Tin mới Xem thêm

  • Không chỉ từ phía người sáng tác

    Công nghệ đang tràn ngập khắp các ngõ ngách. Bối cảnh của sáng tác và thưởng thức văn học cũng không ngoại lệ. Văn học mạng Việt Nam đang trong quá trình phát triển không ngừng. Cùng với đó là thách thức: Làm gì để văn học mạng thật sự để lại những dấu ấn lâu dài?

  • Tiểu thuyết vẫn đặt ra những câu hỏi lớn...

    hế giới tưởng tượng của Ishiguro có ưu điểm và giá trị lớn là đồng thời vừa có tính cá biệt cao vừa có cảm giác quen thuộc

  • Thanh Long, Thi Gia rút khỏi giải thưởng 2017

    Nhà thơ Nguyễn Thị Thanh Long tác giả tập thơ Những ký âm ngân và nhà thơ La Mai Thi Gia tác giả tập Thơ trắng đã gửi thư tới Hội Nhà văn TP.HCM rút khỏi giải thưởng năm 2017. Đây là 2 tập thơ vừa được Hội quyết định trao tặng thưởng và có những ý kiến dư luận trái chiều nhau.

  • Dương Bạch Mai nhà cách mạng kiên định

    Đồng chí Dương Bạch Mai là lão thành cách mạng, là đại biểu Quốc hội khóa I, Ủy viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội khóa II phụ trách Ban thanh tra chính trị miền Đông Nam bộ. Đối với Mặt trận, đồng chí được Xứ ủy Nam Kỳ phân công phụ trách công tác Mặt trận; tham gia Mặt trận Việt Minh

  • Tay Phật và tâm Phật

    Tết đang đến. Nhiều người đã bắt đầu săn lùng những đồ cúng "độc, lạ". Được tìm nhiều nhất là những quả "tay Phật" - phật thủ. Có quả giá đến vài triệu đồng. Nhưng khi mải mê tìm kiếm những quả "tay Phật", hình như không mấy ai nghĩ đến điều cốt yếu nhà Phật vẫn dạy: "Phật tại tâm".

  • Ngô Kha, người đãng trí dấn thân

    Trường ca hòa bình không hư vô sâu thẳm hay bát ngát mù sương như Ngụ ngôn của người đãng trí, nhưng đó là chứng chỉ cho giai đoạn

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thế giới sách

Thơ tình Tăng Thế Phiệt

23.10.2011-15:23

 

Tình thơ Tăng Thế Phiệt

 

HOÀNG ĐÌNH QUANG

 

NVTPHCM- “Ở Tăng Thế Phiệt, lộ dần ra những vỉa thơ, khác nhau, trong đó cái vỉa tình vừa chung lại vừa rất riêng trong bạt ngàn con chữ, nghĩa.”

 

Đây là tập thơ thứ tư của Tăng Thế Phiệt, và là tập thứ  ba tôi được đọc từ đầu đến cuối, đọc kỹ, và có cả những ý kiến rất riêng, rất cá nhân đóng góp với anh.

Thơ thì vốn dã khó, lại càng khó để góp ý, nhận xét, nếu anh càng quen biết, càng hiểu về tác giả. Vì thế, tôi chơi với Tăng Thế Phiệt đã lâu, gần như có thể chia sẻ mọi chuyện, mà vẫn nhận thấy ở anh, luôn có cái gì đó rất động, rất ngọ nguậy, cho đến khi anh đưa ra bản thảo, "Thơ tình Tăng Thế Phiệt". Với cái tên này, có vẻ như hơi chủ quan, hơi ý chí. Thế rồi, một lần, Tăng Thế Phiệt rủ rỉ: “ Từ ngày nghỉ hưu số điện thoại của đàn ông gọi đến rất ít, mà nhiều hơn vẫn là số của… phụ nữ!”.

Thế đấy! Thế thì sao không có hẳn một tuyên bố: Tăng Thế Phiệt với thơ tình!

Sự đời, với nhà thơ, với thi sĩ mày râu, nói đến chữ TÌNH, lại nghĩ đến hồng nhan tri kỷ, lại nghĩ đến thấp thoáng má đào, chập chờn suối tóc. Nhưng Tăng Thế Phiệt mà tôi đọc được lại không phải cái tip người ấy. Cái tình của Tăng Thế Phiệt, tuy có mặn mà, chìm nổi, nhưng có cái gố cổ điển, cái chân tình lắng đọng của riêng anh.

Bài Cây dừa Rạch Miễu, anh viết về ông lão, xin với các chú mắc đường dây điện, đừng chặt cây dừa của ông, vì nó là kỷ niệm của người vợ thời son trẻ. Thì ra là kỷ niệm, là tình già, là nỗi buồn pha đau đớn:

      Ông lão tóc bạc trắng

      Tay run vịn thân dừa

      Nghe tiếng người văng vẳng

      Ông ơi vào ăn trưa…

            (Cây dừa Rạch Miễu)

Tiếng gọi thân thương tưởng như không ngừng lặp lại qua tháng năm tuổi tác. Ở bài thơ này, ngẫm ngợi mà thấy cái tình, cái nghĩa đã tan biến, đã hòa vào con người cô độc mà hạnh phúc trầm luân.

Tôi đọc tập thơ này, như người đi giật lùi, từ cái quá vãng ngậm ngùi hiện ra cái đang sôi đỏng đảnh. Những câu thơ kết nối, đan dệt thành một chuỗi tình. Đọc một bài khác, ngẫu nhiên Nguyệt thực: "Đồng man mác hương xuân/ Lúa ngọt thì con gái/ Đêm nguyệt thực toàn phần/ Anh ghé rồi đi mãi." Mới thấy tác giả biết tranh thủ cái nhá nhem của Nguyệt thực mà nói về cái đa đoan, làm thành cái chuyện:

      Nguyệt thực một lần thôi

      Cả đời người biến đổi.

Cả bài thơ toàn thấy giọng ỡm ờ, nói gần nói xa, nhưng không dấu nổi cái tình xót xa, lỗi nhịp.

Ta đã ngoài lứa tuổi thanh niên

Vẫn thích cưỡi sông Hồng mùa nước lũ.

Lại là cái tâm thế của người trải nghiệm. Nhìn toàn cảnh, thơ Tăng Thế Phiệt luôn bộc lộ cách nói ẩn dụ, một kiểu thể hiện kín đáo nhưng lại gợi cảm bằng những hình ảnh, những ví von có lúc lơ mơ lãng đãng, đôi khi táo tợn.cương cường:

Sông kiêu hãnh ngẩng cao chào Hà Nội

Khỏa mình quấn siết dãy Hoàng Liên

Móng vuốt mạnh xòe ra Đông Hải

Cưỡi sông Hồng như được ngự Rồng Thiêng .

Nói về thơ, viết về một tập thơ, không hy vọng nói được hết, được trọn vẹn cái điều tác giả gửi gắm, thì dù sao tôi cũng làm cái việc nhẩn nha cùng tác giả. Ở Tăng Thế Phiệt, lộ dần ra những vỉa thơ, khác nhau, trong đó cái vỉa tình vừa chung lại vừa rất riêng trong bạt ngàn con chữ, nghĩa.

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.