn ý tác giả như muốn gởi tình thơ của mình với bạn đọc, nên đã đề tựa bằng bốn câu trong bài vừa làm tựa tập thơ:

Về đây em giấu anh vào đất/ Ngấn phù sa và một gót hài

Về đây em giấu anh bằng nước mắt/ Như cuộc đời giấu anh vào em…

Đọc đoạn thơ này - người viết, bắt gặp mình trong cuộc muốn được bay về đây ngay để em giấu anh vào đất…đất này của em cỏ đang xanh mượt - để rồi tình yêu nồng nàn tràn ngập lứa đôi đến rơi nước mắt hạnh phúc và để được em giấu anh vào em…

Giọng thơ HTK trong “Giấu anh vào cỏ xanh” là vậy: Hoài hương với dòng sông, cỏ đồng hương lúa xanh mượt mà trải suốt tứ thơ trong trẻo từ năng lượng,chất liệu đồng bằng, giọng thơ phóng khoáng, con chữ tràn đầy sinh lực sống. Hay như  tình yêu càng đời thường nhưng rất nhân văn đậm đà, da diết. Tuy còn bài, còn câu mang chất tự sự hơi nhiều nhưng đây là thế mạnh của giọng thơ phái yếu; tứ thơ sang trọng mang tính cách người con gái trắng trong, thiệt thà, hồn hậu của vùng sông nước Cửu Long giang.

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.