Tin mới Xem thêm

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

  • Truyện ngắn Hoàng Hiền: Mẹ con

    U nghỉ đi, con về thu xếp. Dứt lời, Hiên đi ra sân nổ máy lao vút ra cổng, mấy con chó con chạy theo sủa ăng ẳng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thế giới sách

Thơ tình Tăng Thế Phiệt

23.10.2011-15:23

 

Tình thơ Tăng Thế Phiệt

 

HOÀNG ĐÌNH QUANG

 

NVTPHCM- “Ở Tăng Thế Phiệt, lộ dần ra những vỉa thơ, khác nhau, trong đó cái vỉa tình vừa chung lại vừa rất riêng trong bạt ngàn con chữ, nghĩa.”

 

Đây là tập thơ thứ tư của Tăng Thế Phiệt, và là tập thứ  ba tôi được đọc từ đầu đến cuối, đọc kỹ, và có cả những ý kiến rất riêng, rất cá nhân đóng góp với anh.

Thơ thì vốn dã khó, lại càng khó để góp ý, nhận xét, nếu anh càng quen biết, càng hiểu về tác giả. Vì thế, tôi chơi với Tăng Thế Phiệt đã lâu, gần như có thể chia sẻ mọi chuyện, mà vẫn nhận thấy ở anh, luôn có cái gì đó rất động, rất ngọ nguậy, cho đến khi anh đưa ra bản thảo, "Thơ tình Tăng Thế Phiệt". Với cái tên này, có vẻ như hơi chủ quan, hơi ý chí. Thế rồi, một lần, Tăng Thế Phiệt rủ rỉ: “ Từ ngày nghỉ hưu số điện thoại của đàn ông gọi đến rất ít, mà nhiều hơn vẫn là số của… phụ nữ!”.

Thế đấy! Thế thì sao không có hẳn một tuyên bố: Tăng Thế Phiệt với thơ tình!

Sự đời, với nhà thơ, với thi sĩ mày râu, nói đến chữ TÌNH, lại nghĩ đến hồng nhan tri kỷ, lại nghĩ đến thấp thoáng má đào, chập chờn suối tóc. Nhưng Tăng Thế Phiệt mà tôi đọc được lại không phải cái tip người ấy. Cái tình của Tăng Thế Phiệt, tuy có mặn mà, chìm nổi, nhưng có cái gố cổ điển, cái chân tình lắng đọng của riêng anh.

Bài Cây dừa Rạch Miễu, anh viết về ông lão, xin với các chú mắc đường dây điện, đừng chặt cây dừa của ông, vì nó là kỷ niệm của người vợ thời son trẻ. Thì ra là kỷ niệm, là tình già, là nỗi buồn pha đau đớn:

      Ông lão tóc bạc trắng

      Tay run vịn thân dừa

      Nghe tiếng người văng vẳng

      Ông ơi vào ăn trưa…

            (Cây dừa Rạch Miễu)

Tiếng gọi thân thương tưởng như không ngừng lặp lại qua tháng năm tuổi tác. Ở bài thơ này, ngẫm ngợi mà thấy cái tình, cái nghĩa đã tan biến, đã hòa vào con người cô độc mà hạnh phúc trầm luân.

Tôi đọc tập thơ này, như người đi giật lùi, từ cái quá vãng ngậm ngùi hiện ra cái đang sôi đỏng đảnh. Những câu thơ kết nối, đan dệt thành một chuỗi tình. Đọc một bài khác, ngẫu nhiên Nguyệt thực: "Đồng man mác hương xuân/ Lúa ngọt thì con gái/ Đêm nguyệt thực toàn phần/ Anh ghé rồi đi mãi." Mới thấy tác giả biết tranh thủ cái nhá nhem của Nguyệt thực mà nói về cái đa đoan, làm thành cái chuyện:

      Nguyệt thực một lần thôi

      Cả đời người biến đổi.

Cả bài thơ toàn thấy giọng ỡm ờ, nói gần nói xa, nhưng không dấu nổi cái tình xót xa, lỗi nhịp.

Ta đã ngoài lứa tuổi thanh niên

Vẫn thích cưỡi sông Hồng mùa nước lũ.

Lại là cái tâm thế của người trải nghiệm. Nhìn toàn cảnh, thơ Tăng Thế Phiệt luôn bộc lộ cách nói ẩn dụ, một kiểu thể hiện kín đáo nhưng lại gợi cảm bằng những hình ảnh, những ví von có lúc lơ mơ lãng đãng, đôi khi táo tợn.cương cường:

Sông kiêu hãnh ngẩng cao chào Hà Nội

Khỏa mình quấn siết dãy Hoàng Liên

Móng vuốt mạnh xòe ra Đông Hải

Cưỡi sông Hồng như được ngự Rồng Thiêng .

Nói về thơ, viết về một tập thơ, không hy vọng nói được hết, được trọn vẹn cái điều tác giả gửi gắm, thì dù sao tôi cũng làm cái việc nhẩn nha cùng tác giả. Ở Tăng Thế Phiệt, lộ dần ra những vỉa thơ, khác nhau, trong đó cái vỉa tình vừa chung lại vừa rất riêng trong bạt ngàn con chữ, nghĩa.

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.