Tin mới Xem thêm

  • Văn Nguyên Lương với những vần thơ đẫm nước...

    Văn Nguyên Lương tên thật Nguyễn Văn Lương, sinh năm 1986 ở Quảng Ngãi, tốt nghiệp khoa toán Trường Đại học Sư phạm. Hiện dạy

  • Ngô Kim Đỉnh may không ngã lên trời

    Mảnh đất cũ ủ ê ngôi nhà cũ/ mơ mơ những tán cây, dây leo dăng mắc/ có thật không cái màu xanh/ khi cả tiếng chó, tiếng gà/ và hơi ấm con người thiếu vắng/ Nền nhà ơi, mảnh vườn ơi tôi đang đứng đây/ cái thằng bé nhút nhát, nghịch ngợm/ của bao năm về trước/ mà có lẽ lớp cây nhâng nhâng, dài dại/ thế kia chắc gì hiểu được

  • Từ Kế Tường còn những bóng mưa tan trong mắt

    Những vần thơ lãng đãng gieo rắc, quyện chặt áng văn Từ Kế Tường. Truyện ông dành cho tuổi hoa mộng. Tuổi đã biết yêu, tuổi đã chớm buồn

  • Chính phủ điện tử và trở ngại tư tưởng

    Tại cuộc họp mới đây của Ủy ban quốc gia về ứng dụng CNTT, Bộ TT-TT cho biết, đến nay các bộ, ngành đã cung cấp 1.357 dịch vụ công trực tuyến

  • Người đàn bà nhặt nỗi buồn - Mai Tuyết

    “Người đàn bà nhặt nỗi buồn”, tập thơ đầu tay của tác giả Mai Tuyết, do Nhà xuất bản Hội Nhà Văn ấn hành vào cuối năm 2016

  • Về vụ việc phát sinh từ giải thuởng 2017

    Vào sáng ngày 18.01.2018, Ban Chấp hành Hội Nhà văn TP.HCM đã họp đột xuất để xem xét xử lý vụ việc phát sinh sau khi công bố kết quả Giải thuởng Văn học năm 2017. Sau đây là kết luận chính thức do Chủ tịch Trần Văn Tuấn thay mặt Ban Chấp

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thế giới sách

Phía ngoài kia là rừng của Vũ Quần Phương

10.6.2017-14:00

 Tập Phía ngoài kia là rừng của Vũ Quần Phương

 

Bóng của thời gian

Đọc Phía ngoài kia là rừng, thơ Vũ Quần Phương, NXB Hội Nhà văn, 2017.

 

VŨ NHO

 

NVTPHCM- Đến nay, nhà thơ Vũ Quần Phương đã in được 12 tập thơ và một tuyển tập.

 

Tôi đã đọc khá kĩ thơ của Vũ Quần Phương và thấy hai điểm nổi bật trong nội dung của thơ anh. Đó là sự nhạy cảm với thời gian và lòng yêu tha thiết cõi người thẳm sâu.

 

Ngay khi còn trẻ, Vũ Quần Phương đã thấy "Sông thời gian nước ngày đêm chảy xiết". Khi càng có tuổi thì thời gian luôn là một vấn đề ám ảnh, một điều để nhà thơ chiêm nghiệm. Thời gian trong bài "Điền kinh": "Anh chàng nói xong thì bạc tóc/ nhập đoàn người chạy tiếp/ các cụ già chạy trước/ thanh niên chần chừ chạy sau/ Họ đã chạy đến đâu/ Đời người chớp mắt". Thời gian làm nhà thơ trầm tư: "Một thoáng trưa Hội An/ Gặp liền 3 thế kỉ/ Đi trong phố Hội An/ Mỗi người thêm một bóng/ Cái bóng của thời gian".

