Thơ Hay

Bài thơ Đời ngư dân – Nhà thơ Dương Tuấn

Bài thơ Đời ngư dân

Bài thơ Đời ngư dân là câu chuyện về những con người ngày đêm lênh đênh sông nước. Từng đoàn thuyền ra khơi là một lần khấn nguyện đất trời. Để sao cho cá về đầy khoang biển lặng mọi người an toàn. Và rồi cũng có đôi lần thót tim vì biển dưng sóng dữ dội.

Bài thơ Đời ngư dân

Thơ: Dương Tuấn

Biển bình mình rì rào gió lộng
Từng đoàn thuyền lướt sóng ra khơi
Lòng thầm khấn nguyện đất trời
Mong ngày biển lặng cá về đầy khoang.

Đã dăm đêm thuyền loang ánh điện
Đợi mai về vang tiếng bội thu
Bỗng đâu ánh nguyệt mờ lu
Ào ào gió thổi mịt mù mây giăng.

Biển chẳng chút băn khoăn thương tiếc
Sóng gầm gừ hủy diệt thuyền con
Ầm ầm sóng tạt vào boong
Người trôi mất dạng, kẻ còn nhừ thây.

Thuyền chung thuỷ loay hoay trước sóng
Biển giận rồi vô vọng thuyền ơi!
Sấm rền vang cả đất trời
Ngư dân gào thét..biển khơi tuyệt tình.

Bao thân thể dập dình biển mặn
Tiếng kêu gào thưa vắng trong đêm
Nguyện cầu theo lớp sóng chìm
Máu hoà bọt nước,thân mềm vụn xương.

Còn bao thuyền ngoan cường chống chọi
Lướt sóng cao chìm nổi không ngừng
Cứu người chẳng đặng rưng rưng
Thân không kham nỗi bạn đừng trách ta.

Một chiếc phao cả nhà bám chặt
Sóng rập rình lượn bắt tình thân
Người đông phao khó đỡ đần
Cha anh đi nhé! Mẹ cần em lo.

Đời ngư phủ mặc cho lận đận
Kiếm đồng tiền số phận đành thôi
Sinh nghề tử nghiệp ai ơi!
Trả thân cho biển..hồn trôi phương nào?

Trên đây là Bài thơ Đời ngư dân mà chúng tôi chia sẻ với bạn. Thông qua đó bạn có thể hiểu được những suy tư của mỗi người dân nơi đất biển. Đó là khi mỗi chuyến ra khơi lại thầm cầu nguyện trời yên biển lặng cá đầy khoang.

Được gắn thẻ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *