Tin mới Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

  • Nguyễn Tất Nhiên - Thà như giọt mưa vỡ trên...

    Tài hoa một cách kỳ diệu trên sáng tác, một cách ngông nghênh của thi sĩ, và cái nhìn tình yêu bằng đôi mắt châm chọc, đập vỡ cả não cân xé tung

  • Nguyễn Trường - Mùa thanh long

    Trời chưa hửng sáng, cây cối trong vườn vẫn một màu đen thẫm gà gật trong cơn ngái ngủ. Không gian yên ắng, thi thoảng tiếng gà gáy xa xa vọng lại

  • Khao khát sự thật

    Mùa hè bốn năm trước, tôi cùng bạn đồng nghiệp lang thang trên đường phố Yangon. Bối cảnh chuyển giao chính trị ở Myanmar lúc ấy vẫn đang phức tạp. Người dân thì chờ đợi Aung San Suu Kyi thắng cử. Những sạp báo vẫn tràn ngập các tờ báo in hình thống tướng Than Shwe chỉ tay về phía trước.

  • Danh sách ủng hộ kinh phí web Hội đợt 3

    Trong những tháng đầu năm 2018, Ban Điều hành Trang thông tin điện tử tổng hợp của Hội Nhà văn TP.HCM đã nhận được sự đóng góp kinh phí hỗ trợ hoạt động của website. Chúng tôi xin chân thành cảm ơn tấm lòng của các nhà văn và mạnh thường quân!

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Lê Thanh Vy giải thiêng anh sau mỗi lần hẹn gặp

29.11.2017-13:45

 

 

GIẢI THIÊNG

   “Nghề riêng nhớ ít tưởng nhiều”

                         (Nguyễn Du)

 

Em giải thiêng anh sau mỗi lần hẹn gặp

Chính trị, đức tin, chúa trời, minh triết

Em cuốn vào anh và thấy lửa cháy trong mắt anh.

 

Cà phê đô thị chiều mưa dầm dề không dứt

Một góc Sài Gòn hai con người nói những chuyện “ở trên”

Em tự hỏi nếu không có anh nghe em,

Và em nghe anh

Những câu chuyện sẽ về đâu hay là không tồn tại

Như ly cà phê rất hiện sinh chiều nay.

 

Giải thiêng anh trong cái gia đình mà anh thương yêu cùng kiệt

Những chuyện muốn khóc muốn cười muốn thương muốn tội muốn yêu

Muốn tất cả và cuối cùng chỉ còn biết nhớ

Và cười.

 

Giải thiêng anh trong cái nắng và mưa hè rất vội

Bên cái áo khoác sờn vai và chiếc xe cà tàng mà em thấy mình thành công chúa

Công chúa 15, 24, 30 hay em không biết nữa

Tuổi tác tuổi đời cứ sá gì tuổi yêu.

 

Giải thiêng, giải thiêng, giải thiêng hết

Chỉ còn tim đau buồn và cô đơn rớt nước mắt

Nhưng anh ơi

Tình yêu cứ tái sinh sau mỗi lần mình chia tay.

 

18.5.2017

 

 

KHAI HÓA

(Đáp lời Giải thiêng)

 

    “Nhẹ như bấc, nặng như chì”

                    (Nguyễn Du)

 

Em ơi,

Con người mình vốn dĩ thích được cứu độ

Và xây đời trên mộng ảo suy tư

Song lắm lúc

Hồn anh vụn bể

Cùng một lúc với thê thảm nhân gian

Em đã đến rồi em có thể

Kiến tạo ra bằng phá hoại, tróc lọc nền đời

Bằng cái thiện, chân, mỹ ngời ngời

Bằng cái đục quyết phá tan rào cản

Em dám chọc quả sầu, cho trái sầu rỉ mủ

Anh đã thấy dù ngọn ngành chưa đủ

Ngồi bên em nghe ly cà phê nhắn nhủ

Dẫu em chỉ là cá thể giữa khinh thai

Em khôn ngoan ngỡ là lưỡng lự

Em giận dữ mà giả bộ hiền từ

Em nao lòng mà đội lốt khoan thai

Hóa ra em là hiện đại ngày mai

Hay em muốn biến tương lai thành cái đẹp

 

