Tin mới Xem thêm

  • My Tiên những ký tự mùa…

    Khi đến với anh em chỉ có vài giọt sương/ Liệu chút nắng trong cánh sứ có đủ làm ấm áp mùa đông/ hàng rào nhà anh đã bám đầy dây leo trắng/ buộc mãi bước chân trong những lần trở về/ lối đi vào mang thêm viên gạch vỡ/ đã trót làm đau nhói một cơn say/ nhưng anh cất viên gạch ấy vào tim/ hơi thở nặng buồn đến nỗi loài hoa không dám nở/ sợ vô tư có lỗi bầu trời

  • Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

    Ám ảnh và day dứt, xót thương và căm giận, sợ hãi và đau đáu truy tìm một giải pháp cấp thiết, cận nhân tình... đó là những phức hợp cảm xúc xâm chiếm người đọc khi gấp lại cuốn truyện dài Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

  • Đỗ Bích Thuý - Váy ướt quấn vào bắp chân

    Tôi luôn luôn nhìn vào đôi bắp chân ấy. Đôi bắp chân trắng mảnh chi chít vết gai cào. Buổi sáng trong cái giá lạnh tái tê sương mù phủ kín

  • Vụ kiện hy hữu và hai gia phả giá trị

    Ngày trước ông bà thường bảo: “Vô phước, đáo tụng đình” nghĩa là vô phước mới kéo nhau ra tòa. Nhưng chuyện “đáo tụng đình” của hai họ Phạm và Nguyễn Văn ở làng Hương Quế và Đồng Tràm với chính quyền địa phương lại là điều “có phúc” không những cho tổ tiên dòng tộc của họ mà còn cho cả… lịch sử!

  • Văn Nguyên Lương với những vần thơ đẫm nước...

    Văn Nguyên Lương tên thật Nguyễn Văn Lương, sinh năm 1986 ở Quảng Ngãi, tốt nghiệp khoa toán Trường Đại học Sư phạm. Hiện dạy

  • Ngô Kim Đỉnh may không ngã lên trời

    Mảnh đất cũ ủ ê ngôi nhà cũ/ mơ mơ những tán cây, dây leo dăng mắc/ có thật không cái màu xanh/ khi cả tiếng chó, tiếng gà/ và hơi ấm con người thiếu vắng/ Nền nhà ơi, mảnh vườn ơi tôi đang đứng đây/ cái thằng bé nhút nhát, nghịch ngợm/ của bao năm về trước/ mà có lẽ lớp cây nhâng nhâng, dài dại/ thế kia chắc gì hiểu được

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ phổ nhạc

Ngón út trái tim - Bùi Chí Vinh - Lã Văn Cường

15.10.2011-17:00

 

Thơ: BÙI CHÍ VINH - Nhạc: LÃ VĂN CƯỜNG - Ca sĩ: DUY QUANG

>> Bấm vào đây nghe nhạc

 

BÙI CHÍ VINH

 

Ngón út

 

Đưa anh ngón út anh cầm

Cái ngón ốm nhách mà em giấu hoài

Không đưa, anh nắm bàn tay

Anh nâng lên mũi hỏi ai bắt đền?

Mà đền thì nghĩ vô duyên

Đến trời cũng sợ trước quyền yêu nhau

Cái mũi không có tội đâu

Đánh hơi thấy sự ngọt ngào mới hôn

Bàn tay thiệt đáng đánh đòn

Biểu đưa ngón út sao còn giấu đi?

 

Đưa anh ngón út khó gì

Anh cầm, mai mốt đi thi đậu liền

Bắt bướm là bướm ngồi yên

Hái hoa hoa sẽ nở trên tay mà

Chưa kể lúc em pha trà

Cái ngón sẽ hát bài ca con người

Anh nâng ngón út vào môi

Cái ngón sẽ nói những lời trái tim

 

Đừng đưa lộn ngón nghe em

Lỡ ai đeo nhẫn, anh tìm sao ra?

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.