Tin mới Xem thêm

  • Bùi Nguyễn Trường Kiên yên định cánh chim...

    Tuổi trẻ cuốn ta đi/ Say với chuyện lên rừng xuống biển/ Bước chân đi ngày càng xa miết/ Mẹ lặng thầm ngồi đợi phía chiều quê/ Mẹ thở dài mấy lúc ta nghe/ Khi mải say về chân trời mới/ Đi tới - từng bước chân đi tới…/ Ngày mỗi xa dần tiếng ầu ơ

  • Lê Bá Thự - Xem phim Bạch Mao Nữ

    Khoảng hai giờ chiều một ngày hè năm 1954, tôi dắt bò ra đồng đi chăn. Vừa ra đến đầu ngõ đã nghe tiếng loa oang oang

  • Sơ khảo giải thưởng VHNT TPHCM 5 năm lần 2

    Giải thưởng VHNT TP.HCM 5 năm lần thứ 2 (2012-2016) nhằm tôn vinh các tác giả, tác phẩm tiêu biểu; động viên, khích lệ văn nghệ sĩ phát huy tính năng động, sáng tạo nghệ thuật. Giải thưởng sẽ trao cho những tác phẩm xuất sắc thuộc các lĩnh vực: văn học, sân khấu, mỹ thuật, âm nhạc, điện ảnh, nhiếp ảnh, kiến trúc và múa

  • Võ Văn Pho chờ mai nắng ấm

    Tính sao đây/ Phải sao đây?/ Giữa bao ngang trái/ Chất đầy trái ngang./ May còn/ Tình mẹ cưu mang

  • Nguyễn Thị Phương Nam gửi vào khoảng lặng

    Có những ngày im lặng/ Nghe nhịp thời gian trôi/ Đếm từng đợt mưa rơi/ Tính từng ngày nắng ấm/ Nhìn từng cơn gió thoảng

  • Dẹp cho hiệu quả

    Cựu Tổng thống Mỹ Ronald Reagan có câu nói rất nổi tiếng: "Let's it die" (hãy để cho nó chết) chính là để nói về thái độ cần thiết khi “thanh lọc”

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thế giới sách

Múa cùng lục bát Trần Lê Khánh

22.3.2017-17:10

Tập thơ Lục bát múa của Trần Lê Khánh

 

Múa cùng lục bát

 

NHẬT CHIÊU

 

NVTPHCM- Trong tập thơ Lục bát múa, ngôn từ muốn làm ngọn gió, bay theo một vòng tròn, ra đi rồi lại trở về trên tụ điểm quen thuộc, thân thiết…

 

Lục bát là thể thơ không có tuổi. Lục bát ngắn hay dài? Điều đó là tùy duyên. Duyên ấy là cái đẹp của lục bát, là lượng bao dung của lục bát.

 

Lục bát còn là tình. Câu lục bát trông như đôi tình nhân: nàng cao thước sáu còn chàng cao thước tám. Yêu vận: họ ôm nhau nơi eo lưng mà dạo chơi. Lục bát có thể cười, lục bát có thể khóc. Có thể lả lướt thướt tha. Có thể khúc kha khúc khuỷu. Có thể bình lặng mặt hồ. Có thể sóng cuồng giông tố. Có thể tỉnh tỉnh, có thể điên điên. Có thể nằm dài. Có thể nhảy múa.

 

Trần Lê Khánh mê lục bát và muốn nó nhảy múa. Trông như một điệu luân vũ là lục bát của Khánh.

 

Trong tập thơ Lục bát múa, ngôn từ muốn làm ngọn gió, bay theo một vòng tròn, ra đi rồi lại trở về trên tụ điểm quen thuộc, thân thiết. Cứ thế, ngọn gió ấy tự nhân mình lên, tự là nhân duyên cho mình.

Ở đây, viết như là tự động, viết như là tự múa:

 

sương run run cỏ run run

luân hồi ngọn cỏ trùng trùng nhân duyên

 

Ở đấy, “cởi” và “mặc” là động tác múa của thời gian:

 

trời mây chải chuốt điệu đà

cởi đi mặc lại, giặt là thiên thu

 

Như vậy, thiên thu được cởi, được mặc, được giặt, được là trong cuộc làm đẹp, cuộc chơi của trời mây. Như vậy, cái thiên thu là cái bao giờ cũng cũ và bao giờ cũng mới. Nó là nó nhưng cũng có thể làm cho khác đi. Cũng như một cô gái, cởi và mặc là hai thời khác nhau, đi và múa là hai thời khác nhau.

 

Và cái khác đó, trong điệu luân vũ của lục bát ở đây lại trở về với cái giống nhau:

 

ai là kiếp trước của ai

giống nhau chiếc bóng đổ dài từ chân

bóng người đổ xuống từ chân

nhấc lên có thấy bần thần kiếp sau

 

Cũng như ta là ta mà cũng là kẻ khác, ta là kiếp này mà cũng là kiếp khác. Đó chỉ là những chiếc bóng trong một điệu luân vũ. Hãy múa, đừng để chiếc bóng bất động và đừng đóng đinh chiếc bóng vào một thân phận. Hãy múa, để có một cái bóng trong nắng? Và để có một hạt nắng? Thì cần cả tam thiên thế giới chứ sao!

 

em vén làn gió lên mai

tam thiên bừng hạt nắng cài tóc mây

 

Ai có thể vén một làn gió lên “mai”? Và “mai” là gì - tóc mai? Ban mai? Ngày mai? Đó cũng là điệu múa của ngôn từ.

 

Hay là ngọn gió của ngôn từ. Gió không chỉ bay. Mà nó thổi bay nhiều thứ khác trên đời.

 

người đi bỏ lại bầu trời

ai đem kim chỉ khâu lời gió bay

mũi nào đau nhói đêm nay

chẻ đôi tiếng sét bên này mưa tuôn

 

Bầu trời có thể bị bỏ lại, rơi rớt trước niềm vô vọng, vì nó là hư không, là trống rỗng. Nó cũng là chân trời, nơi không có đâu, không có điểm nào để đến. Chính vì cái trống rỗng đó mà sấm sét và mưa tuôn dồn đến, dồn lại. Chính vì trống rỗng đó, hoang vu đó mà dấu chân con người mới hiện ra trong hình dáng “ngửa mặt” nhìn trời mây, nhìn hư không.

 

nàng thu ngủ sấp trên mây

dấu chân ngửa mặt nơi này hoang vu.

 

Cả dấu chân ngửa mặt ở đây cũng là điệu múa. Múa giữa hoang vu.

 

Và Khánh múa cùng lục bát. Chơi.

 

>> Lục bát múa 2 câu

>> Lục bát của Trần Lê Khánh

>> Giọt sáng đi ngủ sâu

>> Bóng đêm vỗ cánh

>> Cảnh giới của lá

>> Lục bát múa - khúc hoan ca của những điệu luân vũ

 

 

>> XEM TIẾP THẾ GIỚI SÁCH…     

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.