Tin mới Xem thêm

  • Phạm Sỹ Sáu - một đời thơ lính

    Từng là bộ đội tham gia bảo vệ biên giới và làm nhiệm vụ quốc tế trên nước bạn, nhà thơ Phạm Sỹ Sáu - Phó Chủ tịch thứ nhất

  • La Mai Thi Gia được sinh ra từ thơ

    Mê Gia từ cái tên "La Mai Thi Gia”, cái tên mà mọi chữ đều là thanh ngang, dự cảm cho một cuộc đời rất suôn sẻ và cũng rất nên thơ

  • Xuân Diệu bỗng dưng bị... 'xét lại...

    Trường Đại học Văn hóa sẽ dựng vườn tượng để tôn vinh 5 văn nhân đã khuất: Đặng Thai Mai, Xuân Diệu, Nguyễn Đình Thi, Nguyễn Tuân, Tô Hoài trong khuôn viên Khoa Viết văn - Báo chí (Trường Viết văn Nguyễn Du trước đây). Mặc dù chỉ là những bức tượng bán thân không phải tượng đài tốn kém nhưng câu chuyện này cũng bị đem ra “soi”. Người bị “soi” kỹ nhất chính là “ông hoàng thơ tình” Xuân Diệu.

  • Chùm thơ mùa hạ của Bùi Đức Ánh

    Không ai cất tiếng gọi/ Mùa hạ vẫn trở về/ Nắng bất thần bên vườn năm ngoái/ Để màu sen nhắc nhớ một đam mê

  • Lịch sử thăng trầm trên tấm biển tên đường

    Tốc độ đô thị hóa ngày càng lớn, số lượng tuyến phố mới ngày càng nhiều, số tên người được chọn ngày càng hiếm nhưng ngược lại nhu cầu đưa ra những đề cử không giảm, tạo áp lực đến từ các dòng tộc, các đơn vị, các tổ chức xã hội, nghề nghiệp... Đã thấy hiện tượng “chạy” đặt tên đường phố, rồi những khiếu nại, và không phải không có những tên phố mà chẳng mấy ai biết là ai

  • Trách nhiệm cá nhân

    Đôi lúc, tôi thậm chí tự hỏi, những câu như “Bên cạnh đó, còn tồn tại thiếu sót trong công tác quản lý...” có đúng ngữ pháp tiếng Việt không

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thế giới sách

Múa cùng lục bát Trần Lê Khánh

22.3.2017-17:10

Tập thơ Lục bát múa của Trần Lê Khánh

 

Múa cùng lục bát

 

NHẬT CHIÊU

 

NVTPHCM- Trong tập thơ Lục bát múa, ngôn từ muốn làm ngọn gió, bay theo một vòng tròn, ra đi rồi lại trở về trên tụ điểm quen thuộc, thân thiết…

 

Lục bát là thể thơ không có tuổi. Lục bát ngắn hay dài? Điều đó là tùy duyên. Duyên ấy là cái đẹp của lục bát, là lượng bao dung của lục bát.

 

Lục bát còn là tình. Câu lục bát trông như đôi tình nhân: nàng cao thước sáu còn chàng cao thước tám. Yêu vận: họ ôm nhau nơi eo lưng mà dạo chơi. Lục bát có thể cười, lục bát có thể khóc. Có thể lả lướt thướt tha. Có thể khúc kha khúc khuỷu. Có thể bình lặng mặt hồ. Có thể sóng cuồng giông tố. Có thể tỉnh tỉnh, có thể điên điên. Có thể nằm dài. Có thể nhảy múa.

 

Trần Lê Khánh mê lục bát và muốn nó nhảy múa. Trông như một điệu luân vũ là lục bát của Khánh.

 

Trong tập thơ Lục bát múa, ngôn từ muốn làm ngọn gió, bay theo một vòng tròn, ra đi rồi lại trở về trên tụ điểm quen thuộc, thân thiết. Cứ thế, ngọn gió ấy tự nhân mình lên, tự là nhân duyên cho mình.

Ở đây, viết như là tự động, viết như là tự múa:

 

sương run run cỏ run run

luân hồi ngọn cỏ trùng trùng nhân duyên

 

Ở đấy, “cởi” và “mặc” là động tác múa của thời gian:

 

trời mây chải chuốt điệu đà

cởi đi mặc lại, giặt là thiên thu

 

Như vậy, thiên thu được cởi, được mặc, được giặt, được là trong cuộc làm đẹp, cuộc chơi của trời mây. Như vậy, cái thiên thu là cái bao giờ cũng cũ và bao giờ cũng mới. Nó là nó nhưng cũng có thể làm cho khác đi. Cũng như một cô gái, cởi và mặc là hai thời khác nhau, đi và múa là hai thời khác nhau.

 

Và cái khác đó, trong điệu luân vũ của lục bát ở đây lại trở về với cái giống nhau:

 

ai là kiếp trước của ai

giống nhau chiếc bóng đổ dài từ chân

bóng người đổ xuống từ chân

nhấc lên có thấy bần thần kiếp sau

 

Cũng như ta là ta mà cũng là kẻ khác, ta là kiếp này mà cũng là kiếp khác. Đó chỉ là những chiếc bóng trong một điệu luân vũ. Hãy múa, đừng để chiếc bóng bất động và đừng đóng đinh chiếc bóng vào một thân phận. Hãy múa, để có một cái bóng trong nắng? Và để có một hạt nắng? Thì cần cả tam thiên thế giới chứ sao!

 

em vén làn gió lên mai

tam thiên bừng hạt nắng cài tóc mây

 

Ai có thể vén một làn gió lên “mai”? Và “mai” là gì - tóc mai? Ban mai? Ngày mai? Đó cũng là điệu múa của ngôn từ.

 

Hay là ngọn gió của ngôn từ. Gió không chỉ bay. Mà nó thổi bay nhiều thứ khác trên đời.

 

người đi bỏ lại bầu trời

ai đem kim chỉ khâu lời gió bay

mũi nào đau nhói đêm nay

chẻ đôi tiếng sét bên này mưa tuôn

 

Bầu trời có thể bị bỏ lại, rơi rớt trước niềm vô vọng, vì nó là hư không, là trống rỗng. Nó cũng là chân trời, nơi không có đâu, không có điểm nào để đến. Chính vì cái trống rỗng đó mà sấm sét và mưa tuôn dồn đến, dồn lại. Chính vì trống rỗng đó, hoang vu đó mà dấu chân con người mới hiện ra trong hình dáng “ngửa mặt” nhìn trời mây, nhìn hư không.

 

nàng thu ngủ sấp trên mây

dấu chân ngửa mặt nơi này hoang vu.

 

Cả dấu chân ngửa mặt ở đây cũng là điệu múa. Múa giữa hoang vu.

 

Và Khánh múa cùng lục bát. Chơi.

 

>> Lục bát múa 2 câu

>> Lục bát của Trần Lê Khánh

>> Giọt sáng đi ngủ sâu

>> Bóng đêm vỗ cánh

>> Cảnh giới của lá

>> Lục bát múa - khúc hoan ca của những điệu luân vũ

 

 

>> XEM TIẾP THẾ GIỚI SÁCH…     

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.