 

Thời gian làm biến đổi bao thứ. Rừng thành phố. Phố chặt cây. Mất bao nhiêu là năm tháng. Cho nên: "Bóng mát bị đốn rồi/ hàng thế kỉ hồ đầm bờ lau bãi sậy/  mới thành cây/ mới thành tiếng hót/ bóng mát rợp vai người/ Em bé tuổi nằm nôi thành cụ già bạc tóc/ Cây ơi ngã xuống sớm mai này" (Tạ từ cây đường Voi Phục).

 

Đấy là cái cách nhà thơ tỏ bày ý kiến của mình về một chủ trương thay cây đúng nhưng khi thực hiện, lại biến thành chặt cây sai của thành phố.

 

Không ít lần hình ảnh người thơ với tóc bạc xuất hiện (Tôi là ông vỡ lòng bạc tóc/  Tôi thành ông tóc bạc…). Và ông già ấy ngậm ngùi với thời gian:

 

Làng tôi đã thành phường, chung cư, lầu gác
Tôi thành ông tóc bạc
Đi giữa làng 
Mưa nhớ mưa ngâu

 

      (Nhớ mưa ngâu)

 

"Cảm giác Roma", "Mặt trời lặn trên Ăng Ko", "Bên bờ biển lớn"… đều suy ngẫm về thời gian. Thời gian qua rất nhanh. Nhưng con người để giữ được, để tăng thời gian thì không sống vội, sống gấp, mà cần sống chậm. Sống sâu sắc với hiện tại "Thì cứ hôm nay"!

 

Nói về lòng yêu đời, yêu cõi người, tác giả thể hiện ở niềm vui sống: "Người yên ổn nghe lòng vui muốn hát" (Phía ngoài kia là rừng) và nhìn sự vật bình thường thấy lung linh: "Phố hai bên cây đứng như đèn/ Long lanh mắt lá xôn xao gió/ Sân thượng phơi bừng bay áo xiêm" (Ngày nắng lên)

 

Yêu đời nên mới nghĩ đến ngày giã từ với sự bắt buộc: "Quyến luyến thế nào cũng phải chia tay/ Tất cả vẫn đang chờ, nhưng tôi phải ra đi/ dẫu chẳng biết nơi nào mình sẽ đến" (Thì cứ hôm nay). Yêu đời nên lo lắng cho sự bất ổn trên hành tinh này: "Phía ngoài kia rừng nhuộm máu bình minh/ Cây u ẩn nhập hồn thiêng ác thú/ Hổ kinh hãi chạy trốn người săn hổ/ Bạo chúa say trên đầu dân thống khổ/ Ruồi đậu đầy mắt trẻ đói châu Phi/ Phía ngoài kia làng mạc cũng bơ vơ/ Cây chết trắng dưới trời mưa thuốc độc/ Người chết đói trên phì nhiêu của đất/ Nanh vuốt mài ai giấu dưới nhung êm".

 

Tôi nói đến hai nội dung chủ yếu bao quát trong tập và trong thơ của Vũ Quần Phương nói chung. Ở đây, nhà thơ còn quan tâm đến nhiều vấn đề khác. Đến việc "Ngủ", đến "Con giun con dế", đến nỗi "Sợ", đến chuyện "Xe buýt", chuyện "Tắc đường", chuyện "Cười và thở", đến chức năng và nhiệm vụ của nhà thơ "đi với gian lao": "Nước mắt mẹ rơi không có nhịp/ Thơ anh nhiều âm vận ngân nga/ Xóm núi hẻo thất thanh trong lũ/ Anh bận tìm tên một loài hoa" (Nhà thơ ơi).

 

Đọc Vũ Quần Phương bao giờ cũng có điều để chiêm nghiệm, suy ngẫm, hoặc liên hệ, tranh luận về lẽ đời, về tình người, về nhiều chuyện của đời sống xã hội, thơ ca. Đó là thành công của ngòi bút thơ bền bỉ Vũ Quần Phương mà Chu Văn Sơn cho rằng đã "đạt đạo"!

 

 

>> XEM TIẾP THẾ GIỚI SÁCH…    

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.