Tin mới Xem thêm

  • Bút phê

    Giữa năm 2016, Trần Thị Thành cầm tấm bằng cao đẳng sư phạm khăn gói xa quê làm giáo viên hợp đồng ở Sài Gòn.

  • Khác biệt Chúa trời - khác biệt hành vi

    Trước tình huống người thì cho rằng tôn giáo làm cho mọi người hành động tốt hơn, người lại cho rằng tôn giáo đầu độc mọi thứ, Azim Shariff - trợ lý giáo sư tâm lý học và giám đốc Phòng thí nghiệm Văn hoá và Đạo đức tại UO đã hướng mục tiêu nghiên cứu của mình vào việc khám phá nguồn gốc tiến hoá của hành vi đạo đức

  • Nguyễn Trương Quý & Dị đoan

    Phải mất vài tháng sau khi lấy nhau, Thủy mới biết Việt không ăn đồ biển. Phải ở cảnh một người khác sẽ cảm thấy thiệt thòi nhưng Thủy lại

  • Tô Minh Yến mưa bẻ khoá lòng đêm

    Ngày đã cũ/ Lòng người đã cũ/ Dọn nỗi nhớ/ Cất/ Tháng chín chênh vênh/ Nỗi buồn về trú ngụ/ Em khóa lòng vào đêm/ Mưa bẻ khóa/ Tràn ngập bóng anh/ Ngôn từ bất lực/ Vạn vạn tầng số cảm xúc bị dồn nén/ Một lần/ Hai lần/ Khoảng cách đuổi nụ cười / Cơn sóng tình cao hơn lần sám hối

  • Trả tác quyền nhạc trên tivi là đương nhiên

    Trong tác phẩm Sự sống sau cái chết, tác giả Deepack Chopra đã nêu một thử nghiệm kỳ lạ để chứng minh tình trạng con mèo vừa chết vừa sống

  • Tìm một ai đó giống anh - Bùi Đức Ánh

    Thành công tập truyện ngắn Tìm một ai đó giống anh không chỉ dừng ở đam mê mà còn là sự trải nghiệm của tác giả

Chân dung Xem thêm

  • Thanh Tùng & bất diệt Thời hoa đỏ

    Thanh Tùng qua đời ở tuổi 83 là dịp những câu thơ hay nhất của ông tung ra công chúng đi kèm những giai thoại, cho thấy một sức vóc Thanh Tùng lớn

  • Vũ Quần Phương nghĩ mới và viết mới

    Câu chuyện muôn đời và cũng là nỗi trăn trở muôn đời của văn học nghệ thuật là “sáng tạo”. Sáng tạo khác với mọi người đã đành

  • Võ Văn Trực chuyện đời bao nỗi đục trong

    Tuổi già, sau lần tai biến cứ dần nuốt chửng trí nhớ và sức lực của ông. Ông không nhớ gì nhiều, khoảng ký ức đậm nét nhất là hình bóng quê nhà

  • Chữ bầu lên Lê Đạt

    Một trong những điều tôi và nhiều anh em làng văn nhớ nhất ở Lê Đạt là tiếng cười. Tiếng cười Lê Đạt mới nghe thấy sảng khoái

Thế giới sách Xem thêm

Thế giới sách

Sương gió bơ vơ của Nguyễn Hàng Tình

01.4.2017-10:40

 Tập Sương gió bơ vơ của Nguyễn Hàng Tình

 

Sương gió bơ vơ Nguyễn Hàng Tình

 

ĐÀO ĐỨC TUẤN

 

NVTPHCM- Choáng ngợp với những hình ảnh cứ hiện ra như đang xem một cuốn phim tài liệu dài, theo qua từng trang viết… Khép lại những trang viết cuối cùng, lòng vẫn băn khoăn không dứt. Nó đọng lại trong lòng như sau một bữa rượu ngon. Hương vị đã qua nhưng dư vị như còn mãi.

 

Đạo diễn, nhà quay phim Đinh Anh Dũng có lời bạt gọn như thế về tập bút ký Sương gió bơ vơ (NXB Hội Nhà văn, 2016) của Nguyễn Hàng Tình. Đây là cuốn sách thứ hai của anh sau tập ký Giã biệt hoang vu (Giải Sách hay 2013). Lặng lẽ đọc, tôi nhận thấy ngòi bút của anh mỗi ngày càng thêm khói sương sương khói.

