Tin mới Xem thêm

  • Ma Văn Kháng & Khách lạ đến nhà

    Bà Chín từ thành phố về đến nhà thì có người đàn bà lạ mặt, tuổi chòm chèm bốn chục gõ cửa: - Ủa, nghe tin chị mới lên thăm ảnh trên thành phố

  • Phạm Đình Phú & một thời bi tráng

    Bệnh viện tiền phương/ Một thời và muôn thuở// Bức tranh hoành tráng đến vô cùng/ Bức tranh vẽ trên nền đạn lửa/ Gam màu rực rỡ sáng mênh mông/ Kí ức thẳm sâu/ Tràn trề/ Sống động/ Diệu kì như giấc chiêm bao/ Những ca mổ thâu đêm/ Những thương binh hiểm nghèo được cứu sống/ Còn mắc giăng trong nỗi nhớ ngọt ngào

  • Y Nguyên & Nhọc nhằn rơm rạ...

    Nhà nuôi bò nhiều. Mỗi mùa gặt đến, ba mẹ nhọc nhằn gấp đôi nhà người ta. Gặt, đập, ra lúa hột xong, ba tất tả bảo mẹ: lúa giao mẹ

  • Truyện cực ngắn Nguyễn Ngọc Thu - 1

    Tội nghiệp cây hoa sữa ngày nào cũng phải chịu sự phán xét của con người. Người thì nói thoang thoảng hương thơm dễ chịu; kẻ lại chê mùi hăng hắc khó gần. Thế mới biết bao nhiêu chuyện đời thật khó phân giải đâu là phải - trái, đúng - sai ?...

  • Đáng sợ với "bệnh" sống ảo!

    Nhiều nhà tâm lý học định danh cho lối sống thích thể hiện bản thân, tàn nhẫn đến lạnh lùng, man rợ đến độ hồn nhiên như thế của một bộ phận

  • Người Việt nói dối: Con số và viễn cảnh

    Trong một khảo sát được công bố mới đây của nhóm nghiên do Giáo sư, nhà nghiên cứu văn hóa Trần Ngọc Thêm

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin mới cập nhật

  • Chuyện 2 thầy trò cùng đoạt giải Tạ Quang Bửu

    Năm 2014, năm đầu tiên trao Giải thưởng Tạ Quang Bửu, GS. Nguyễn Hữu Việt Hưng là một trong 2 người được trao giải. Ba năm sau, năm 2017, PGS. TS Nguyễn Sum (ĐH Quy Nhơn), người được ông Hưng hướng dẫn luận án tiến sĩ cũng nhận giải thưởng này cùng với GS.TS Phan Thanh Sơn Nam (ĐH Bách khoa TPHCM).

  • Từ Đỉnh cao hoang vắng, nhìn lại tiểu thuyết viết về chiến tranh

    Đỉnh cao hoang vắng là một thành công mới, trước hết, là của Khuất Quang Thụy khi ông đã dường như chỉ chuyên chú vào tiểu thuyết

  • Phát Dương & những ngôi mộ xanh trên nền cỏ cháy

    Những ngôi mộ xanh trên nền cỏ cháy/ qua lớp kính xe như xác mũi tên/ sau trận chiến cuộc đời cắm lại/ Không ai biết

  • Ngày xưa có một chợ sách...

    Một năm trở lại đây, Sài Gòn và Hà Nội đã có Đường sách, Phố sách khang trang, hay đẹp. Nhưng Chợ sách - đúng với nghĩa đen là chợ với nhiều quầy sạp hoàn chỉnh và người mua kẻ bán đông đúc thì đến nay chỉ có một ngôi chợ độc đáo, đã trở thành “cổ tích”: Chợ sách Đặng Thị Nhu.

  • Kiều Huệ khép lại bộn bề thả trôi

    Tôi mơ về quê em mùa nước nổi/ Dòng phù sa đưa cá lội xuôi nguồn/ Cảnh sắc vàng nhuộm nắng buổi hoàng hôn

  • Nguyễn Đức Mậu & Cao giọng khen, chê

    Nhiều người đã biết tính nhà thơ nọ, khi được khen cũng chỉ ậm ờ cho qua chuyện. Còn một độc giả như tôi khi đọc lời nhà thơ nọ

  • Lê Chí ghét thói ba hoa, lắt léo

    Lê Chí làm cán bộ văn nghệ do anh em “tiến cử”, rời khỏi “vai trò” cán bộ để về hưu, tôi thấy anh như người được tháo “ách”.