Nhành mai trong chảo lửa

Một mạch ngầm

Âm ỉ

Cho chính em, chính anh

Và chính đời

Người ta gặp, người ta hiện hữu

Người ta ngủ trong lý trí cô đơn

Hai chân trời vốn dĩ gần nhau hơn

Nếu ở giữa một khoảng đen ngòm, huyền linh, kính cẩn

Đã bao lần anh băn khoăn tự hỏi

Em thân mến, hay mến thân em

Để trả lời khi Thượng đế nhìn xem

Cao, cao, xa và rất cao

Song cũng gần vì quá cao xa khỏi tính

Linh tinh, ôi linh tinh

Hóa ra là

Bóng hình quen thuộc

Anh đã thấy và anh cười mỉm

Cười một tràng dài dài

Cười thay cho em, thay cho đời

Thay cho bao văn chương, sách vở

Thay cho Chúa

Và cười thay cho khổ lụy chúng ta

Ha ha ha.

Lê Thanh Vy

 

 

TRƯA HƯ HỎNG

 

Em vẫn thường hẹn anh buổi trưa

Khi đã chu toàn phận sự

Bài giảng đã trọn

Cơm chín, con ngoan

Bát chén lim dim trong chạn

 

Đường thì xa và nắng

Tim thì rộn và tươi

Hành trang là thơ, bánh

Mưa ơi, lát hãy rơi

 

Chúa bảo thứ hai quỷ dữ

Mình cùng hư hỏng đi anh

Mình kiếm một quán sách quen

Chúi đầu vào trang sách nhỏ

 

Mình gọi một ly trà sữa

Mình sẽ nói chuyện xa xôi

Viễn vông mà gần muốn khóc

 

Em uống một ly ý tưởng

Chiều nắng anh vừa mới pha

Ngọt đắng chua cay đậm đà

Cảm ơn có ta can dự

 

Có điều gì như rạn vỡ

Có điều gì như sinh sôi

Có những điều không thiết nói

Có điều chẳng hẹn tuôn lời

 

Em thành con hươu bé nhỏ

Ngơ ngác chẳng làm màu đâu

Khoan thai đầu nghiêng vai mỏi

Gối đầu lên một giọt sầu

 

Ôi rồi một ngày hư hỏng

Trôi nhanh qua vạt nắng chiều

Em về có con đang đợi

Thơ thẩn trong vườn đã lâu.

 

29.5.17

 

 

CHIỀU LANG THANG

(Đáp lời Trưa hư hỏng)

 

Chia tay em

Anh về

Anh đi cà tàng

Qua mấy dãy đời

Phố vắng yên vui

Hay phố buồn tủi

Phố biết nói

Biết khóc biết cười

Tuổi anh đôi mươi

Quen vác bao người

Anh sợ qua mấy dãy đời

Anh pha cả lòng mình trong vạt nắng

Mây buồn thoáng trắng

Lỏng bõng trong ly sữa tan đá chiều hè

Tay anh cầm cả nhân gian

Cầm cả lòng em nông nổi

Buông

Thả

Buông buông thả?

Nụ cười anh nhuốm cả màu suy nghĩ

Niềm riêng cũ kỹ

Cất bỏ túi thơ em

Ừ thì mở ra xem mở ra xem

Chân vẫn bước trong nắng vàng lang thang niềm nỗi

Nhịp mỗi nhịp mỗi nhịp thay đổi

Trời vẫn tối

Phố vẫn êm trôi

Anh lang thang cà tàng

Biết khóc biết cười

Biết dương gian dời đổi

Khi em ngồi bâng quơ

Yêu đương kiếp dại khờ

Có ai ngờ

Đâu em?

 

LÊ THANH VY

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Nguyễn Vũ Quỳnh trả mùa thu cho em

>> Trần Hà Yên uống cạn chiều vẫn khát

>> Nguyễn Duy có một miền quê trong đi đứng nói cười

>> Bùi Sim Sim ngày sáo sang sông

>> Nguyên Hồng mơ chi da trắng môi mềm

>> Phạm Trung Tín chợ tình hiu hắt chợ đời xót xa

>> Bùi Nguyễn Trường Kiên yên định cánh chim bằng

>> Võ Văn Pho chờ mai nắng ấm

>> Điệu lý của Đoàn Thị Diễm Thuyên

>> Nguyễn Thị Phương Nam gửi vào khoảng lặng

>> Nguyễn Ngọc Thu ngày xưa thời sinh viên

>> Huỳnh Dũng Nhân gửi miền Trung

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.