 

Nỗi đời lữ khách

 

Ở Sương gió bơ vơ, Nguyễn Hàng Tình tiếp tục mạch văn đầy tiếc nuối. Anh đặt tên cho các chương trong cuốn sách lần này là Nước, Mây, Bụi, Nghệ sĩ ở trần gian; từ rừng núi, cao nguyên, dòng sông đến suốt biển bờ biên cương đất nước. Ở đó có nỗi lòng của những ngư dân can trường sống chết với biển; những nợ nần của sông nước với thượng nguồn… “Những cuộc đời nối tiếp cuộc đời, những thế hệ nối tiếp thế hệ bên bờ biển. Sống đơn sơ, quen vậy, và hạnh phúc cũng đơn sơ, mà mãn nguyện. Đâu có xóm chài, làng ngư phủ nào rời bỏ bờ biển mà đi đâu” (Trên quê hương của con còng gió).

 

Tình như “đi trong gan ruột” những nhân vật tài hoa chìm nổi: nhạc sĩ Yphôn Ksor (Nhạc rơi qua nữ thần mặt trời), kiến trúc sư Lữ Trúc Phương (Đợi Trăm Mái quay về), nhà thơ Khổng Vĩnh Nguyên (Trọn kiếp thi nhân), một người hát rong ở Lâm Đồng (Nghệ sĩ xó chợ)… “Hát là sống, nhưng rằng sống phải có cái bỏ bụng. Ông nói thật, rằng sẽ về hát ở Đạ Huoai khi biết mùa hái điều về. Hát ở Bảo Lộc khi biết mùa mưa trà có đọt. Hát ở Phú Sơn khi biết mùa chuối Laba già. Hát ở Di Linh khi mùa cà phê chín. Nông dân nghèo thì ông cũng nghèo theo. Nông dân rủng rẻng thì họ mới chia sẻ cho ông đôi đồng” (Nghệ sĩ xó chợ).

 

Tôi hiểu, một tâm hồn dễ tổn thương như Hàng Tình thì sẽ viết chắt chiu, ấm nồng như thế.

 

Một hình dong khác

 

Hơn một lần về Đà Lạt, trong bâng khuâng các cuộc hẹn ngắn, tôi gọi cho Nguyễn Hàng Tình. May mắn thì ngồi với nhau một đêm ở căn gác trọ của anh. “Sẩy” một chút thì Tình vừa rời đi Di Linh, Bảo Lộc, Đạ Huoai hay sang Đắk Nông, xuống Ninh Thuận, Bình Định, Quảng Ngãi. Những cuộc đi lầm lũi một mình dọc dài từ rừng đến biển, cùng với những cốt tứ ghi chép riêng mang. Đôi khi là những điều mơ hồ mà nhiều đồng nghiệp báo chí chẳng mấy quan tâm. Thế nhưng, chính những “mơ hồ” đó lại chấn động, lóe sáng dưới ngòi bút Nguyễn Hàng Tình.

 

Trái với vẻ bụi bặm của chủ nhân, tôi bất ngờ khi căn hộ Nguyễn Hàng Tình thuê trọ ở khu Chi Lăng (Đà Lạt) lại hết sức ngăn nắp từ phòng khách, phòng làm việc đến nơi ăn, ngủ, toilet,… Nhiều nhất trong nhà gã là sách. Sau một ngày lang thang quán, khuya về uống thứ trà hảo hạng trong nhà gã, tôi chợt hiểu vì sao đến lúc này gã vẫn “hàng tình”. Gã cô đơn nhưng không cô độc, bởi ngoài niềm đam mê đi và viết, gã vẫn còn đó niềm tin với sách, với nhạc và những vùng đất đã đến, chưa đến và viết để trải lòng, để sống. Vậy là gần chục năm rồi, gã tự dứt biên chế ra khỏi các tòa soạn báo, để được tự do đi và viết những điều mình thích.

 

Nguyễn Hàng Tình tâm sự về nghiệp viết: “Tôi thích cuộc lang thang ngút ngàn của mình. Nói như Hermann Hesse, dù có đau đớn quằn quại thì ta vẫn cứ yêu thương trần gian… Đặc tính của tôi là mê đắm sự hoang vu, tôi đi vào cuộc sống nhưng tôi không thuộc về cuộc sống đó. Trong lúc đi chơi qua cuộc đời, tôi ghi lại điều đã thấy, không có chủ đích rằng phải có một tác phẩm ký, thuộc trường phái thể loại nào. Chỉ vui vì được ghi lại cảm xúc, được chơi như thế này…”.

 

Gần 50 tuổi rồi… Nguyễn Hàng Tình vẫn “mình ên” và an nhiên với kiểu sống của mình.

 

 

>> XEM TIẾP THẾ GIỚI SÁCH…   

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.