Tin mới Xem thêm

  • Thời giàu là nhà giáo và nghèo vẫn là nhà...

    Bây giờ mọi người đã dần dần quen với cách gọi là “Ngày nhà giáo Việt Nam” chứ thời những năm 1980 trở về trước, ngày 20.11 hàng năm là “Hiến chương các nhà giáo” và đã có một thời các thầy cô cười ra nước mắt: “Ngày hiến cam các nhà giáo…” Sự trùng hợp rất đặc biệt vì “mùa này cam rẻ

  • Tạ Ngọc Điệp - Mưa đầu mùa

    Trời hạn đã lâu lắm, già làng nói chắc phải đi từ vùng này sang bên chỗ vua Lửa mời người về cầu mưa để cho dân làng bớt khổ.

  • Chép lên khoảng trời: Thao thức một miền quê

    Bốn mươi hai bài thơ trong tập thì có tới hơn ba mươi bài thơ Nguyễn Vũ Quỳnh viết về quê hương miền xa thẳm. Nếu kể cả

  • Đấu giá ấn bản đầu tiên Gulliver phiêu lưu ký

    Ấn bản đầu tiên cuốn Gulliver’s Travels (Gulliver phiêu lưu ký) sẽ được bán ra vào tuần tới. Cuốn sách này được lưu giữ cách đây hơn 100 năm tại Ireland, với mức bán ra có thể vượt quá 1,8 triệu bảng, mức giá mà Công ty Sotheby đấu giá vào ngày 7-6-2017.

  • Hồn nhiên Lê Văn Thảo

    Kỷ niệm với anh Lê Văn Thảo còn nhiều, chỉ xin nhớ lại vài chuyện nho nhỏ, thay cho nén tâm hương gửi vong linh một nhà văn

  • Diễn viên Nguyễn Hoàng ra đi ở tuổi 51

    Diễn viên Nguyễn Hoàng đã qua đời lúc 22h ngày 17.11, hưởng dương 51 tuổi. Anh tên thật Nguyễn Văn Hoàng, từng là phóng viên thể thao

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thế giới sách

Lục bát múa - khúc hoan ca của những điệu luân vũ

08.02.2017-10:00

 Tập thơ Lục bát múa của Trần Lê Khánh

 

Lục bát múa - khúc hoan ca

của những điệu luân vũ

 

HỮU DŨNG

 

NVTPHCM- Bước vào thế giới của Lục bát múa cũng là bước vào thế giới của những điệu luân vũ uyển chuyển, bay bổng.

 

Trần Lê Khánh sinh năm 1971, hiện là một trong những chuyên gia tài chính có nhiều kinh nghiệm tại Việt Nam. Anh đột nhiên cầm bút vài năm trước đây với những bài thơ ngắn, khúc chiết từng đăng trên website của Hội Nhà văn TP.HCM, tạp chí Sông Hương... Và rồi cuốn Lục bát múa dày 416 trang ra mắt bạn đọc.

 

Cuốn sách là 252 cặp lục bát, mỗi cặp được trình bày trên một trang riêng biệt, khi là hai câu lúc là bốn câu thơ. Thiết kế trình bày là những nét phác thảo của họa sĩ Lã Quý Tùng. Những nét vẽ ấy, có khi là những bụi cỏ, chiếc lá; có khi là những nét mực chấm phá gây ấn tượng về thị giác. Tất cả hòa quyện vào nhau, vào những cặp lục bát vốn có sự khăng khít về vần điệu, về hình ảnh, thi tứ.

 

Tập thơ mang đến cho bạn đọc nhiều cách thưởng thức: có thể đọc ngẫu nhiên một trang nào đó bất kỳ; hoặc cũng có thể đọc từ đầu đến cuối, thành một câu chuyện dài.

 

Bước vào thế giới của Lục bát múa cũng là bước vào thế giới của những điệu luân vũ uyển chuyển, bay bổng. Những điệu múa ấy đến từ hạt bụi, từ lá cây ngọn cỏ, từ chính ngôn ngữ thơ. Và điệu múa ấy còn đến từ chính thể thơ mà tác giả đã lựa chọn.

 

Những câu thơ của Trần Lê Khánh ra đời, tự nhiên như hơi thở nhưng cũng đầy tính chiêm nghiệm, có tính triết lý và tính thiền trong đó:

 

“Hạt sương lắng đọng thánh thai

tái sinh vài giọt nắng phai hợt hời”

 

“Trần gian, hạt bụi bay xa

khoác lá vàng nhỏ tưởng là đi tu”

 

“Một hôm chiếc lá ăn năn

vén nhau tìm giọt sương rằm đêm qua”

 

“Người đi mờ tiếng xa xa

trăng thu vùng dậy, nhận ra bóng mình”

 

“Ánh bình minh ánh bình minh

vài hạt khúc xạ linh tinh thành chiều”

 

“Ai là kiếp trước của ai

giống nhau chiếc bóng đổ dài từ chân”

 

Chỉ với câu lục bát nhưng Trần Lê Khánh đã mang đến những chiêm nghiệm sâu xa về cuộc đời, về chốn nhân sinh. Đôi lúc, ngòi bút của tác giả còn giống như nét cọ, mang đến cho bạn đọc vẻ đẹp của sự bằng an, hạnh phúc; hay vẻ đẹp tàn phai.

 

Đôi khi những câu thơ của Khánh để lại khoảng trống mênh mông cho không chỉ tác giả mà còn cho cả bạn đọc:

 

“Mây bay nhấc ngọn núi lười

sao mây không nhấc loài người thành tiên

con đường nhỏ lượn bên trên

vòng vèo dĩ vãng nối liền mông lung”

 

Nói về tập thơ đầu tay của Trần Lê Khánh, nhà nghiên cứu Nhật Chiêu nhận xét: “Trần Lê Khánh mê lục bát và muốn nó nhảy múa. Trông như một điệu luân vũ là lục bát của Khánh. Ở đấy, ngôn từ muốn làm ngọn gió, bay theo một vòng tròn, ra đi rồi lại trở về trên tụ điểm quen thuộc, thân thiết. Cứ thế, ngọn gió ấy tự nhân mình lên, tự là nhân duyên cho mình”.

 

Theo ZING

 

 

 

>> XEM TIẾP THẾ GIỚI SÁCH…     

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.