Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Trương Quý & Gió thu

    Duy báo sẽ ra Hà Nội vào tuần sau, đúng dịp mùa thu. “Sẽ mặc áo xanh nhé. Màu áo xanh là màu anh trót yêu mà”. Thảo hơi buồn cười, sến đâu sến thế. Đầu đuôi câu chuyện là từ một comment bình luận của Duy trong bài tản mạn của Thảo về nhạc tiền chiến. Bài của Thảo sụt sùi lãng mạn nhưng đầy cái sai về thời gian của các bài hát.

  • Phạm Đình Ân những cái giật mình

    Em tặng tôi sợi tóc của em/ Rồi ngày tháng vèo trôi em không còn nhớ nữa/ Năm mươi năm sau/ Khi tìm được về chốn cũ

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Nguyễn Thị Hạnh Loan đi qua những màn đêm

    Đêm xuống rồi/ Anh hãy tìm trên gương mặt em/ Giọt nước mắt của mưa/ Nỗi u buồn của nắng/ Nét bí ẩn của ngày/ Sự minh tường của đêm/ Anh cũng hãy tìm trên thân thể em/ Sự cuồng nhiệt của nước/ Nét gợn dịu dàng cuồng phong/ Nỗi cô đơn và lạnh lùng của lửa/ Cả sự nhẫn nại và kiêu kỳ của đá...

  • Văn hóa nơi công cộng

    Cục Hàng không đã ra quyết định cấm bay 1 năm với hành khách có hành vi ném điện thoại vào mặt nhân viên hàng không xảy ra vào tối

  • Bùi Phan Thảo - không chờ những giấc mơ

    Qua tập thơ "Không chờ những giấc mơ", Bùi Phan Thảo đã ít nhiều thể hiện tư duy trăn trở của mình. Anh thả niềm bao dung lên thế sự, được bao

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thế giới sách

Lục bát múa - khúc hoan ca của những điệu luân vũ

08.02.2017-10:00

 Tập thơ Lục bát múa của Trần Lê Khánh

 

Lục bát múa - khúc hoan ca

của những điệu luân vũ

 

HỮU DŨNG

 

NVTPHCM- Bước vào thế giới của Lục bát múa cũng là bước vào thế giới của những điệu luân vũ uyển chuyển, bay bổng.

 

Trần Lê Khánh sinh năm 1971, hiện là một trong những chuyên gia tài chính có nhiều kinh nghiệm tại Việt Nam. Anh đột nhiên cầm bút vài năm trước đây với những bài thơ ngắn, khúc chiết từng đăng trên website của Hội Nhà văn TP.HCM, tạp chí Sông Hương... Và rồi cuốn Lục bát múa dày 416 trang ra mắt bạn đọc.

 

Cuốn sách là 252 cặp lục bát, mỗi cặp được trình bày trên một trang riêng biệt, khi là hai câu lúc là bốn câu thơ. Thiết kế trình bày là những nét phác thảo của họa sĩ Lã Quý Tùng. Những nét vẽ ấy, có khi là những bụi cỏ, chiếc lá; có khi là những nét mực chấm phá gây ấn tượng về thị giác. Tất cả hòa quyện vào nhau, vào những cặp lục bát vốn có sự khăng khít về vần điệu, về hình ảnh, thi tứ.

 

Tập thơ mang đến cho bạn đọc nhiều cách thưởng thức: có thể đọc ngẫu nhiên một trang nào đó bất kỳ; hoặc cũng có thể đọc từ đầu đến cuối, thành một câu chuyện dài.

 

Bước vào thế giới của Lục bát múa cũng là bước vào thế giới của những điệu luân vũ uyển chuyển, bay bổng. Những điệu múa ấy đến từ hạt bụi, từ lá cây ngọn cỏ, từ chính ngôn ngữ thơ. Và điệu múa ấy còn đến từ chính thể thơ mà tác giả đã lựa chọn.

 

Những câu thơ của Trần Lê Khánh ra đời, tự nhiên như hơi thở nhưng cũng đầy tính chiêm nghiệm, có tính triết lý và tính thiền trong đó:

 

“Hạt sương lắng đọng thánh thai

tái sinh vài giọt nắng phai hợt hời”

 

“Trần gian, hạt bụi bay xa

khoác lá vàng nhỏ tưởng là đi tu”

 

“Một hôm chiếc lá ăn năn

vén nhau tìm giọt sương rằm đêm qua”

 

“Người đi mờ tiếng xa xa

trăng thu vùng dậy, nhận ra bóng mình”

 

“Ánh bình minh ánh bình minh

vài hạt khúc xạ linh tinh thành chiều”

 

“Ai là kiếp trước của ai

giống nhau chiếc bóng đổ dài từ chân”

 

Chỉ với câu lục bát nhưng Trần Lê Khánh đã mang đến những chiêm nghiệm sâu xa về cuộc đời, về chốn nhân sinh. Đôi lúc, ngòi bút của tác giả còn giống như nét cọ, mang đến cho bạn đọc vẻ đẹp của sự bằng an, hạnh phúc; hay vẻ đẹp tàn phai.

 

Đôi khi những câu thơ của Khánh để lại khoảng trống mênh mông cho không chỉ tác giả mà còn cho cả bạn đọc:

 

“Mây bay nhấc ngọn núi lười

sao mây không nhấc loài người thành tiên

con đường nhỏ lượn bên trên

vòng vèo dĩ vãng nối liền mông lung”

 

Nói về tập thơ đầu tay của Trần Lê Khánh, nhà nghiên cứu Nhật Chiêu nhận xét: “Trần Lê Khánh mê lục bát và muốn nó nhảy múa. Trông như một điệu luân vũ là lục bát của Khánh. Ở đấy, ngôn từ muốn làm ngọn gió, bay theo một vòng tròn, ra đi rồi lại trở về trên tụ điểm quen thuộc, thân thiết. Cứ thế, ngọn gió ấy tự nhân mình lên, tự là nhân duyên cho mình”.

 

Theo ZING

 

 

 

>> XEM TIẾP THẾ GIỚI SÁCH…     

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.