  • Lam Giang mang cả Trường Sơn xuôi về châu thổ

    Ngày anh đi qua miền sơn cước ấy/ Pơ-lang nép mình/ giấu mùi hương lộng lẫy/ ngan ngát rừng nguyên sinh/ Hoa tất lạ

  • Thực phẩm bẩn và ngôn ngữ bẩn

    Cách đây 20 năm, trong một lần cơ quan kéo nhau đi liên hoan ngoài quán thịt bò rừng hay ngựa hoang gì đó, tôi có được thử ăn món "ngẩu pín". Nôm na, nó là bộ phận sinh dục của con bò (ngựa) đực. Ngay khi cắn miếng đầu tiên tôi đã phải nhè ra ngay vì nó… khai quá

  • Đỗ Thị Thanh Bình - Cây đa làng Chẩm

    Hôm nay là phiên chợ huyện, từ sáng sớm bà Thơm đã ra chợ bày hàng. Bà lần lượt lôi từng xếp vải hoa, lụa là, nhung gấm nội, ngoại ra bày la liệt

  • Trúc Phương - Mẹ, đất nước và lưu dân- Kỳ 6

    Tráng sĩ nhất khứ hề/ Chừng nao mới trở về/ Quê vẫn xa biền biệt/ Người đi vẫn cứ đi/ Cái chết chờ phía trước

  • Trần Nhương khúc khích với văn nhân

    Kể lại chuyện vu vơ cũ quá nghe buồn cười. Nhưng mọi sự đều bắt đầu từ “cái cũ”. Quả thật, tôi “quên mất” Trần Nhương rồi

  • Phạm Trung Tín mây sụt sùi không quay lại phía sau

    Bỗng dưng bừng hoa gạo/ Nắng tràn phố/ là hoa/ Mây hẹn hò giăng mắc/ Gió thơm / Như lụa là/ Ngước lên/ Trời xanh

  • Phản biện bằng like

    Tôi bắt đầu một ngày của mình bằng việc mở Facebook và nhận thấy mình được “tag” trong rất nhiều lời kêu gọi cứu lấy Cát Bà

  • Tác giả thật của hai bài thơ Nhớ vợ, Em tắm

    Tôi về công tác ở trường Mỏ - Địa chất (đóng tại thị xã Phúc Yên - tỉnh Vĩnh Phúc) cuối năm 1967. Vài năm sau, tôi gặp nhà thơ xứ Nghệ Nguyễn Bùi Vợi dạy học gần đấy, qua Nguyễn Bùi Vợi tôi được làm quen với Cầm Giang, nhà thơ quê xứ Thanh, lấy vợ và định cư ở Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc.

  • Ý thức về sứ mệnh nhà văn trong Bút máu

    Trong giai đoạn đấu tranh quyết liệt của văn nghệ sĩ Sài Gòn - Chợ Lớn - Gia Định trên mặt trận văn hóa sau Hiệp định Genève 1954

  • Như Quỳnh de Prelle không đủ thời gian để sống

    Có bao cuộc đời ngoài cửa/ ngoài đôi mắt của em/ ngoài những ngôi nhà/ Nếu không có anh/ và hai trái tim khác nhau

  • Bạn làm tiến sĩ

    Vài năm trước, anh bạn đồng khóa cấp ba lâu rồi không liên lạc bỗng gọi điện hỏi thăm. Qua lại chuyện gia đình nhau rồi sau vài phút ngập ngừng

  • Chuyện thi sĩ Phạm Công Trứ biên tập thơ

    Năm 2006, khi in tập thơ đầu tay Trở lại dòng xưa, tôi nhờ nhà thơ Phạm Công Trứ biên tập. Hai tháng sau anh đưa lại tập bản thảo cho tôi với nhằng nhịt những nét gạch xóa kèm theo lời phán xanh rờn: “Mệt cả người. Viết mới còn dễ hơn. Tôi chỉ giúp cậu một tập này thôi nhé”.

  • Việt Phương đã được cứu nhờ Lê Duẩn

    Cuốn Cửa mở chuyền tay nhau đến nhàu đã tới được tay Tổng Bí thư Lê Duẩn(1) . Bấn bíu việc công như thế mà